Hỏa ngục - Chương 093

Hỏa ngục - Chương 093

Hỏa ngục
Chương 093

Ngày đăng
Tổng cộng 105 hồi
Đánh giá 9/10 với 46972 lượt xem

Trong đầm nước ngoài kia, đặc vụ Brüder đã dừng lại. Quầng sáng halogen từ chiếc đèn bút Tovatec của anh ta vừa lướt qua một vệt kim loại sáng ở phía trước, trên nền bể chứa.
Gần như nín thở, Brüder nhẹ bước lại gần hơn, thận trọng không gây ra bất kỳ xáo trộn gì trong nước. Qua mặt nước trong veo, giờ anh có thể nhận ra một hình chữ nhật sáng loáng bằng titan, được bắt vít xuống sàn.
Tấm biển của Zobrist.
Nước trong đến mức anh ta gần như có thể đọc được con số chỉ ngày mai và dòng chữ đi kèm:
TẠI NƠI NÀY, VÀO NGÀY NÀY,
THẾ GIỚI THAY ĐỔI MÃI MÃI.
Xem nào, Brüder trầm ngâm, trong lòng thấy tự tin hơn hẳn. Chúng ta vẫn còn vài giờ để ngăn chặn thứ này trước ngày mai.
Nhớ lại đoạn video của Zobrist, Brüder nhẹ nhàng nhích quầng sáng đèn pin sang bên trái tấm biển để tìm cái túi Solublon đã được cột lại. Khi quầng sáng soi tỏ vùng nước tối tăm, Brüder căng mắt nhìn đầy hoang mang.
Không có cái túi.
Anh ta di chuyển quầng sáng nhích thêm sang trái, tới đúng vị trí nơi cái túi xuất hiện như trong đoạn video.
Vẫn không thấy gì cả.
Nhưng… đúng chỗ này mà!
Brüder nghiến chặt răng trong khi quả quyết bước gần thêm một bước, từ từ quét quầng sáng đèn quanh toàn bộ khu vực.
Không hề có cái túi. Chỉ có tấm biển.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đầy hy vọng, Brüder tự hỏi phải chăng mối đe dọa này, giống như nhiều thứ khác hiện nay, chẳng là gì hơn ngoài một vố lừa.
Phải chăng tất cả chỉ là một trò đùa ác ý?!
Phải chăng Zobrist chỉ muốn dọa chúng ta?!
Bên trái tấm biển, khó khăn lắm mới nhìn thấy trên nền đầm nước, có một sợi dây mềm oặt. Cái sợi dây èo uột trông chẳng khác gì một con sâu không còn sinh khí chìm trong nước. Ở đầu kia của sợi dây là một cái móc nhựa nhỏ xíu vẫn còn dính lại một ít nhựa Solublon.
Brüder nhìn sững tàn tích còn lại của cái túi trong suốt. Nó đính vào đầu sợi dây giống như nút thắt của một quả bóng bay đã bị vỡ.
Sự thật từ từ thấm vào gan ruột anh ta.
Chúng ta đã quá muộn.
Anh ta hình dung ra cảnh cái túi chìm trong nước tan dần và vỡ bung, phát tán thứ chất chết người chứa bên trong vào nước và sủi bọt lên mặt đầm.
Bằng một ngón tay run run, anh ta tắt đèn pin và đứng một lúc trong bóng tối, cố gắng lấy lại tinh thần.
Những ý nghĩ trong đầu nhanh chóng biến thành lời cầu khấn.
Chúa giúp chúng con.
“Đặc vụ Brüder, nói lại xem!”, Sinskey hét lên trong bộ đàm, đang len được nửa đường xuống cầu thang đi vào bể chứa, cố gắng nhích đến chỗ nhận sóng tốt hơn. “Tôi không nghe rõ!”
Luồng hơi ấm phả qua mặt bà, ngược theo cầu thang lên phía khung cửa mở rộng phía trên. Bên ngoài, nhóm SRS đã đến và các thành viên đang chuẩn bị sẵn sàng phía sau tòa nhà, cố gắng không để công chúng nhìn thấy những dụng cụ phòng độc trong lúc đợi tiếp nhận thông tin đánh giá tình hình của Brüder.
“… cái túi đã vỡ…” Tiếng Brüder lạo xạo trong bộ đàm của Sinskey. “… và … đã phát tán.”
Cái gì?! Sinskey cầu nguyện rằng mình đang hiểu nhầm trong lúc lap vội xuống cầu thang. “Nhắc lại xem!”, bà ra lệnh, tiến gần xuống chân cầu thang, nơi tiếng nhạc càng to hơn.
Lần này giọng Brüder rõ hơn. “… và tôi nhắc lại… chất lây bệnh đã bị phát tán!”
Sinskey lảo đảo lao về phía trước, gần như ngã nhào vào lối dẫn tới bể chứa ở chân cầu thang. Sao có thể như thế được?!
“Cái túi đã tan rồi”, giọng Brüder vang lên rất to. “Chất lây bệnh đã hòa vào nước!”
Mồ hôi lạnh túa ra khắp người khi tiến sĩ Sinskey ngước nhìn lên và cố gắng nắm bắt thế giới dưới lòng đất đang ở ngay trước mắt mình. Qua màn hơi đỏ ngầu, bà nhìn thấy một vùng nước rộng với hàng trăm cây cột trụ. Tuy nhiên, trên hết, bà nhìn thấy những con người.
Hàng trăm người.
Sinskey nhìn sững đám đông vẫn chưa hay biết gì, tất cả đều bị nhốt trong cái bẫy chết người dưới lòng đất của Zobrist. Bà phản ứng theo bản năng. “Đặc vụ Brüder, lên ngay lập tức. Chúng ta sẽ bắt đầu sơ tán mọi người ngay.”
Brüder trả lời ngay tức thì. “Tuyệt đối không! Đóng chặt cửa lại! Không ai được ra khỏi đây!”
Là giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới, Elizabeth Sinskey đã quen với việc mệnh lệnh của bà được thi hành mà không ai chất vấn gì. Nhất thời, bà nghĩ bà hiểu sai những lời của đội trưởng SRS. Đóng chặt cửa ư?!
“Tiến sĩ Sinskey!”, Brüder hét át cả tiếng nhạc. “Bà có nghe rõ tôi không?! Đóng hết các cửa lại!”
Brüder nhắc lại yêu cầu, nhưng không cần thiết nữa. Sinskey đã biết rằng anh ta nói đúng. Khi đương đầu với một đại dịch tiềm tàng, ngăn chặn là lựa chọn khả dĩ duy nhất.
Sinskey đưa tay lên và cầm chiếc bùa bằng đá lam ngọc của mình. Hy sinh vài người để cứu nhiều người. Với vẻ đầy quyết tâm, bà giơ bộ đàm lên môi. “Xác nhận, Đặc vụ Brüder. Tôi sẽ ra lệnh đóng chặt cửa.”
Sinskey vừa định quay người rời khỏi cái bể chứa hãi hùng này và ra lệnh phong tỏa khu vực thì bà cảm thấy trong đám đông có sự chuyển biến đột ngột.
Cách đó không xa, một phụ nữ mặc áo choàng che mặt màu đen đang len nhanh về phía bà, men theo một lối đi chật cứng người, dùng tay gạt phăng mọi người để tìm lối thoát. Người phụ nữ che mặt dường như đang tiến thẳng về phía Sinskey và lối ra.
Cô ta đang bị truy đuổi, Sinskey nhận ra như vậy và nhìn thấy một người đàn ông chạy phía sau.
Rồi Sinskey cứng đờ người. Đó là Langdon!
Mắt Sinskey lia trở lại người phụ nữ khoác áo choàng, lúc này đang tiến lại rất nhanh và đang hét ầm ĩ điều gì đó bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ cho tất cả những người ở trên lối đi. Sinskey không biết tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng qua phản ứng hốt hoảng của mọi người, tiếng hô của người phụ nữ kia rất giống như tiếng hô “cháy!” trong một rạp hát đông người.
Cơn hoảng loạn lan nhanh khắp đám đông, và đột nhiên không chỉ người phụ nữ che mặt và Langdon đang phăm phăm lao tới chỗ cầu thang nữa. Tất cả mọi người.
Sinskey xoay lưng nhìn cảnh tượng giẫm đạp đang sắp diễn ra và bắt đầu hét một cách tuyệt vọng với nhóm của mình ở phía trên.
“Đóng cửa lại!” Sinskey hét lên. “Phong tỏa bể chứa! NGAY LẬP TỨC!”
Lúc Langdon lần qua góc tường để lao vào khu vực cầu thang, Sinskey đang lên được nửa chừng, cố leo lên mặt đất, cuống cuồng ra lệnh đóng cửa. Sienna Brooks bám sát sau bà, cố đánh vật với chiếc áo choàng ướt nhẹp, nặng trịch trong lúc ì ạch leo lên cầu thang.
Langdon sải bước đằng sau họ, cảm nhận rõ cả một đám đông những người dự hòa nhạc đang hoảng loạn ùa theo sau anh.
“Chặn lối ra!”, Sinskey lại hét lên.
Cặp chân dài của Langdon giúp anh vọt lên ba bậc mỗi lần, dần bắt kịp Sienna. Phía trên anh nhìn thấy những cánh cửa đôi nặng nề của bể chứa bắt đầu đóng lại.
Quá chậm.
Sienna vượt qua Sinskey, tóm lấy vai bà và dùng nó như một đòn bẩy để vọt lên trước, lao nhanh về phía lối ra. Sinskey loạng choạng khuỵu xuống, chiếc bùa yêu quý của bà đập mạnh xuống bậc thang xi măng và vỡ đôi.
Langdon phải cố kìm bản năng dừng lại để giúp người phụ nữ bị ngã. Thay vào đó, anh vọt qua bà, chạy nhanh lên chiếu nghỉ trên cùng.
Sienna chỉ còn cách vài thước, gần như đã trong tầm với, nhưng cô đã tới được chiếu nghỉ, và những cánh cửa đóng không đủ nhanh. Không chút chậm trễ, Sienna nghiêng thân hình mảnh mai của mình và lách qua khe hở hẹp.
Cô lọt được nửa người qua cửa thì chiếc áo choàng mắc phải then cửa, khiến cô chững lại, kẹt cứng giữa cửa, dù chỉ còn vài phân nữa là thoát ra. Trong lúc cô cố vùng vẫy để thoát, tay Langdon đã vươn tới và tóm chặt lấy chiếc áo choàng. Anh giữ chặt, kéo lại, cố gắng lôi cô vào trong, nhưng cô vùng vẫy điên cuồng, và đột nhiên Langdon chỉ còn giữ được một đống vải ướt rượt.
Cánh cửa đóng sầm lại, suýt kẹp đứng tay Langdon. Chiếc áo mắc lại giờ vướng ngay khuôn cửa, khiến cho những người bên ngoài không tài nào đóng hẳn cửa lại được.
Qua khe hở, Langdon nhìn thấy Sienna lao vọt qua một đường phố đông đúc, cái đầu trọc lốc của cô lấp loáng trong ánh đèn đường. Cô vẫn mặc đúng chiếc áo len và quần bò xanh cô mang trên người cả ngày, và Langdon đột nhiên có cảm giác bị phản bội ghê gớm.
Cái cảm giác đó chỉ kéo dài trong khoảnh khắc. Một sức đẩy đột ngột và mạnh mẽ xô Langdon dính chặt vào cửa.
Đám đông hỗn loạn đã đến sát sau anh.
Cả cầu thang ầm ầm những tiếng la hét hoảng loạn và ngơ ngác, trong khi những âm thanh của dàn nhạc giao hưởng biến thành một mớ tạp âm hỗn loạn phía dưới. Langdon cảm nhận rõ sức ép trên lưng tăng dần khi chỗ tắc nghẽn thêm đông người. Lồng ngực của anh bắt đầu thấy đau nhói khi bị ép chặt vào cửa.
Rồi cánh cửa bật tung, và Langdon bị xô văng ra đường phố ban đêm chẳng khác gì một chiếc nút bật ra khỏi chai sâm panh. Anh loạng choạng trên vỉa hè, gần như ngã vật xuống phố. Phía sau anh, cả biển người ào ra như đàn kiến chạy trốn khỏi cái tổ bị nhiễm độc.
Các đặc vụ SRS, nghe thấy tiếng hỗn loạn, lúc này mới từ phía sau tòa nhà xuất hiện. Đồ nghề cùng mặt nạ phòng độc của họ càng làm tình trạng hoảng loạn gia tăng.
Langdon xoay người và nhìn sang bên kia phố tìm kiếm Sienna. Tất cả những gì anh nhìn thấy chỉ là phương tiện giao thông, ánh đèn và vẻ ngơ ngác của người dân.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, trên phố phía trái anh, một cái đầu trọc lốc bắt đèn nhá lên trong đêm, đang len lỏi trên vỉa hè đông đúc và biến mất ở một góc phố.
Langdon tuyệt vọng nhìn lại phía sau, cố tìm Sinskey, hay cảnh sát, hay một đặc vụ SRS không mặc bộ đồ phòng độc kềnh càng.
Chẳng có ai cả.
Langdon biết anh phải tự mình hành động.
Không chút chần chừ, anh vọt theo Sienna.
Tít bên dưới, ở nơi sâu nhất của bể chứa, đặc vụ Brüder đứng một mình trong vùng nước sâu tới thắt lưng. Những âm thanh hỗn loạn vang vọng trong bóng tối khi những du khách và nhạc công hoảng loạn chen nhau tìm đường ra phía lối thoát và biến mất trên cầu thang.
Chẳng thể đóng cửa được nữa, Brüder hãi hùng nhìn ra như vậy. Ngăn chặn không thành công rồi.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau