trinhthamtruyen.com

Hồn ma trên bao lơn - Chương 11

Hồn ma trên bao lơn - Chương 11

Một hồn ma bị lột mặt nạ

Ngày đăng
Tổng cộng 25 hồi
Đánh giá 8.9/10 với 7406 lượt xem

Hồn ma đang hướng về phía họ và đường rút lui từ cầu thang đã bị cắt, đối với Liz va Ann chỉ còn phải liều một việc:
Chạy trốn khỏi nhà hát Mozart bằng ngõ hành lang nằm ngang. Hai cô lao ngay về phía đầu tối nhất của hành lang, nhưng ý định của các cô thật thảm hại.
Thật vậy, trong lúc Liz cố gắng hết sức chạy, bất chợt cô chạm một vật cứng cản đường cô. Ann chạy theo sau cô, vấp chân và cùng một lúc ngã cùng với chị của mình. Sự va chạm mạnh đến nỗi cả hai bị ngã bất tỉnh một lúc.
Khi họ tỉnh lại, họ vẫn còn nằm trên mặt đất của hành lang. Chỗ đó hoàn toàn chìm trong bóng tối. Liz phải mò mẫm mới tìm được cái đèn đã lăn đi cách cô vài bước.
– Ôi! Cái đầu của tôi! – Ann kêu lên cùng với một tiếng rên.
– Còn cái đầu của chị thì sao nào! – Liz khẽ nói trong khi giúp cô em đứng lên. - Đầu chị u một cục to bằng quả trứng đây này!
Chướng ngại vật mà Liz đã va chạm cực mạnh chỉ là một bức tượng lực sĩ giác đấu mà một bàn tay vô tình nào đó đã đặt nằm chắn ngang hành lang.
– Người ta đã tính toán để làm cho chúng ta bị ngã! – Ann giận dữ và xấu hổ kêu lên.
– Nào, ta đi thôi! – Liz khuyên, cô đã bị chấn động mạnh do cú va chạm vừa rồi.
Ngay sau đó, cô lục tung túi áo tìm chiếc chìa khoá của cánh cửa nhỏ bên hông nhà hát, nhưng chìa khoá đã mất. Và khi hai chị em nhà Parker đến cửa thì nó đã bị khoá lại rồi.
– Ta hãy chuồn qua cửa chính! – Ann nói.
Cả hai vội vàng vượt qua phòng giải lao, may thay, cánh cửa lớn mở ra ngay tức khắc. Khi hai cô thám tử trẻ đã ở bên ngoài, họ thở phào nhẹ nhõm.
– Ta có nên đến thuật lại mọi chuyện đã xảy ra cho bà Millford nghe không?
– Liz đề nghị.
Ann lắc đầu.
– Bây giờ thì chưa nên. Em chỉ mong muốn một điều, trở về Starhurst và bình tĩnh lại. Em cảm thấy mệt nhoài. Sau đó chúng ta sẽ đến gặp bà ấy.
Không khí thông thoáng bên ngoài khiến hai chị em mạnh dạn lên. Họ cảm thấy khá hơn trước khi về được đến trường. Dù vậy, họ cho rằng tốt hơn nên đến phòng y tế để chăm sóc cái đầu của mình.
Sau khi khám, cô y tá nói rằng những vết bầm không nặng. Tuy nhiên cô cũng bảo hai cô gái nên ăn tối trong phòng và đi ngủ sớm.
Bà Randall lên phòng thăm hai cô. Do đó Liz và Ann tường thuật sự việc không may xảy ra cho họ .... Tuy nhiên các cô tránh né không đề cập đến hồn ma. Họ e rằng bà Hiệu trưởng sẽ cáo buộc họ có một trí tưởng tượng quá dồi dào.
Bà Randall buộc họ hứa không bao giờ quay trở lại nhà hát Mozart một mình. Liz và Ann hân hoan hứa hẹn, các cô quá hài lòng đã không bị buộc phải vĩnh viễn tách xa khỏi nơi đó. Bà Randall không cho rằng câu chuyện là nghiêm trọng. Bà cho rằng thợ thuyền làm việc ở tầng hầm và các pho tượng bị dời chỗ để họ tiện việc sửa chữa nhà hát.
Sau khi bà Hiệu trưởng ra về, Evelyn Starr đến thăm hai chị em. Khi biết những sự cố vừa rồi, Evelyn đi điều tra ngay về cô Fritzi bí ẩn. Một lúc sau đó, cô trở về nhưng chẳng biết được gì hơn. Fritzi được ngỉ cả buổi chiều và tối.
Phải chờ đến sáng hôm sau mới gặp cô ta.
Ngày hôm sau, trước giờ điểm tâm, chính Fritzi đến gõ cửa phòng học của hai chị em nhà Parker để hỏi thăm họ. Evelyn đã cho cô ta biết về chuyện họ bị ngã. Liz và Ann vội vàng hỏi cô giúp việc trẻ xem cô có quen biết với ộng Toby Green và cô đã có mặt ở nhà hát Mozart lúc hai chị em đến đó. Fritzi sợ hãi nhìn họ.
– Ồ! – Cô kêu lên. – Tôi không liên có thể đến việc gì đã xảy ra cho hai cô!
Xin hãy tin tôi!
Cô giải thích rằng Toby Green là bạn cũ của gia đình cô. Cũng chính nhờ lão mà cô đã được biết có một công việc tạm thời ở trường Starhurst.
– Hôm qua, lúc tôi gặp ông Green, - Fritzi nói tiếp. – Ông đã bảo tôi, công có một bức thư muốn cho tôi đọc, tôi đã theo ông vào nhà. Chúng tôi đã vào qua cửa dành cho những người phục vụ. Bức thư nằm trong túi áo được móc trong nhà bếp. Tôi cũng đã đi ra bằng chính cửa ấy nhưng không có lúc nào tôi đi vào tận trong nhà hát Sự thật là vậy đó!
Liz và Ann tin rằng cô gái đã nói thật. Khi cô ta đi rồi, Liz đề nghị:
– Ta sẽ hỏi lão Toby xem lão nói như thế nào về chuyện đó?
Thế là hai chị em nhà Parker đến nhà bà Millford vào buổi trưa. Toby Green tường thuật sự việc rất khớp với những gì Fritzi đã nói. Khi biết chuyện xảy ra cới các cô gái, lão nổi giận:
– Các cô muốn cho tôi hiểu rằng tôi không phải là người bảo vệ tốt của nhà hát Mozart. Mặc dù Thượng đế biết rằng tôi đã canh gác nó! Nhưng nếu như các cô khả năng đi lại bên trong nhà hát mà xảy ra điều gì không may cho các cô, vậy thì đừng đến đó nữa. Câu chuyện ma ngu xuẩn của các cô không gây ấn tượng gì đối với tôi cả!
Liz và Ann nhận ra rằng họ chẳng được gì nếu cứ ép Toby Greea phải trả lời những câu hỏi của họ. Hoặc là lão thành thật hoặc là lão cố gắng che đậy cho một ai đó.
– Chúng cháu có mượn một chìa khoá và một cái đèn pin, - Liz giải thích. – Đây là cái đèn pin nhưng chúng cháu muốn tìm chìa khoá đã bị đánh rơi khi xảy ra sự cố.
– Tôi có nhặt được nó! – Toby gắt gỏng trả lời, - nó nằm dưới đất, trong hành lang. Tôi đã giẫm lên nó.
Liz và Ann xin gặp bà Millford. Người nữ danh ca lịch sự nghe câu chuyện kể của hai cô gái. Khi họ thuật xong, bà bật cười vui vẻ.
– Ta thật tiếc rằng các cháu đã bị thương, - bà nhẹ giọng nói, - nhưng các cháu của ta ơi! Ta cho rằng chính các cháu cũng không thật sự tin vào câu chuyện của mình ... Ta đã cảnh báo trước rằng nhà hát đầy âm nhạc và hồn ma của quá khứ. Còn về những nhát búa mà các cháu đã nghe ở tầng hầm, Toby Green đã cho tôi biết rằng ở đó đang được sửa chữa một vài chỗ. Chắc ngày hôm qua, ông ấy đã theo dõi công việc ...
Bà dừng lại một chút, nhìn qua cửa sổ, thình lình gọi người giúp việc và bảo bà ta pha trà. Rồi bà bắt đầu nói về những vai diễn mà trước kia bà đã từng diễn.
Hai chị em thừa hiểu rằng bà thay đổi đề tài.
Thái độ của bà Millford khiến hai cô bực dọc và bối rối. Các cô biết rõ rằng tai nạn khó chịu của các cô không chỉ đơn giản chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Và bây giờ trong khi hai cô thưởng thức trà của bà thì thình lình bà cho biết một tin tức có tác dụng như một quả bom nguyên tử.
– Ngay trước khi các cháu đến đây, - bà tuyên bố, - cuối cùng ta đã nhận được câu trả lời của đoàn lưu diễn Wilson. Họ đã quyết định thuê nhà hát của ta.
Phiền phức nhất là họ đã chọn để bắt đầu tập tuồng, đúng vào ngày mà các cháu dự định diễn vở hài nhạc kịch. Ta thật sự tiếc, và xin các cháu nói lại với bà Randall là ta rất tiếc đã không thể cho bà ấy thực hiện dự tính của mình.
Liz và Ann tuyệt vọng và suy sụp, chỉ còn đủ sức lực để lắp bắp một câu trả lời mơ hồ. Chính các cô là người cuối cùng tin rằng công ty biểu diễn đã bỏ ý định biễu diễn ở đây, để rồi bây giờ tiêu tan mọi hy vọng. Bây giờ biết tìm đâu ra một khán phòng có thể chứa được tất cả số người đã mua vé.
– Thật ra, - Bà Millford nói tiếp, - như vậy có lẽ tốt hơn. Các cháu sẽ không còn phiền lòng về vấn đề ma quỷ đã hiện ra trước mắt các cháu! Ta đoán rằng những hồn ma đó đã khiến các cháu mất ngủ!
Cố gắng che đậy sự thất vọng của mình, hai chị em nhà Parker gượng cười.
Vài phút sau, họ đứng lên và cáo từ. Bà chủ nhà đích thân đưa họ ra tận cửa và bà đưa tay giã từ họ.
Liz và Ann thất vọng đi về trường Starhurst. Họ đến thẳng văn phòng bà Hiệu trưởng và báo cho bà cái tin không may đó. Bà Randall rất phiền muộn. Bà không biết sẽ nói thế nào với tất cả số người muốn tham dự buổi trình diễn vở kịch “Xin chào mùa xuân!”.
Ann bỗng nảy ra một sáng kiến.
– Tại sao chúng ta không diễn sớm hơn? – Cô đề nghị - Cháu nghĩ nếu chúng ta cố gắng một chút chúng ta sẽ sẵn sàng để diễn lúc nào chúng ta muốn.
– Hừm! có thể, những buổi lưu diễn Wildon sẽ đến khán phòng sớm hơn một tuần để chuẩn bị. – Bà Randall trả lời. – Ta vẫn có thể tìm hiểu ...
Để bắt đầu, bà Hiệu trưởng xin ý kiến.
Các giáo sư được giao nhiệm vụ hướng dẫn các diễn viên trẻ. Tất cả đều đồng lòng xác nhận họ có thể trình diễn thành công sớm hơn vài ngày. Rồi bà bắt đầu tiếp xúc với bà Millford ... Cũng buổi tối hôm đó, sau bữa ăn tối, các lưu trú sinh của trường Starhurst được thông báo rằng vở “Xin chào mùa xuân!” sẽ được trình diễn vào một buổi tối thứ bảy, tám ngày sơm hơn ngày đã định trước đó. Chỉ còn phải thông báo với khán giả về ngày giờ đã bị thay đổi.
– Sự thay đổi này, bà Randall nói với các học sinh đang chăm chú lắng nghe bà, có nghĩa các cháu sẽ phải học vai diễn của mình nhanh hơn. Nhưng, trong bất cứ trường hợp nào, việc chuẩn bị cũng không được phương hại đến việc học tập của các cháu. Tôi tin tưởng vào các cháu trong chuyện này!
Ngay ngày hôm sau, mọi người lại bàn đến việc dọn dẹp khán phòng của nhà hát Mozart. Liz đã vẽ sơ đồ thứ hai, cô sẽ được giao nhiệm vụ thành lập những nhóm dọn dẹp. Tất cả những học sinh có tiết học thể dục buổi trưa đếu được miễn để bắt đầu công việc.
Trong lúc đi đến nhà hát cùng với Liz và Ann, Doris Harland nhắc nhở rằng, mặc dù canh chừng những chương trình phát thanh của đài Penfield, chưa ai nghe được điệu nhạc mà Letty và Ida đã báo.
– Hai con nhỏ thổ tả đó chắc chắn đã bịa ra tất cả câu chuyện đó, - cô kết luận. – Letty rất giận vì bản nhạc của nó đã không trúng giải.
Mình cũng muốn nghĩ bạn đã nói đúng! – Liz thở dài. - Sự cáo buộc của nó khiến mình lo lắng lắm.
Đúng lúc nhóm bạn này đến nhà hát Mozart. Letty và Ida cũng đã đến đó.
Công việc của hai đứa là phủi bụi vài hàng ghế gần dàn nhạc. Khi Liz phân công cho chúng. Letty nhìn cô với vẻ khinh bỉ và thách thức.
– Tao không phải nhận lệnh của mày! – Nó nói.
– Phải có một có ai đó phân bổ công việc, Letty. Bà Randall đã giáo cho tao nhiệm vụ này.
Nhưng Letty không muốn nghe. Nó xác định nó và Ida sẽ dọn dẹp bao lơn thứ nhất, vì chúng thích công việc đó hơn. Rồi nó còn phát biểu một cách khó ngh rằng:
– không có cả phương tiện để thuê người giúp việc, Trường trung học Starhurst hà tiện.
Các cô gái khác ngoan ngoãn để cho nó nói mà không thèm trả lời, chỉ làm công việc của mình.
– Có khi Letty đang nghiền ngẫm một trò xấu xa nào nữa không, - Ann nói với Liz một lúc sau. – Nào ta đi xem chúng đang làm trò gì trên ấy.
Hai chị em nhà Parker lặng lẽ leo lên bao lơn thứ nhất. không có ai cả! Họ tiếp tục leo lên. Nơi bao lơn thứ ba, họ nghe một giọng nói và lắng nghe.
Từ một cái túi dành chứa các giẻ lau, Letty vừa lấy ra tấm trải giường màu trắng.
– Ida, lúc tao hất đầu tiến ra vừa rên rỉ, mày sẽ dùng đèn pin chiếu vào tao nhé.
– Ừ, nhưng ,,, nếu bị phát hiện thì sao? Hoặc giả hồn ma thật hiện ra thì sao?
– Ida run rẩy hỏi.
– Mày đã bị phát hiện và chúng mày xứng đáng bị hồn ma thật kéo chân. – Ann la to và xuất hiện. – Chúng mày không xấu hổ à!
Lần đầu tiên trong đời, Letty lộ vẻ lúng túng. Nhưng nó nhanh chóng bình tĩnh lại và lôi cuốn Ida theo nó.
– Nào! Ta đi thôi! – Nó nói.
Nó lại thấy ở đây:
các học sinh khác buộc phải làm phần việc của chúng!
Nhưng Ann thì khá hài lòng, nó đã lột mặt nạ con bạn xấu xa và kẻ đồng loã.
Ngay tối hôm đó, sau bữa ăn, Evelyn chúi vào phòng học của hai chị em nhà Parker. Nó cười thầm.
– Mình đem đến cho hai bạn cơ hội trả thù đã dọn sẵn! – Nó thông báo.
Và nó thuật lại việc nó đã gởi cho Letty một bức điện tín hấp dẫn ký tên “hai anh em”.
– Để chuẩn bị cho “hai anh em” đến thăm. Letty làm đẹp! Ta hãy trốn vào một góc của phòng khách. Chúng ta sẽ được cười thoả thích!
Cả ba người bạn thích thú ẩn sau một tấm màn che cửa. Letty đến phòng khách cùng với cô bạn cố tri bất ly của nó là Ida. Một lúc sau, những người khách mà chúng chờ đợi nhấn chuông cửa trường. Đó là hai đứa con trai sinh đôi, ở độ tuổi lên mười.
– Chúng tôi xin gặp cô Barclay và cô Mason. Một đứa cất giọng trong trẻo hỏi.

Chương trước Chương sau