Kẻ đầu tiên phải chết - Chương 125

Kẻ đầu tiên phải chết - Chương 125

Kẻ đầu tiên phải chết
Chương 125

Ngày đăng
Tổng cộng 127 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 77175 lượt xem

Tôi đang chạy và nhận ra rằng tôi không còn biết chính xác mình đang làm gì và đang ở đâu. Bằng cách nào đó, bản năng đưa tôi trở lại chỗ Raleigh bị bắn.
Anh ấy vẫn dựa vào cột ở vị trí cũ. Anh ấy trông như thể đang chờ tôi quay lại.
Tôi chạy đến chỗ anh ấy, quỳ xuống gần hết mức có thể. Cuối cùng cảnh sát và đội cứu thương EMS cũng đã đến. Điều gì giữ chân họ lâu đến vậy?
- Chuyện gì đã xảy ra? – Raleigh thì thầm.
Tôi chỉ có thể nghe thấy anh nói.
- Em đã bắt được cô ta, Chessy. Chessy Jenks là kẻ giết người.
Anh cố gật đầu.
- Thế mới đúng là người anh yêu – anh thì thầm.
Sau đó Raleigh cười yếu ớt và chết trên tay tôi.
Tôi không bao giờ tưởng tượng, thậm chí mơ thấy Chris sẽ là người đầu tiên ra đi. Đó là cú sốc tồi tệ nhất và khủng khiếp nhất. Tôi mới là người ốm yếu, là người mà cái chết đã lướt qua.
Tôi đặt đầu mình áp sát ngực anh ấy. Chẳng có động tĩnh gì, không một hơi thở, chỉ có sự tĩnh lặng ghê người. Mọi thứ dường như là hư ảo.
Sau đó, các bác sĩ cấp cứu cho Raleigh, làm những việc vô ích và tôi ngồi đó nắm lấy tay anh.
Tôi cảm thấy bị khoét sâu, trống rỗng và buồn ghê gớm. Tôi đang khóc nức nở, nhưng tôi có chuyện phải nói với anh ấy, tôi phải nói với Raleigh điều cuối cùng.
- Medved đã nói với em, Raleigh. Em sẽ ổn.
Chương 126 Tôi không thể đến gần văn phòng mình ở Sảnh lớn. Tôi được nghỉ phép một tuần. Tôi tính toán là sẽ dành thời gian của mình cho nơi đó vào lúc khác. Tôi ngồi, xem băng video của những bộ phim cũ, đi trị liệu, chạy thể dục hay đi đến bến du thuyền.
Thậm chí tôi còn nấu nướng và ngồi bên ngoài hiên nhà nhìn ra vịnh, giống như tôi đã làm với Raleigh đêm đầu tiên đó. Trong một đêm như thế, tôi thực sự đã say và bắt đầu đùa giỡn với khẩu súng của mình. Chính Martha đã lôi tôi ra. Thế đấy, nếu tôi tự sát, tôi sẽ phản bội lại ký ức về Chris. Và các cô bạn gái cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, phải vậy không?
Tôi cảm nhận một lỗ thủng sâu trong ngực tôi, lớn hơn và đau hơn nhiều so với bất kỳ điều gì tôi đã cảm thấy, ngay cả với bệnh Negli. Tôi cảm thấy thiếu sự gắn kết và tận tâm. Claire gọi cho tôi ba lần một ngày nhưng tôi không thể nói quá lâu, ngay cả với cô ấy.
- Đó không phải lỗi của cậu, Lindsay. Cậu chẳng thể làm gì cả, cô ấy an ủi.
- Mình biết, tôi đáp. Nhưng mình chỉ không thể thuyết phục chính mình rằng đó là sự thật.
Tôi đã cố thuyết phục chính mình nhưng vẫn cảm thấy day dứt, thiếu mục đích trong cuộc sống. Vụ án cô dâu và chú rể đã được giải quyết. Nicholas Jenks đang tận dụng danh tiếng của mình mà không hề thấy hổ thẹn trên cả báo Dateline và tờ 20/20. Bệnh Negli của tôi dường như đang thuyên giảm. Chris đã ra đi, tôi cố gắng nghĩ đến việc phải làm tiếp theo nhưng chẳng có gì hấp dẫn xuất hiện trong đầu tôi cả.
Sau đó, tôi nhớ đến điều tôi đã nói với Claire khi nỗi sợ hãi bệnh Negli lên cao nhất. Tóm được gã này rõ ràng sẽ là điều cho mình sức mạnh để tiếp tục.
Đó không chỉ là vấn đề đúng hay sai. Đó không phải là chuyện có tội hay vô tội mà là về chuyện tôi giỏi việc gì, và điều tôi muốn làm là gì.
Bốn ngày sau vụ đấu súng, tôi đến đám tang của Raleigh. Nó được tổ chức tại một nhà thờ Thiên chúa ở Hayward – quê hương anh. Tôi ngồi cùng hàng ghế với Roth và Jacobi. Với Cảnh sát trưởng Mercer trong bộ quân phục.
Nhưng tim tôi đau nhói. Tôi muốn đến gần Raleigh và ở cạnh anh ấy.
Tôi nhìn thấy người vợ cũ và hai con trai của anh – những người đang cố gắn bó với nhau. Tôi nghĩ về chuyện tôi đã từng đến gần cuộc đời họ mà họ không hề biết ra sao.
Người cảnh sát anh hùng, họ đang tán dương anh ấy.
Anh ấy là một người năng động, tôi nghĩ và mỉm cười. Nhưng sau đó tôi bắt đầu khóc.
Trong đám đông, tôi cảm thấy Jacobi nắm lấy tay tôi. Và giữa những điều không thể xảy ra, tôi thấy mình đang nắm tay anh ta. Hãy đi lên đi, anh ta dường như muốn nói. Hãy đi lên phía trước và khóc đi.
Sau đó, tại ngôi mộ, tôi đi đến chỗ Marion, vợ cũ của Raleigh.
- Tôi đã muốn gặp chị, tôi nói. Tôi đã ở cùng anh ấy khi anh ấy mất.
Cô ấy nhìn tôi với dũng khí yếu ớt mà chỉ phụ nữ mới hiểu được.
- Tôi biết cô là ai, cô ấy nói với một nụ cười đầy lòng trắc ẩn. Cô thật xinh đẹp. Raleigh đã nói với tôi là cô rất đẹp và thông minh nữa.
Tôi mỉm cười và cầm tay cô ấy. Chúng tôi siết chặt tay nhau.
- Anh ấy cũng nói cô rất can đảm.
Tôi cảm thấy mặt mình đẫm nước mắt. Sau đó, cô ấy cầm lấy tay tôi và nói điều mà tôi muốn nghe thấy nhất.
- Tại sao cô không đứng đây cùng chúng tôi, Lindsay?

Chương trước Chương sau