Người trong ảnh - Chương 05

Người trong ảnh - Chương 05

Vợ chồng nhà Cayman

Ngày đăng
Tổng cộng 35 hồi
Đánh giá 9.4/10 với 27748 lượt xem

Trở về nhà xứ nửa tiếng đồng hồ sau đó, Bobby thấy mình chưa hết việc với ông Alexandre Pritchard. Người ta báo vợ chồng ông Cayman đang đợi anh trong văn phòng của cha anh. Anh tới nơi thấy ông mục sư đang nói chuyện với họ một cách không niềm nở lắm.
- A! - Ông mục sư Thomas Jones thở dài nói - Bobby đây rồi.
Ông Cayman đứng lên, giơ tay, tiến lại phía chàng trai. Đó là một người cao, to, vẻ niềm nở tuy cái nhìn có vẻ lạnh nhạt và lấm lét. Còn bà Cayman thì anh đã thấy ở phiên tòa rồi.
- Tôi đi theo vợ tôi - Ông Cayman nói - Sự có mặt của tôi đã làm cho bà ấy vững vàng hơn trong hoàn cảnh bi thảm này. Bà ấy rất dễ xúc động.
Bà Cayman vẫn còn thổn thức.
- Chúng tôi đến đây để gặp cậu - Người chồng nói tiếp - Người anh ruột của vợ tôi đã qua đời trên đôi tay cậu. Vợ tôi muốn nghe cậu kể lại những giây phút cuối cùng của ông ấy.
- Đúng thế - Bobby xác nhận - Cũng rất tự nhiên thôi.
- Alexandre khốn khổ! Alexandre khốn khổ, khốn khổ. - Bà Cayman thổn thức và lau nước mắt.
- Vâng, thật là khủng khiếp! - Bobby nói và cựa quậy trên ghế.
- Xin cậu, cậu cho chúng tôi biết, anh tôi có nói gì trước khi trút hơi thở cuối cùng không? Tôi rất muốn biết điều này.
- Tôi hiểu, thưa bà, nhưng ông ấy không nói gì cả.
- Thà thế còn hơn - Ông Cayman long trọng tuyên bố - Từ dương gian xuống âm phủ, ông anh chúng tôi không nhớ gì cả, không đau đớn gì cả.
- Cậu có chắc anh tôi không đau đớn trước khi nhắm mắt không? - Bà Cayman căn vặn.
- Ô! Điều đó thì tôi có thể khẳng định với bà.
- Sự tin chắc ấy đã an ủi tôi nhiều. Alexandre khốn khổ! Chết trong lúc còn rất mạnh khỏe! Anh ấy ưa những nơi thoáng đãng!
- Vâng, đúng thế.
Bobby lại nhớ bộ mặt rám nắng và cặp mặt xanh của người qua đời. Một ngưòi đáng mến, Alexandre Pritchard khốn khổ! Ông ta là anh ruột và Cayman và là anh rể ông Cayman! Đúng, ông ta xứng đáng như vậy!
- Chúng tôi cảm ơn cậu nhiều. - Vợ chồng nhà Cayman cùng nói.
- Ô! Không có gì. - Bobby lẩm bẩm.
- Chúng tôi không bao giờ quên sự giúp đỡ của cậu. - Ông Cayman nói thêm. Bà Cayman đưa bàn tay nhơm nhớp cho Bobby. Những vị khách tới thăm chào tạm biệt ông mục sư, sau đó Bobby tiễn họ ra cửa.
- Và... cậu nói thế nào, chàng trai? - Ông Cayman hỏi - Cậu đang nghỉ hè ư?
- Tôi đang đi tìm việc làm - Bobby trả lời và sau đó một lúc anh nói tiếp - Trước kia tôi là lính thủy.
- Thời buổi khó khăn - ông Cayman lắc đầu nói. - Vâng, tôi xin chúc cậu may mắn.
- Cảm ơn ông.
Bobby yên lặng nhìn họ ra về trên lối mòn đầy cỏ dại. Những ý nghĩ hỗn loạn xuất hiện trong óc anh: tấm ảnh... chân dung cô gái mắt to, tóc mềm mại trên khuôn mặt ngời sáng... và mười lăm năm sau là bà Cayman trang điểm một cách quá đáng, tóc bạc màu, dáng điệu cứng đơ... Thật là khốn khổ! Sự tàn phá ấy chắc chắn xảy ra sau khi bà ta lấy ông Cayman. Bên cạnh một người đàn ông bà ta đã già đi một cách nhanh chóng.
Anh thở dài :
- Ôi! Mặt trái của hôn nhân!
- Anh nói gì?
Bobby giật mình quay lại: đó là Frankie. Anh đã không trông thấy cô đến bên mình.
- Xin chào.
- Chào Bobby. Anh đang nói cuộc hôn nhân nào đấy?
- Tôi đang nghĩ đến những hậu quả của hôn nhân nói chung.
- Và ai là nạn nhân của hậu quả ấy?
Bobby nói lại những suy nghĩ của mình nhưng Frankie không tin.
- Thật là ngốc nghếch! Người phụ nữ ấy giống hệt người trong ảnh.
- Cô có nhìn thấy tấm ảnh không? Cô có đi dự phiên tòa không?
- Chắc chắn là có. Nhưng chẳng có gì là thú vị cả. Tất nhiên, phiên tòa sẽ sôi động hơn nếu đây là một vụ đầu độc. Tôi muốn thấy vụ tai nạn này trở thành một vụ giết người.
- Frankie, cô là người ưa bạo lực.
- Bạn thân mến, anh nói năng như một giáo sư giảng về đạo đức.
- Dù sao tôi cũng không đồng ý với cô về chuyện bà Cayman. Trong ảnh bà ta trông rất quyến rũ.
- Ô! Chỉ cần sửa lại phim ảnh thôi.
- Không thể sửa lại âm bản đến mức trở thành một người khác được.
- Thế nào?
- Tôi xin cam đoan với cô là như vậy. Cô đã nhìn thấy tấm ảnh ấy chưa?
- Rồi. Trong báo Echo buổi chiều.
- Chắc chắn là in kém.
- Có thể nói là anh có ác cảm với bà Cayman son phấn lòe loẹt! - Frankie kêu lên - Anh thật kỳ cục!...
Có một lúc yên lặng. Sự bực mình của Frankie tan biến.
- Chúng ta cũng rất kỳ cục nếu cứ cãi nhau mãi về người phụ nữ xấu xí ấy. Tôi đề nghị chúng ta đi chơi gôn. Anh có đồng ý không?
- Rất tốt!
Hai người cùng đi và quên hẳn chuyện vừa xảy ra. Khi đánh bóng vào lỗ số mười một thì bất chợt Bobby kêu lên.
- Có chuyện gì vậy?
- Tôi nhớ lại một việc.
- Việc gì?
- Tôi đã nói hai người ấy, vợ chồng nhà Cayman, tới để hỏi xem trước khi tắt thở người anh của họ có nói gì không... tôi đã trả lời là không.
- Thế thì sao?
- Bây giờ tôi nhớ là ông ta có nói.
- Nói gì?
- Thế này: Tại sao không là Evans?
- Một câu nói kỳ cục. Ông ta không nói gì thêm ư?
- Không. Ông ấy mở mắt ra, nói xong câu ấy thì tắt thở. Con người khốn khổ!
- Trời! Tôi không hiểu tại sao anh lại băn khoăn mãi về việc này. Câu nói đó chẳng có giá trị gì hết.
- Chắc chắn là không rồi. Nhưng lương tâm tôi sẽ yên ổn nếu tôi nói câu này với vợ chồng nhà Cayman. Cô hiểu không, tôi đã bảo họ: ông ấy chết mà không nói lấy một lời.
- Cũng vậy thôi - Frankie tuyên bố. Nếu ông ta nói: “Bảo Amélia rằng cô ấy là người em gái rất yêu quý của tôi...” hoặc “Bản di chúc tôi để ở trong hộp gỗ hồ đào...” hoặc một câu gì loại ấy... thì lại khác.
- Cô có thấy tôi cần viết thư cho họ không?
- Không cần thiết.
- Có thể là cô có lý. - Bobby xác nhận và họ tiếp tục chơi bóng.
Nhưng Bobby vẫn băn khoăn. Câu nói của người chết có thể là không quan trọng. Nhưng không nói thì lương tâm anh vẫn bị trách cứ.
Tối hôm ấy, như bị một sức mạnh thôi thúc, anh ngồi xuống bàn viết thư cho ông Cayman.
“Ông Leo Cayman thân mến,
Tôi vừa chợt nhớ ra, trước khi tắt thở, người anh rể của ông có nói một câu. Tôi nhớ câu ấy như sau: Tại sao không là Evans? Xin lỗi về điều tôi đã nói với ông sáng hôm nay vì tôi đã cho rằng câu ấy không có gì là quan trọng nên trong óc tôi không lưu giữ nó.
Thân ái chào ông.
Bobby Jones”.
Hôm sau Bobby nhận được thư của ông Cayman.
“Cậu Bobby Jones thân mến,
Tôi đã nhận được thư đề ngày mùng sáu tháng này của cậu và tôi xin cảm ơn cậu đã nhắc lại câu nói cuối cùng của người anh vợ của tôi tuy nó chẳng có nghĩa lý gì. Vợ tôi hy vọng ông ấy để lại một lời dặn dò gì đó. Dù sao thì chúng tôi cũng rất biết ơn cậu.
Chào thân ái. Leo Cayman”.
Bobby bực mình khi thấy lời lẽ trong thư có vẻ mỉa mai anh.

Chương trước Chương sau