Những quân bài trên mặt bàn - Chương 30

Những quân bài trên mặt bàn - Chương 30

VỤ ÁN MẠNG

Ngày đăng
Tổng cộng 31 hồi
Đánh giá 9.1/10 với 12379 lượt xem

Ông định nói là - Rhoda ngờ vực nói - Anne âm mưu đẩy tôi xuống nước? Tôi biết là có thể như thế. Nó biết là tôi không bơi được. Nhưng, nhưng có phải là cố ý không?
- Hoàn toàn đúng - Poirot bảo.
Họ đang phóng xe qua vùng ngoại ô ở London.
- Nhưng vì sao kia chứ?
Poirot im lặng một lát không đáp. Ông thầm nghĩ rằng mình biết được một trong những động cơ đã đẩy Anne đến hành động vừa rồi, và động cơ ấy đang ngồi sát bên Rhoda.
Viên sĩ quan cảnh sát Battle ho hắng.
- Cô chuẩn bị tinh thần nhé, cô Dawes, sắp có một cú sốc nhẹ đấy. Cái bà Benson cùng sống với bạn cô ấy mà, bà ấy chết không hoàn toàn là do tai nạn đâu. Ít nhất chúng tôi đã có cơ sở để kết luận như vậy.
- Ý ông thế nào kia ạ?
- Chúng tôi tin rằng - Poirot đáp - Anne Meredith đã đổi hai cái chai.
- Ồ không, không! Kinh khủng quá. Không thể thế được, Anne ấy à? Nhưng tại sao nó lại làm thế?
- Cô ta có lý do đấy - viên sĩ quan cảnh sát Battle đáp - nhưng điểm chính là, cô Dawes ạ, Meredith biết rõ rằng: Cô là người duy nhất có thể tiết lộ cho chúng tôi câu chuyện “tai nạn” ấy. Tôi nghĩ cô không nói với bạn rằng mình đã kể lại chuyện ấy cho bà Oliver chứ?
Rhoda đáp:
- Không ạ. Tôi sợ nó sẽ cáu.
- Đúng vậy, rất giận là đằng khác - Battle nghiêm chỉnh bảo - Bạn cô nghĩ rằng mối nguy hiểm duy nhất là từ phía cô. Vì thế bạn cô đã quyết định phải thanh toán cô.
- Thanh toán? Tôi ấy à? Ôi, sao tởm thế? Không thể thế được!
- Bây giờ bạn cô chết rồi - Battle nói - nên chúng ta để chuyện này ở đó thôi, nhưng cô ta không phải là bạn tốt của cô đâu, cô Dawes, đấy là sự thật.
Ôtô đỗ lại trước một căn nhà.
- Chúng ta sẽ vào nhà ông Poirot - sĩ quan cảnh sát Battle nói - Và nói chuyện về tất cả mọi điều.
Trong phòng khách của Poirot, họ được bà Oliver chào đón. Bà đang tiếp chuyện bác sĩ Robert. Hai người đang uống rượu sơ-ri với nhau. Bà Oliver đội một trong những chiếc mũ đua ngựa kiểu mới và một chiếc áo nhung với cái nơ trên ngực đựng một lô hạt táo.
- Mời vào, mời vào! - bà Oliver nói vẻ hiếu khách, cứ như thể đây là nhà bà chứ không phải nhà Poirot vậy - Vừa nghe ông gọi điện, tôi liền phôn ngay cho bác sĩ Robert, rồi chúng tôi tới đây. Tất cả các bệnh nhân của bác sĩ đang hấp hối nhưng ông ấy chẳng quan tâm đến. Mọi chuyện đang diễn biến ngày càng tốt hơn. Chúng tôi muốn nghe tất cả.
- Thật thế, tôi hoàn toàn lúng túng - Robert nói.
- Eh bien (được thôi) - Poirot đáp - Vụ án đã kết thúc. Rốt cuộc, đã tìm ra thủ phạm giết ông Shaitana.
- Bà Oliver nói với tôi như vậy. Cô gái xinh đẹp nhỏ bé, cái cô Anne Meredith ấy. Thật khó mà tin được. Một nữ thủ phạm bất ngờ nhất.
- Cô ta đúng là kẻ giết người - Battle đáp. Ba vụ giết người liền, đến vụ thứ tư cô ta không thoát, thì đó không phải là lỗi của cô ta.
- Không thể tin nỗi - Robert lẩm bẩm.
- Không hề - bà Oliver nói. Người ít khả năng nhất. Cứ y như trong các cuốn tiểu thuyết vậy. Thật là một ngày lạ lùng.
Robert nói.
- Bắt đầu bằng bức thư của bà Lorrimer. Tôi cho rằng hình như đó là thư giả phải không nhỉ?
- Đúng. Một bức thư giả được viết ba lần.
- Cô ả viết cả cho chính mình à?
- Dĩ nhiên. Thư giả viết rất khéo, tuy thế không thể lừa được các chuyên gia, nhưng khó lòng có khả năng người ta gọi chuyên gia tới. Tất cả chứng cớ đều giải thích việc bà Lorrimer tự tử.
- Xin thứ lỗi cho sự tò mò của tôi, thưa ngài Poirot, thế nhưng điều gì làm ông ngờ rằng không phải bà ấy đã tự tử?
- Cuộc nói chuyện với bà hầu phòng của bà ấy tại đường Cheyne.
- Bà ta kể chuyện cô Anne Meredith đến thăm bà chủ mình tối hôm trước à?
- Cả nhiều chuyện khác nữa. Thế là, các bạn thấy đấy, tôi đã đi đến kết luận về thủ phạm, kẻ đã giết chết ông Shaitana. Kẻ đó không phải là bà Lorrimer.
- Sự kiện nào làm ông nghi ngờ cô Meredith.
Poirot giơ tay lên:
- Đợi tí nào. Để tôi nói theo ý tôi chứ. Cứ để cho tôi thanh toán mọi chuyện nào. Kẻ giết ông Shaitana không phải là bà Lorrimer, cũng không phải thiếu tá Despard và điều kỳ lạ cũng không phải Anne Meredith.
Ông cúi người về đằng trước, giọng ông hạ xuống, êm ái như tiếng mèo kêu grừ…
- Ông biết đấy, bác sĩ Robert, ông là người đã giết chết Shaitana, và ông cũng giết cả bà Lorrimer…
Phải có ít nhất đến ba phút im lặng. Sau đó Robert cười vẻ đe dọa.
- Ông có điên không đấy, ngài Poirot? Chắc chắn tôi không giết ông Shaitana và tôi cũng chẳng thể nào giết bà Lorrimer được. Ông Battle thân mến! - Ông ta quay lại viên cảnh sát - Ông có ủng hộ tôi không?
- Tôi cho rằng ông nên nghe ngài Poirot nói thì hơn - Battle đáp lại.
Poirot nói:
- Quả thật, tuy tôi đã biết ngay rằng ông, chỉ có ông, mới có thể giết Shaitana, nhưng chứng minh điều đó thật không dễ dàng gì. Song vụ án bà Lorrimer thì khác - ông lại cúi người về phía trước - Không phải là tôi đoán biết. Mà sự việc đơn giản hơn nhiều: Bởi vì chúng tôi có một nhân chứng đã chứng kiến ông giết bà ấy.
Robert trở nên lặng ngắt. Mắt hắn lấp lánh, hắn nói cụt lủn:
- Ông nói ba lăng nhăng cả!
- Ồ, không đâu. Sáng sớm hôm ấy, ông đã giả vờ vào phòng bà Lorrimer khi bà ấy vẫn đang ngủ say do tác dụng của liều thuốc ngủ bà ấy uống đêm hôm trước. Ông còn giả vờ lần nữa, đóng kịch như mình trông thấy bà ấy đã chết. Ông đuổi khéo bà hầu phòng ra bằng cách bảo bà ấy đi lấy rượu mạnh và nước nóng. Ông còn lại một mình trong phòng. Bà hầu phòng chỉ kể được đến thế. Sau đó chuyện gì xảy ra?
Ông có thể không biết được một điều, bác sĩ Robert ạ, rằng có những công ty lau rửa cửa sổ làm việc vào sáng sớm. Một công nhân lau cửa sổ cùng với cái thang của ông ta đã đến đúng vào lúc ông hành động. Anh ta dựng thang bên cạnh nhà và bắt đầu làm việc. Cửa sổ đầu tiên anh ấy phải lau là cửa sổ phòng bà Lorrimer. Tuy nhiên khi chứng kiến sự xảy ra, anh chàng vội chuyển sang cửa sổ khác, nhưng trước đó anh ấy đã thấy tất cả. Anh ta sẽ kể lại cho ta nghe chuyện đó.
Poirot bước nhẹ ra cửa, vặn nấm đấm gọi to:
- Vào đi Stephen.
Rồi quay lại.
Một anh chàng to béo vụng về, có bộ tóc đỏ, bước vào. Tay anh ta vặn vẹo chiếc mũ có đề dòng chữ: “Công ty lau cửa sổ Chelsea”.
Poirot nói:
- Anh có nhận ra ai ở trong phòng này không?
Anh ta nhìn quanh, sau đó gật đầu rụt rè về phía bác sĩ Robert:
- Ông này đây ạ - Anh chàng nói.
- Hãy kể cho chúng tôi nghe anh gặp ông ấy lần cuối khi nào và khi đó ông ấy đang làm gì?
- Dạ vào buổi sáng ạ. Lúc tám giờ, ở nhà một bà ở đường Cheyne ạ. Tôi bắt đầu làm việc ở đấy ạ. Bà chủ nằm trên giường, trông ốm yếu lắm. Bà vừa trở đầu trên gối. Tôi nghĩ ông đây là bác sĩ. Ông vén tay áo bà lên và đâm vào cái gì ở tay bà ở đoạn này ạ - anh giơ tay lên chỉ - Bà ngã người ra gối. Tôi nghĩ mình nên sang cửa sổ khác thì hơn, thế là tôi làm như vậy. Hành động như thế có gì sai không ạ?
- Anh làm thế rất hay, anh bạn ạ - Poirot đáp.
Ông khẽ nói:
- Thế nào? Eh bien (sao), bác sĩ Robert?
- Đấy chỉ là thuốc làm tỉnh lại thôi mà - Robert lúng túng. Tôi cố gắng để cứu bà ấy. Thật là lạ…
Poirot ngắt lời hắn:
- Chỉ là thuốc hồi tỉnh thôi ư? Methylo, clyclo, bevennyl, methyl, malonyl urea - Poirot uốn lưỡi thốt ra từng âm ngọt xớt - Đơn giản hơn thì gọi là Evipan, được dùng làm thuốc mê cho các cuộc giải phẫu ngắn. Tiêm thẳng vào tĩnh mạch với lượng lớn gây ra ngất xỉu tức thì. Rất nguy hiểm khi trước đó người bệnh đã dùng thuốc ngủ hoặc bất kỳ loại thuốc nào có barbituric. Tôi đã thấy vết thâm tím trên tay bà ấy, nơi rõ ràng là chỗ tiêm một loại thuốc gì đó vào tĩnh mạch. Loại thuốc đó cuối cùng đã được ngài Charles Imphrey, chuyên gia phân tích của Sở cảnh sát phát hiện ra một cách dễ dàng.
- Ông giết người thế đấy - Battle bảo - Không cần phải chứng minh vụ Shaitana nữa. Tuy thế nếu cần chúng tôi sẽ cho ông hay về vụ ông đã giết ngài Charles Craddock và cả bà vợ ông ấy nữa.
Việc nhắc đến tên hai người này đã kết liễu Robert. Hắn dựa vào ghế:
- Tôi xin hàng - hắn nói - Các ông đã tóm cổ tôi rồi. Chắc thằng quái Shaitana đã kể hết với ông trước khi ông tới nhà lão tối hôm đó? Tôi cứ nghĩ mình phải nhận trước chuyện đó.
- Ông không phải cảm ơn Shaitana đâu - Battle nói. Ông phải nghiêng mình trước ngài Poirot đây.
Ông đi ra cửa và hai người khác bước vào.
Giọng sĩ quan cảnh sát trở nên trịnh trọng khi ông đọc lệnh bắt chính thức.
Khi cửa đóng lại sau lưng kẻ bị buộc tội, bà Oliver sung sướng nói có vẻ không được thật lắm:
- Tôi đã chẳng luôn tuyên bố hắn là thủ phạm còn gì!

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau