Nọc đọc qua thư điện tử - Chương 04

Nọc đọc qua thư điện tử - Chương 04

MỘT CON SỨA GỞI ĐẾN TOM

Ngày đăng
Tổng cộng 19 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 6177 lượt xem

Sự thất vọng hiện rõ trên nét mặt của ba thám tử. Uể oải, họ thong thả bước qua cánh cổng của bãi đồ cũ. Justus và Bob dựng hai chiếc xe đạp mà các cậu dắt suốt dọc đường từ nhà bà Baker về đây để có cơ hội cùng than thở với Peter. Giờ chỉ còn thiếu nước cô Mathilda thình lình hiện ra, chụp xuống đầu ba chàng một công việc đáng sợ và ngăn không cho họ thổi nên một cuộc cãi vã quyết liệt về vấn đề ai là kẻ có tội cho vụ thất bại chiều nay. Từ xa họ đã thấy cánh cửa vào nhà chính đang mở ra, thấp thoáng vị tai ương.
Nhưng ngạc nhiên làm sao, cô Mathilda tỏ ra rất vui vẻ.
- Thế nào, sao buồn thế, ba quý ông thám tử? - cô lẹ miệng hỏi một tràng dài. - Vào đây nào. Cô vừa đi siêu thị về và mua một hộp kem gia đình. Phải xử lý, không thì nó sẽ trở thành cũ mất?
Chuyện này thì bộ ba không để cho cô phải nói lần thứ hai. Chỉ ít phút sau, họ đã ngồi quanh bàn bếp và múc từng thìa đầy ắp kem vani hảo hạng từ đĩa. Ít nhất thì cũng là một lời an ủi nho nhỏ .
Sau khi khẩu phần kem đầu tiên đã sạch biến, Justus hỏi cô Mathilda rằng cô có quen một bà Meg Baker nào không.
- Có thể là qua câu lạc bộ cà-phê của cô hay những vòng bè bạn tương tự.
- Câu lạc bộ cà-phê! - cô Mathilda Jonas sững sờ trễ hai khóe miệng xuống. - Đó là những cuộc hội họp nghiêm chỉnh, được tổ chức chu đáo, bàn về những đề tài thời sự! Chủ đề gần đây nhất là một tuyến xe Bus mới, đảm bảo một đường nối tốt hơn về...
- Cô Mathilda, - Justus dịu dàng cắt lời cô. Meg Baker?
- Meg Baker, phải rồi. Dĩ nhiên bà ta cũng có thời là chủ đề . Người ta hiếm khi nhìn thấy mặt bà ấy ở Rocky Beach. Đó là một con người hơi có phần kỳ quặc, cái bà đó... Chắc chắn là do hậu quả của việc bà ta sống một mình, và rất biệt lập, không quan hệ với ai. Sau khi li dị chồng, bà ta chuyển về Rocky Beach. Chưa lâu lắm đâu, chỉ vài năm thôi, chờ đã...
- Chồng bà ấy hồi xưa là ai vậy cô? - Justus hỏi chen vào.
- Cô không nói cho cháu nghe được, - cô Mathilda cười. Nghe này, cô không phải là văn phòng cung cấp thông tin. Không, tất cả những gì cô biết chỉ là bà ấy có cả một đống tiền rất lớn, vốn là tiền của cha mẹ bà ấy, những người hoạt động trong ngành phim. Nhưng bà ấy không tiêu tiền và cũng không lộ ra là người có tiền. Ngôi nhà mà bà ấy đang sống nhìn từ phía bên ngoài phải nói là rất khiêm tốn.
- Đúng thế. Bọn cháu biết - Justus buột miệng.
- Các cháu biết hả? Thay vì giúp cô làm việc trong vườn thì các cậu đến thăm bà Baker - cô Mathilda lắc đầu - Chắc lại là một vụ án mới cho bộ ba thám tử phải không? Cha, nếu các cháu thích thú cái việc đó hơn... Mọi chuyện trong vườn cô xử lý xong hết rồi. Nếu các cậu không muốn thì cô làm một mình vậy! Đằng nào như thế cũng chu đáo hơn. Mà ngoài ra việc làm vườn khiến cho người ta cân bằng và vui vẻ trở lại - Cô cười rạng rỡ nhìn cả ba ông cháu. Có vẻ như chuyện kia cũng tốt với các cậu thì phải. Hơi khó tính phải không, cái quý bà đó?
Bob lẩm bẩm một câu không nghe nổi, nhưng có vài từ trong bài giảng đạo đức của bà cô khiến Justus dỏng tai lên. "Thì cô làm một mình vậy", cô Mathilda đã nói như vậy.
Khi bà cô bước sang phòng khách, Justus gạt chiếc tô đựng kem sang bên.
- Peter và Bob, chú ý này! Ta vẫn cứ giải vụ Baker! Chẳng cần bà ấy trao hợp đồng! Chúng ta sẽ chỉ ra cho bà ấy biết rằng bọn mình là những thám tử tài năng hơn nhiều. Cái tay Perry nhờn nhụa đó thấp hơn bọn mình đến vài bậc.
Peter nghi ngờ nhìn cậu.
- Sáng kiến dễ thương đấy nhưng mà cái gã Perry đó không ngu như cậu tưởng đâu.
Cậu như đang nhìn rõ lại cảnh viên thám tử nọ nhảy vào vai kẻ cứu mạng bà Baker, và lừa Bộ Ba??? một vố đau điếng.
- Ngoài ra, bọn mình không có một thông tin nào hết, - Bob nhắc nhở. - Ta phải bắt đầu từ đâu? Mình bây giờ không sờ được vào máy tính của bà Baker nữa.
- Bọn mình cũng chẳng cần. - Justus hể hả. - Mình đã giải quyết tất cả khi các cậu để lại một mình mình trong phòng làm việc. Ở đó mình đã dễ dàng... - thế rồi đột ngột tới đây, cậu bắt đầu lắp bắp. Rõ ràng là cậu mới vừa hiểu ra mình đã làm chuyện gì ở chỗ đó.
- Cậu bày trò gì trong phòng làm việc của bà Baker hả? - Peter ngay lập tức ra đòn, cậu chàng vừa ngửi ra mùi gió.
Hạ giọng xuống một chút, Justus nói tiếp:
- Mình xin các cậu, đừng nói gì hết. Mình biết đây là một sự can thiệp sỗ sàng vào cuộc sống riêng tư của bà Baker. Lẽ ra mình phải xin phép bà ấy mới đúng. Mình công nhận như thế . Nhưng mà trong một phương diện nhất định… chính bà ấy đã nhờ bọn mình giúp đỡ.
- Thôi kể đi, Justus!
- Mình đã gửi cái thư điện từ con sứa đó đến cho Tom - Justus thú nhận. Chỉ để tiết kiệm thời gian! Cùng với lời yêu cầu, nhờ cậu ấy giúp bọn mình tìm ra kẻ gửi thư thật sự, kẻ mà bà Baker gọi là "con sứa”. Bởi cái địa chỉ đi kèm lá thư chắc chắn là địa chỉ giả. Dĩ nhiên, mình đã thêm vào một lời nhắn, nhắc cậu ấy cẩn thận khi mở tập tin đính kèm. Nếu không thì đến cả máy tính của cậu ấy cũng bị nhiễm virus sứa mất.
Bob và Peter im lặng. Hai người quen Justus đã đủ lâu để biết rằng, lời thú tội nho nhỏ này vẫn còn chưa kết thúc. Nét mặt cậu ta nói quá rõ như vậy
- Ừ thì, - Thám Tử Trưởng lẩm bẩm sau một hồi nghỉ ngắn. Sau đó mình đã xem xét đôi chút trong đĩa cứng của bà ấy và thấy một tập tin thú vị, tập tin tên là “Di chúc". Cái này mình thấy... làm sao mà hơi có vẻ... đáng nghi...
Peter lắc đầu.
- Justus, vậy là cậu đã tự tiện mở nó ra? Đó là trò phạm pháp.
- Mình chỉ muốn giúp bà ấy thôi mà…
- Cậu là người không thể ngửi được.
- Thế trong tập tin đó ghi gì? - Bob tò mò hỏi.
Justus nhún vai.
- Không biết. Ư thì, hầu như chẳng ghi gì cả. Tức là nói thật lòng nhé, mình chỉ mở nó ra có một chút xíu thôi. Không đủ lâu, bởi chính lúc đấy thì các cậu gọi mình. Lúc đó mình đã tắt máy tính thật nhanh.
- Rồi, rồi sao nữa?
- Thôi nói ngắn gọn thế này: bà Baker yêu cầu công chứng viên của bà ấy thay đổi di chúc. Vì sống một mình, nên đầu tiên bà ấy muốn để lại toàn bộ tài sản cho một cơ sở từ thiện. Chắc nó không phải là một món tiền nhỏ đâu. Nhưng sau đó bà ấy muốn chia một nữa trong số đó cho cô Betty Sutton. Chính người phụ nữ đã cứu mạng bà trong cú lặn vừa rồi. Thú vị, đúng không?
- Vậy thì người phụ nữ đó cũng có thể muốn bà Baker sớm qua đời?
- Có lẽ, Bob.
- Lá thư được viết khi nào?
- Cách đây ba ngày. Di chúc trong thời gian đó có lẽ đã được chỉnh sửa xong.
Peter và Bob trầm ngâm gật đầu. Cái này còn lớn hơn cả một điểm tựa bình thường.
- Và bây giờ thì Tom đã có tập tin con sứa đó? - Peter hỏi - Thế tại sao cậu không gửi cả tập tin đó cho bọn mình, về máy tính trong Bộ Tham Mưu?
- Mình muốn làm, nhưng đã quá muộn. Chuyện ưu tiên trước nhất là để Tom nhận được tập tin và điều tra. Các cậu cũng đã chính mắt nhìn thấy gã Perry rồi đó. Nếu muốn chiến đấu với gã ta, bọn mình phải làm việc hết tốc lực, Thế nào, ý các cậu sao? Ta có nên điều tra không?
Peter và Bob nhìn nhau. Perry đã khiến cả hai chàng thấy chướng tai gai mắt cực độ. Mà Bộ Ba??? lại có được dấu vết đầu tiên, dấu vết mà có thể Dick Perry chưa biết. Họ thống nhất với nhau.
- Ta sẽ giải vụ này. Ta sẽ tìm con sứa! - Bob kêu lên - Mà là tìm ra trước Dick Perry!
Peter thêm vào:
- Cái túi lùn tủn đó rồi sẽ biết tay! - Cậu ấp úng. Xin lỗi, Justus, nói chung mình không hề có ý chống lại những người béo.
Nhưng Justus hiện thời có thể tha thứ cho tất cả. Cậu cười rạng rỡ. Nhóm Bộ Ba??? lại bắt đầu một vụ án mới. Ngay lập tức, Thám Tứ Trưởng đứng lên và bước tới máy điện thoại. Cậu gọi cho Tom để nghe xem liệu cậu bạn chuyên gia máy tính đã tìm ra được điều gì chưa. Nhưng Tom không có nhà.
Vậy là bộ ba rút lui về Bộ Tham Mưu, và gửi thêm một E-Mail nữa cho Tom.
Sau đó, họ ra bãi đồ cũ, nơi có một sự ngạc nhiên rất dễ thương đang chờ họ: chú Titus đã sửa xong chiếc xe đạp cho Bob. Ngoài ra, chú mời mọc họ công việc xem một vài hộp đựng đầy đĩa CD và dán giá cho chúng. Đây là một công việc bình thường ra chỉ dành riêng cho sếp, nhưng chú Titus Jonas lần này thấy mình không đủ hiểu biết đối với những đĩa nhạc đời mới. Bộ Ba??? đã chờ đợi cơ hội này từ lâu, nhất là Bob, người cũng đã gom góp được một bộ sưu tập CD đầy ấn tượng. Bởi phần tiền lương hứa hẹn giành cho mỗi một cậu sau buổi làm việc này là một đĩa nhạc CD tùy chọn.
Trong lúc làm việc, chốc chốc họ lại ngưng tay gọi điện cho Tom, nhưng không một ai nhấc máy. Vậy là sau khi đã soạn xong chỗ CD của chú Titus, bộ ba quay ra với bữa tối ngon lành phóng khoáng của cô Mathilda. Họ vừa ăn vừa hy vọng sẽ gặp được Tom sau đó.
Nhưng suốt buổi tối hôm đó, Tom không lên tiếng.
- Kỳ thật, - Bob cân nhắc. Sáng ngày mai bọn mình có một bài kiểm tra quan trọng, mà Tom thì phải luyện rất nhiều cho môn này. Justus, cậu thân với cậu ấy nhất. Với cậu thì thỉnh thoảng cậu ấy còn nói một vài câu. Cậu nghĩ sao, có chuyện gì xảy ra không?
Justus nhún vai.
- Trời đất, chắc là cậu ấy chỉ đi đâu đó thôi. Đâu có ai cấm cản. Thế các cậu đã chuẩn bị cho bài văn sáng mai chưa?
Lòng thầm đắc ý, Justus nhận thấy ánh mắt của Peter ngay lập tức chĩa lên trần nhà, còn Bob thì chăm chú quan sát đầu ngón tay trỏ.
Vào khoảng mười giờ tối, bộ ba quyết định chia tay. Justus sang nhà chính, còn Bob và Peter trèo lên xe đạp. Mặc dù nhà Tom không nằm trong hướng mà Peter và Bob phải đi qua, nhưng họ quyết định vòng qua đó. Rất có thể cậu ấy đang ở nhà, chỉ có điều không muốn nghe điện thoại.
Thế nhưng ngôi nhà nhỏ của hai mẹ con Tom chìm trong bóng tối. Cửa garage mở toang, trong đó không có xe.
- Chim bay khỏi tổ rồi. - Peter, người vừa giơ tay bấm chuông cửa, trèo trở lại lên xe đạp.
- Muộn nhất là tám giờ sáng mai bọn mình sẽ gặp cậu ấy, - Bob nói.
Đột ngột, Peter thấy nổi trong tâm khảm cậu một cảm giác lạ lẫm.
- Hy vọng vậy - cậu âm thầm lẩm bẩm.

Tai nghe AKG hàng theo Samsung Note 8/ S8/ S8+

Phụ kiện thương hiệu Aukey sale sốc từ 08/11 đến 13/11

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau