Thiên tỏa - Chương 09

Thiên tỏa - Chương 09

Địa kiện cốt đoạn phá xà môn

Ngày đăng
Tổng cộng 16 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 10192 lượt xem

Tôi thử áp dụng những cách mở khóa quen thuộc, nhưng do hai bàn tay đã tê cóng tới mức các đầu ngón tay đều đã đông cứng lại và không tuân theo sự điều khiển của trí óc, tôi run rẩy mân mê chúng một hồi lâu, đến việc cầm chiếc kim móc cũng không chắc chứ đừng nói đến việc chọc kim vào lỗ khóa sao cho chính xác.
Tôi cuống cuồng, lo lắng đến mức phát khóc và tự nguyền rủa mình: Mày quả là con ngốc, đang trong lúc quyết định sinh tử mà không mở nổi một cái khóa cho ra hồn. Trong lúc bấn loạn, bỗng nhiên tôi nhớ lại những lời ông nội từng nói, kĩ thuật mở khóa chia làm ba cấp độ, lần lượt ứng với ba giới là Thiên - Địa - Nhân, mà người ta hay tóm lại bằng một câu: “Thiên Kiện quỷ thủ, Địa Kiện cốt đoạn, Nhân Kiện nhục khai.”
Thiên Kiện, dựa vào những năng lực hiện tại của mình, tôi không dám hão huyền; thế nhưng cơ thịt trên hai bàn tay tôi giờ đã cứng đờ tới mức không tuân theo sự điều khiển của lý trí. Chỉ còn cách mạo hiểm thử dùng “ Cốt Đoạn” xem sao. Việc này có thành công hay không không còn quan trọng nữa, đằng nào chúng tôi cũng chẳng còn con đường nào khác. Nghĩ vậy, tôi cắn chặt răng, quyết tâm thực hiện ý nghĩ vừa vụt qua đầu. Tôi lôi từ trong túi ra một chiếc kim nhỏ cực kỳ sắc bén, đưa cho chị Giai Tuệ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt chị, giọng đầy quyết tâm sắt đá:
- chị Giai Tuệ, chị chọc sâu chiếc kim này vào đây, kể cả chọc tới tận xương cũng không được rút ra, mà phải tiếp tục xoáy sâu vào để tạo thành lỗ nhỏ ở đó cho em. - Tôi vừa nói vừa xòe bàn tay phải của mình ra, chỉ vào vị trí giữa lòng bàn tay, hơi chệch xuống một chút. - Đây, chị chọc vào đúng điểm này cho em.
Những lời cứng cỏi của tôi khiến chị Giai Tuệ giật nảy mình. Chị co rúm người ra sau, không dám nhận chiếc kim, hoảng hốt nói với tôi:
- Lan Lan, em làm sao thế, sao tự dưng lại nói những lời hàm hồ như vậy?
Lão Ngũ vốn là người ngang dọc trong giới giang hồ đã lâu nên lập tức hiểu ý đồ của tôi. Lão một tay giữ chiếc kim, tay còn lại nắm chặt cổ tay tôi, nghiêm túc hỏi:
- Đấy chẳng phải là kĩ thuật mở khóa cấp Địa Kiện sao? Lan Lan, như vậy có ổn không? Đừng cố gắng quá sức như thế.
Tôi lắc đầu quầy quậy, rồi dứt khoát trả lời:
- Được hay không thì vẫn phải thử một lần xem sao, không thể để mọi người chết cóng ở đây được.
Lão Ngũ nhìn tôi trân trối hồi lâu, rồi gật đầu ra chiều cảm thông:
- Được! Nếu như thành công, thì cũng coi như mi đã bước đầu đạt tới cấp Địa Kiện, được như vậy thì cũng xứng đáng để hy sinh. Lại đây, cũng may khả năng lần mò vị trí của Lão Ngũ ta cũng khá chuẩn xác, để ta giúp.
Chị Giai Tuệ lập tức lao tới đứng chắn trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt Hắc Lão Ngũ, lắc đầu quầy quậy rồi ra sức ngăn cản:
- Không được, cách này mở khóa được hay không cháu không cần biết, nhưng không thể để đôi tay của Lan Lan tàn phế như thế được.
Tôi vô cùng xúc động vì chị Giai Tuệ đã thực lòng lo lắng cho tôi, nhưng việc này không thể trì hoãn được, tôi đành nhẹ nhàng ôm vai chị nói:
- Chị Giai Tuệ, trước mắt chỉ còn cách này mới giúp chúng ta an toàn thoát khỏi nơi đây. Chị yên tâm đi, nếu thành công thì coi như kĩ năng của em cũng được tiến thêm một bước; còn nếu không thành công, thì chúng ta sẽ biến thành băng đá trong nháy mắt, lúc đó đôi tay của em giữ lại cũng còn ý nghĩa gì nữa?
Nghe tôi nói vậy, chị Giai Tuệ im lặng suy nghĩ, nét mặt chị vô cùng đau khổ và day dứt. Sau một hồi, chị hít một hơi thật sâu, không nói thêm câu nào, chỉ lẳng lặng bước sang bên cạnh.
Lão Ngũ búng búng ngón tay vào mũi kim, rồi quay sang nói với chị Giai Tuệ:
- Nhớ giữ chặt lấy Lan Lan, chắc là sẽ đau ra trò đấy.
Chị Giai Tuệ lập tức vòng tay ôm chặt lấy eo tôi. Tôi cảm giác như chị đang dồn hết sức để ghìm chặt nhất có thể, cứ như sợ tôi bay đi mất, khiến tôi đau tức cả vùng bụng.
Lão Ngũ nắm chặt lấy bàn tay đang xòe rộng của tôi, đầu ngón tay cái lần nhẹ theo các khớp xương trong lòng bàn tay tôi, lão chậm rãi giảng giải:
- Lòng bàn tay có tổng cộng mười ba khớp xương, trong đó khớp nối các xương ngón tay với nhau là nơi nhạy cảm nhất, vì vậy người mở khóa cấp Địa Kiện vô cùng coi trọng vị trí này. Khi chọc kim vào sẽ hơi tê và đau một chút, thế nhưng cũng không đến mức quá nghiêm trọng. Dĩ nhiên là…
Đang nói tới đó, tay phải của lão đột ngột ấn mạnh xuống, đầu mũi kim sắc nhọn cũng theo đó đâm sâu vào lớp thịt trong lòng bàn tay tôi.
Ban đầu, tôi không thấy đau lắm, cảm giác chỉ hơi nhoi nhói giống như bị tiêm thuốc, nhưng đến khi mũi kim chạm đến xương, thì lòng bàn tay tôi giống như bị một chiếc búa lớn đập nát. Cảm giác đau đớn lan dần đến mọi điểm trong cơ thể, ngấm vào từng mạch máu nhỏ trong người tôi.
Tôi gào lên đau đớn, toàn thân quằn quại như muốn nổ tung, hai chân giãy giụa điên cuồng. Chị Giai Tuệ càng ôm siết chặt hơn, khiến tôi không thể nào nhúc nhích. Lão Ngũ lập tức thả chiếc kim, hai tay nắm thật chặt cổ tay tôi.
Kể cũng rất lạ, cơn đau vừa xong xảy ra đến bất chợt và đau đến tê dại, nhưng nó cũng trôi qua rất nhanh, chỉ vài giây sau tôi đã không còn cảm thấy đau đớn nữa. Chiếc kim vẫn đang cắm thẳng giữa lòng bàn tay, hơi chuyển động theo từng cơn rùng mình của tôi.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lão Ngũ qua làn nước mắt giàn giụa, đôi mắt lão rơm rớm, vẻ mặt cũng rất khó hiểu, nhưng lão vẫn nói tiếp với giọng thản nhiên:
- Dĩ nhiên là khi chọc mũi kim vào sẽ khiến ta đau đớn tới tận xương tủy…
Nói xong câu này, lão nhìn tôi, gật gật đầu, nở nụ cười ra chiều hài lòng, tôi có thể cảm thấy sự khích lệ và tự hào lấp lánh trong ánh mắt đùng đục ấy. Tôi hiểu rằng, những câu nói lúc ấy của lão thực ra chỉ là nhằm đánh lạc hướng sự chú ý, để tôi thả lỏng cơ thể và thoải mái tinh thần hơn. Nếu không làm như vậy, tôi e rằng mình không thể nào chịu nổi sự đau đớn tột cùng đó.
Tôi gắng gượng đưa tay gạt những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, rồi cúi xuống nhìn lại kĩ hơn lòng bàn tay phải của mình. Cùng lúc đó, vị trí chọc kim vẫn đang tê buốt, nhưng một cảm giác ấm nóng dần lan tỏa, sưởi ấm bàn tay tê cứng của tôi. Cảm giác ấm áp này giống như mạch nước ngầm, chúng nhanh chóng lan tỏa từ lòng bàn tay tới mọi ngõ ngách dù là nhỏ nhất trên cơ thể, khiến tôi cảm thấy như có ngọn lửa đang cháy bập bùng bên trong cơ thể, xua tan cái giá lạnh đang vây bủa.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi cảm thấy hết sức ngỡ ngàng, lẽ nào tôi đã bước đầu đạt tới cấp độ Địa Kiện rồi sao? Và đây chính là cảm giác đó? Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lão Ngũ và chị Giai Tuệ đang đứng co ro trước mặt, khuôn mặt hai người vẫn phủ đầy một lớp băng mỏng như muối trắng, đôi môi đã chuyển sang màu thâm tím, run rẩy nhìn tôi chờ đợi.
Nhìn thấy họ trong bộ dạng như vậy, tôi vô cùng hoảng hốt, chắc chắn hai người họ không thể chịu đựng được lâu hơn nữa, giờ không phải là lúc mơ màng nghĩ mình đã đạt được cấp độ nào, mà trước mắt là phải nhanh chóng mở cánh cửa đá kia ra, để mọi người thoát ra ngoài.
Tôi không đắn đo rút chiếc kim đang cắm thẳng vào xương bàn tay ra, những giọt máu trào ra từ miệng vết thương nhanh chóng đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ xíu màu đỏ. Tôi lôi một chiếc kim móc vô cùng mảnh từ trong túi ra, dùng đầu kim gảy những giọt băng - máu ra, rồi từ miệng vết thương đang rớm máu, chọc thẳng vào vị trí vừa khoan trên khớp xương nối. Lần này tôi chỉ thấy hơi đau nhức một chút, nhưng cảm giác đó qua đi rất nhanh.
Tôi hít một hơi thật sâu để lấy thêm can đảm, sau đó ngửa lòng bàn tay phải lên rồi thận trọng dò từng bước tới cánh cửa đá. Khi tới nơi, tôi từ từ xoay cổ tay nghiêng xuống, đặt mũi kim vào đúng vị trí lỗ khóa trên mảnh ghép kia, rồi nhanh chóng ấn sâu vào.
Mảnh ghép đó không dày lắm, nên chỉ trong tích tắc, mũi kim đã chạm tới lõi khóa. Đúng lúc đó, tôi bỗng nghe thấy một âm thanh kì lạ phát ra, hơi giống tiếng bật nắp sâm banh. Tiếng động đó ban đầu chỉ vẳng đến bên tai, rồi sau đó không ngừng lớn dần lên.
Tôi giật mình, lòng bàn tay cũng vì thế mà hơi run lên, chút xíu nữa đã làm chiếc kim rơi xuống đất. Tôi bặm môi bặm lợi ấn lại thật chặt, rồi vội vàng quay đầu hỏi chị Giai Tuệ:
- Có tiếng gì thế?
Chị Giai Tuệ ngẩn người ra nghe ngóng một chút rồi hồ nghi hỏi lại tôi:
- Tiếng gì cơ?
Rõ ràng là chị không nghe thấy gì. Tôi quay đầu sang nhìn Lão Ngũ, lão đưa mắt nhìn bốn phía thăm dò, có vẻ cũng thắc mắc không biết chuyện gì đang diễn ra.
Tôi chau mày, rõ ràng là âm thanh đó vọng đến rõ mồn một cơ mà? Tôi không yên tâm, hỏi lại Lão Ngũ:
- Hai người đều không nghe thấy gì sao? Vừa xong có một tiếng động rất lớn vang lên mà.
Lão Ngũ cau có lắc đầu.
- Ta không nghe thấy gì cả. - Rồi lão quay sang nhìn các bức tường một lần nữa, sau đó nuốt nước bọt đánh ực. - Mẹ kiếp, không phải là sắp sập xuống đấy chứ?
Thấy lão ngơ ngác, tôi lắc đầu định thần lại, đành tạm thời bỏ qua vấn đề này vậy. Tôi tiếp tục ấn nhẹ chiếc kim vào bên trong khóa, lần này lại có tiếng lách cách vang lên, giống như một vật gì đó rất sắc nhọn đang cào lên tấm kim loại, vô cùng chói tai. Tôi vội dừng tay lại, những âm thanh đó cũng ngừng theo, thế nhưng bên tai tôi vẫn còn văng vẳng tiếng vọng đang nhỏ dần đi.
Tôi đang định quay sang hỏi lại hai người kia, thì trong đầu bỗng lập tức hiểu ra vấn đề. Tiếng động kia thực chất không phải phát ra từ bên ngoài, mà do chiếc kim móc chạm vào lõi khóa, âm thanh truyền qua các khớp xương khuếch đại lên bội phần và vọng đến khắp cơ thể tôi. Lúc này, tôi mới lĩnh hội được chữ “ Nghe” trong ba bí kíp được truyền lại trong giới Kiện môn. Hóa ra, ý nghĩa của chữ “Nghe” không đơn thuần là dùng tai để lắng nghe mọi vật xung quanh, mà nó còn bao hàm một tầng nghĩa sâu hơn thế, mặc dù mới chỉ nghe được những âm thanh đơn giản, thế nhưng điều đó phần nào đã khẳng định được khả năng của tôi. Xem ra, tôi đã thực sự đạt được cấp Địa Kiện rồi.
Thế nhưng ngay lúc này đây, tôi không có thì giờ để cảm nhận niềm hạnh phúc và cảm giác lâng lâng tự hào đó. Nhiệt độ đang giảm xuống một cách nhanh chóng. Sau khi đạt được cấp Địa Kiện, cơ thể tôi có ấm lên chút ít, nhưng cảm giác đó đã nhanh chóng biến mất, thế nên tôi bắt buộc phải tranh thủ từng giây từng phút để mở cánh cửa đá càng nhanh càng tốt.
Tôi cắm mũi kim vào vị trí thích hợp bên trong lõi khóa, xoay tròn bàn tay một vòng để mũi kim không ngừng chọc sâu vào kết cấu bên trong. Âm thanh truyền qua xương cốt vang đến tai vô cùng lớn, thế nhưng giờ tôi cũng đã quen dần với chúng, nên cũng không còn hốt hoảng như lúc ban đầu nữa.
Tôi dồn hết sức mình vào lòng bàn tay, xoáy chiếc kim sâu vào trong. Bỗng nhiên, miệng vết thương trong lòng bàn tay trào ra một giọt máu tươi, nhưng nó không rớt xuống đất, mà men theo thân kim từ từ chảy vào bên trong lỗ khóa. Đáng ngạc nhiên hơn nữa là, mặc dù nhiệt độ trong phòng đã xuống thấp đến độ mọi thứ đóng băng trong nháy mắt, thế nhưng giọt máu đó tuyệt nhiên không hề bị ảnh hưởng.
Khi giọt máu chui hẳn vào trong lỗ khóa, những gì cảm nhận được qua da thịt khiến tôi ngạc nhiên đến tột độ. Giọt máu kia đang lan tỏa khắp mọi nơi trong lõi khóa, nó chảy đến đâu là từng bộ phận bên trong được “rã đông”đến đó. Thậm chí, từng phần trong lõi khóa như bánh răng, trụ khóa, lò xo hay thanh móc sau khi thấm máu nóng, liền phát ra thứ âm thanh vô cùng chói tai, giống như những vật đang reo hò ầm ĩ vì đã sống sót qua mùa đông lạnh giá, giờ là lúc mùa xuân sang, chúng ló đầu ra khỏi hang để tận hưởng không khí trong lành và tắm mình trong làn nắng ấm áp.
Tôi cố dồn nén sự kinh ngạc đang trào dâng trong phòng, dựa vào những càm nhận từ xương cốt, để đưa ra phán đoán chính xác về kết cấu bên trong lõi khóa. Thật là thần kỳ, cho dù mắt tôi không nhìn thấu tận bên trong, nhưng trong não bộ lại hiện ra một sơ đồ vô cùng chi tiết và rõ ràng, giờ thì tôi đã có thể dễ dàng nhận biết được đây là loại khóa gì.
Theo dự đoán ban đầu của tôi, con rắn lớn bám trên cánh cửa đá chính là chiếc khóa ghép với bốn mươi chín rãnh lõm xuống…
Dựa vào nguyên lí thông thường mà nói, với loại khóa này chỉ cần ghép đúng các mảnh ghép vào vị trí của nó là cánh cửa sắt sẽ tự động được mở ra. Thế nhưng, bốn mươi chín mảnh ghép kia lại bị lồng trong một kết cấu vô cùng đặc biệt. Trong số đó, có một mảnh ghép mang lỗ khóa và cũng là điểm mấu chốt của cả chiếc khóa khổng lồ này. Tất cả những miếng ghép được liên kết với nhau bằng đường rãnh và đường vân trên thân rắn, tạo thành một mạng lưới ảnh hưởng trực tiếp đến nhau; và cuối cùng, tất cả đường dẫn ngầm đều tập trung đến mảnh ghép mang lỗ khóa. Có thể nói rằng, đây chính là một biến thể của loại khóa lồng khóa với các mảnh ghép nối liền và liên kết chặt chẽ với nhau. Đấy là lí do vì sao chúng tôi đã lắp đúng tất cả các mảnh ghép rồi mà cánh cửa vẫn không chịu mở ra.
Mặc dù loại khóa lồng khóa này có kết cấu phức tạp, khó mở vô cùng, thế nhưng do đã đạt cấp Địa Kiện nên khả năng và kỹ thuật của tôi không còn như trước nữa. Dựa vào những cảm nhận từ khớp xương tay, chỉ một lúc sau tôi đã tìm được sợi dây nối của kết cấu phức tạp này.
Tôi xoay nhẹ kim móc sao cho sợi dây nối kia cũng chuyển động theo, chỉ có điều đoạn cuối của sợi dây nối bị quấn chặt lại thành một búi, nên phải dùng một lực lớn để tháo từng chút ra, lúc đó mới được coi là thành công.
Cho dù đã đạt tới cấp Địa Kiện, nhưng bản thân tôi chỉ là một cô gái, thậm chí còn chưa hoàn toàn trưởng thành, nên sức lực cũng có hạn. Tôi đã làm đi làm lại nhiều lần nhưng sợi dây nối cũng chỉ chuyển động được tí chút. Tôi loay hoay một lúc, quyết định đặt bàn tay trái lên bàn tay phải, dồn toàn lực nhấn mạnh chiếc kim xuống.
Chiếc kim chọc mạnh vào khớp xương, rồi trượt sang hai bên, phát ra âm thanh lạo xạo, khiến phần thịt xung quanh đó cũng bị chọc nát. Không biết tại sao lần này tôi mới cảm thấy đau thực sự.
Đau! Đau đến tột cùng! Lòng bàn tay tôi như bị hàng nghìn con kiến thi nhau xâu xé, mà mỗi vết cắn của chúng đều khiến tôi đau đớn đến tận xương tủy, đau đến điên dại. Cảm giác đau đớn đó khiến cho nước mắt, nước mũi tôi ầng ậc tuôn trào.
Lão Ngũ và chị Giai Tuệ tái mặt không hiểu vì sao tôi lại giãy giụa điên cuồng như thế, vội hốt hoảng chạy tới hỏi han, vì sao lại như vậy? Chị Giai Tuệ cuống cuồng lo lắng, không biết làm cách nào để giúp, chị đành đặt tay lên vai tôi định vỗ về cho đỡ đau.
Thấy vậy, tôi vội vàng né sang một bên, vừa khóc nấc vừa nghẹn ngào nói trong nước mắt:
- Đừng… đừng động vào em, không ai được động vào em, cả hai người đừng động vào em, hu hu… u… u, đừng động vào em…
Trong hoàn cảnh này, bây giờ không phải là lúc giải thích với họ, nhưng trong đầu tôi luôn hiểu rất rõ là dù loại khóa phức tạp đến mấy thì cũng đều có chung một đặc tính vô cùng kỳ quái, đó là khi mở chỉ một người được phép động tay vào, chứ nhất định không thể có bàn tay của người thứ hai. Chỉ cần một tác động nhỏ từ người khác thôi cũng sẽ khiến cho lực cân bằng của kết cấu trong lõi khóa tự động biến mất, điều đó sẽ khiến cho những sợi dây nối bị đảo lộn vị trí, lúc đó thì không thể đoán nổi sẽ nguy hiểm tới mức nào.
Hai người thấy tôi hét ầm lên như vậy liền lập tức đứng khựng lại, ngơ ngác nhìn nhau không biết phải làm sao cho đúng.
Tôi cố gắng chớp mắt, ép những giọt nước mắt rơi ra để nhìn rõ mọi vật hơn, khó nhọc lên tiếng:
- Đừng… đừng lo cho cháu, tí nữa cháu sẽ nói với mọi người, hu hu… u… u…
Lão Ngũ đưa tay lên xoa chòm râu đầy suy tư, rồi bỗng nhiên vỗ trán đánh đét, vẻ như đã hiểu ra vấn đề. Lão vội kéo tay chị Giai Tuệ lại, thì thào:
- Đừng động vào nó, biết là rất đau, nhưng giờ mở khóa mới là việc quan trọng nhất.
Chị Giai Tuệ cũng hiểu được phần nào lời của lão, chị hơi chau mày, nhìn tôi đầy thương xót.
Tôi dường như không thể nào tiếp tục chịu đựng nỗi đau này, liền khóc toáng lên, nhân thể lòng bàn tay đang tê dại vì đau nhức đến tột đỉnh, rồi tiếp tục ấn mạnh chiếc kim vào sâu bên trong.
Sự đau đớn khiến đầu óc cũng trở nên nhức buốt, nước mắt nước mũi không ngừng tuôn ra làm mọi vật đều trở nên mờ ảo trước mắt tôi, mũi kim cũng dần chọc tới điểm tận cùng. Cuối cùng, tôi chốt chặt mũi kim tại vị trí tâm điểm của những sợi dây nối kia.
Tôi chỉ biết gắng sức mở được tâm điểm này thì cả mạng lưới kia sẽ tự động được mở ra. Nghĩ vậy, tôi liền quay đầu lại, nói với chị Giai Tuệ và Lão Ngũ trong nước mắt:
- Hu hu, hai… hai người… đừng… đừng động vào cháu, giờ mới là lúc quan trọng nhất.
Tôi quay đầu lại, nhắm chặt mắt, đặt trán lên mu bàn tay, rồi dồn toàn bộ cơ thể đè lên mũi kim. Mọi thứ trước mắt tôi đột ngột trở nên tối om và vô cùng hỗn độn. Lúc này đây, tôi chợt nhớ đến ông nội, nhớ hồi nhỏ ông vẫn thường hay chải đầu tết tóc cho tôi, còn tôi ngồi trên chiếc ghế nhỏ, mắt vẫn dán chặt vào bộ phim hoạt hình yêu thích; nhớ những lần ông cốc yêu đầu tôi, nhớ những lần ông cháu cùng đi xem lễ hội hoa đăng ở Trường Xuân,… và cả những vết sẹo lồi lõm ngang dọc trong lòng bàn tay ông. Hồi đó, ông cũng phải chịu nỗi đau đớn cắt da cắt thịt này sao?
Nghĩ đến những ngày ông nội bị mất tích, tôi còn thấy lòng mình quặn đau hơn thế, nỗi đau tinh thần này khiến tôi dần quên đi nỗi đau về thể xác. Ông nội ơi, Lan Lan nhớ ông nội vô cùng.
Như được tiếp thêm sức mạnh, hai chân tôi trụ vững trên sàn, một lần nữa hai tay ấn xuống thật mạnh. Cách… cách… cách…cộp… cộp… cộp… Một tràng những âm thanh kỳ quặc vang lên, búi dây nối kia cuối cùng cũng bị tôi tháo rời. Cùng lúc đó, những sợi lò xo trong lõi khóa giãn ra, những sợi dây nối bốn mươi chín mảnh ghép kia cũng tự động thu về vị trí ban đầu, ổ khóa từ từ được mở ra.
Tôi rút mạnh tay về, chiếc kim móc theo đà rớt xuống đất, rồi quay sang ôm chặt lấy chị Giai Tuệ khóc nức nở. Tôi biết mình khóc không chỉ bởi nỗi đau thể xác, mà còn do từ lúc xuống đây tìm ông nội, tôi đã phải chịu đựng không biết bao nhiêu áp lực đè nặng lên vai, chúng cứ tích tụ cho đến bây giờ, khiến tôi không thể chịu đựng thêm được nữa nên đã òa khóc để giải tỏa nỗi lòng.
Chị Giai Tuệ dường như cũng hiểu cảm giác của tôi, chị ôm chặt tôi vào lòng, an ủi vỗ về đứa em bé bỏng, miệng liên tục dỗ dành.
- Lan Lan nín đi, ngoan nào, em đừng khóc nữa…
Lão Ngũ bước tới bên cạnh chúng tôi, cầm bàn tay tôi ngửa lên, cúi đầu nhìn vết thương giữa lòng bàn tay tôi rồi thở dài, nói:
- Khổ thân nhóc con quá, nhưng dù sao cũng chúc mừng mi đã đạt được cấp Địa… - Chưa kịp nói xong chữ “Kiện” thì bỗng nhiên lão reo ầm lên đầy ngạc nhiên, vỗ mạnh vào hai vai chúng tôi đầy hào hứng. - Nhìn kìa, cửa mở rồi!
Chúng tôi vội vàng quay sang nhìn về phía cánh cửa đá, nó đã tách đôi con rắn trên đó không một tiếng động, rồi từ từ kéo sang hai bên. Đường phân chia cánh cửa càng lúc càng rộng mở hơn, phía sau cánh cửa vẫn chỉ là một màu tối đen như mực, thế nhưng chúng tôi có thể cảm nhận thấy luồng khí ấm áp đang thổi tới.
Luồng khí nóng bay tới bắt gặp không khí lạnh trong hầm phát ra tiếng xèo xèo khe khẽ rất kì lạ, vừa giống tiếng đá viên thả vào chiếc chảo gang đang bị nung nóng, vừa giống tiếng của những kẻ điên dại đang gào thét, mỗi lúc một vang xa, khiến cho người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Hai luồng khí nóng lạnh đột ngột gặp nhau, ngưng tụ thành một màn sương mờ ảo, rồi nhanh chóng hình thành những giọt nước lớn, giống như những viên trân châu trong suốt bay lơ lửng trên không. Cảnh tượng đó chỉ diễn ra trong nháy mắt, sau đó những giọt nước kia vội vã rơi xuống. Mặc dù luồng không khí trên không rất ấm áp, nhưng dưới mặt sàn vẫn lạnh căm căm, giọt nước chưa kịp chạm sàn đã đóng băng ngay lập tức, rồi vỡ tung bắn ra tứ phía. Cứ như thế, những giọt nước lớn nhỏ không ngừng được hình thành ở phía trên, rồi nối tiếp nhau rơi xuống đất, quy trình đó cứ lặp đi lặp lại liên hoàn.
Chứng kiến cảnh tượng vô cùng hiếm có này, tôi trợn tròn mắt nhìn như bị thôi miên, miệng há hốc đầy kinh ngạc, dường như nó đã làm tôi quên sạch mọi đau đớn trong lòng.
Thấy tôi cứ ngẩn mặt ra nhìn, Lão Ngũ quát ầm lên:
- Còn đần mặt ra đứng đấy làm gì, không nhanh chân đi thôi.
Không đợi tôi kịp phản ứng, lão đã cầm tay tôi, tay kia nắm lấy tay chị Giai Tuệ kéo đi. Khuôn mặt vẫn phủ trắng đầy những hạt băng li ti, lão nhanh chóng bước qua cánh cửa đá, tiến thẳng vào bên trong.
Đi qua cánh cửa đá một đoạn, không gian bên trong tứ phía tối đen, không thể nào nhìn thấy bất cứ thứ gì, thế nhưng bù lại nhiệt độ đã dần trở lại bình thường, luồng khí ấm không ngừng thổi tới từ bốn phương tám hướng, giống như bước vào căn phòng được lắp điều hòa vậy, xua tan cái lạnh cóng người, khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Nhưng chỉ một lúc sau, những giọt băng bám trên mặt, trên người chúng tôi bắt đầu tan chảy, nhỏ xuống làm ướt đẫm quần áo, đem lại cảm giác ẩm ướt rất khó chịu.
Tôi ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, những giọt nước ngưng tụ lại giờ đã phủ kín không trung, đọng bên ngoài cánh cửa, giống như những sinh vật chuyển động liên tục và cố gắng bay vào trong này. Thế nhưng, chính tại cánh cửa đá - trung tâm gây ra hiện tượng ngưng tụ, những giọt nước đều bị đóng băng ngay lập tức rồi rào rào rơi xuống, phủ thành một lớp dày trên mặt đất. Chỉ có vài viên lăn được vào, nhưng ngay lập tức bị tan chảy thành nước và biến mất trong nháy mắt.
Quan sát một lúc, chị Giai Tuệ mới chậm rãi thở dài, rồi nói với vẻ tiếc nuối:
- Cánh cửa này cũng thật kỳ lạ, nhiệt độ bên trong và bên ngoài sao lại cách nhau một trời một vực như vậy nhỉ? - Chị quay sang nói với tôi. - Lan Lan, tay em thế nào rồi, để chị băng lại cho, không lại bị nhiễm trùng bây giờ.
Nghe chị nhắc tôi mới chợt nhớ ra, lòng bàn tay giật lên đau nhói. Tôi ngửa bàn tay phải lên xem, miệng vết thương giờ đã khô lại và đóng vẩy.
Tôi nhẹ nhàng xoa tay lên vết thương, đáp lời chị Giai Tuệ:
- Giờ em vẫn chưa băng lại được, dù sao tay cũng đã khoan thành lỗ rồi, đành giữ lại, coi như chiến tích vậy.
Nói rồi, tôi cúi đầu xuống lôi từ trong balô ra một ống kim loại vừa ngắn vừa nhỏ nhưng rỗng lõi, ướm vào lòng bàn tay. Thấy kích thước có vẻ vừa vặn, tôi liền cắn chặt răng, lấy hết can đảm cậy miếng vẩy đóng ra. Miệng vết thương lập tức trào máu, men theo rìa bàn tay, nhỏ tí tách xuống sàn.
Chị Giai Tuệ hết sức ngỡ ngàng, vội vã nắm chặt cổ tay tôi, hốt hoảng hỏi tôi có chuyện gì.
Tôi cố nén đau, giải thích với chị:
- Nếu không làm thế thì một lúc nữa miệng vết thương sẽ liền lại, như vậy không phải mọi cố gắng của em đều trở nên vô nghĩa hay sao.
Lão Ngũ gật gù tán thành cách làm của tôi, lão kéo tay chị Giai Tuệ ra.
- Cứ mặc nó, muốn thành tài cần khổ luyện, chứ tài nghệ không phải tự dưng mà có.
Nghe lão nói vậy, chị Giai Tuệ cũng không ngăn cản tôi nữa, mà chỉ nhìn tôi đầy thương xót.
Tôi nghiến chặt răng, chọc chiếc ống kia vào tận bên trong xương khớp nối. Khi chiếc ống không thể vào sâu hơn được nữa, phần đuôi ống chìm ngang bề mặt lòng bàn tay, tôi gần như nín thở vì cơn đau lại ập đến. Tôi từ từ duỗi các ngón tay ra, vết thương không gây cản trở đến hoạt động của chúng.
Đến giờ tôi mới cảm thấy toàn thân nhức mỏi, cơ thể như bị xé ra thành nhiều mảnh, không còn chút sức lực nào. Tôi cố phều phào nói với Lão Ngũ và chị Giai Tuệ rằng muốn nghỉ ngơi một lúc. Chị Giai Tuệ vội vàng đỡ tôi ngồi xuống, để tôi dựa vào vai chợp mắt một lúc, còn chị thì vừa thổi vừa xoa dịu vết thương cho tôi.
Lão Ngũ ngồi khoanh chân bên cạnh, lão hỏi tôi tình hình lúc nãy, lúc thì nghe thấy tiếng động lạ, lúc thì lại khóc ầm lên, có phải đấy là sự trả giá khi đạt đến cấp Địa Kiện, đau đớn tới mức hoang tưởng chăng?
Tôi cũng đang hoài nghi chính bản thân mình, nên đã kể lại tường tận toàn bộ sự tình cùng như cảm giác của tôi, về những điều thần kỳ khi đạt được cấp Địa Kiện cho hai người nghe, về những vết sẹo chằng chịt trên lòng bàn tay của ông nội, chúng thậm chí còn sâu hơn, đau đớn hơn tôi gấp ngàn lần. Vô tình nhắc tới ông nội, trong lòng tôi buồn tê tái, rồi lại nghĩ đến con nhộng chúa đã chết, nước mắt tôi lại không cầm được, cứ thế tuôn trào.
Chị Giai Tuệ thấy vậy liền vỗ về an ủi tôi, còn Lão Ngũ thì hắng giọng dạy bảo.
- Lớn to đầu rồi mà hơi tí nước mắt nước mũi lại giàn giụa. Từ lúc nãy đến giờ mỗi có một tí thôi mà đã khóc đến mấy lần, làm ông nội mi mất mặt quá đi, chẳng giống con gái nhà họ Sở gì cả.
Thấy lão nói đúng, tôi vội lấy tay quệt nước mắt, trong bụng thầm nghĩ nhất định không được để ông nội xấu hổ vì sự mềm yếu của mình. Thế nhưng, những lời nói của lão lại khiến tôi có chút băn khoăn, lão vừa nói tôi không giống con gái nhà họ Sở, vậy lẽ nào trước đây lão đã từng gặp cô gái nhà họ Sở nào rồi?
Tôi đang định hỏi lại thì Giai Tuệ đã lên tiếng bênh vực, đại để là Lan Lan vẫn còn nhỏ, khóc một tí có làm sao, rồi chị quay sang hỏi tôi về lịch sử loại khóa ghép vừa rồi để không khí bớt căng thẳng.
Câu hỏi đánh lạc hướng của chị khiến tôi quên mất những thắc mắc vừa xong, hào hứng quay sang kể cho hai người nghe điển tích về loại khóa ghép. Tôi nhớ ông nội đã từng kể rằng, loại khóa này bắt nguồn từ thế cờ Hoa Dung Đạo. Thế cờ này dựa trên tích truyện Tam quốc diễn nghĩa, đoạn Quan Vân Trường thả Tào Tháo tại Hoa Dung Đạo, đó là một bàn cờ gồm hai mươi quân cờ nhỏ và vuông vắn, tượng trưng cho trận địa tại Hoa Dung Đạo. Phía cuối bàn cờ có một lối thoát với hai cạnh vuông dài, được gọi là đường tháo chạy của Tào Tháo. Trên bàn cờ có bày tổng cộng mười quân cờ, lần lượt đại diện cho Tào Tháo, Trương Phi, Triệu Vân, Mã Siêu, Hoàng Trung và Quan Vũ, còn lại là bốn quân tốt. Luật chơi là, mỗi bước đi phải cách hai ô cờ, dùng số bước đi ít nhất để lùi quân Tào Tháo ra khỏi bàn cờ. Đến cuối thời Tam Quốc, một người chế tạo khóa cao tay đã dựa vào luật chơi của ván cờ này để cải biến rồi chế tạo ra loại khóa ghép này. Chiếc khóa được lắp đặt trên thân con rắn không hề có ô cách, nó thuộc dạng khóa ghép toàn bộ, tức là phải ghép hết những miếng ghép vào đúng vị trí mới có thể mở được, đây vốn được coi là loại rất khó nhằn.
Chị Giai Tuệ gật gù tán thưởng tài nghệ cao siêu của những người thợ làm khóa ngày xưa vì biết tận dung cục diện trận chiến vào trong một chiếc khóa. Ông nội đã từng kể cho tôi biết, khóa ghép được phân thành rất nhiều dạng khác nhau như ghép toàn bộ, ghép đơn, ghép cách… Trong số đó, có một loại mà chỉ cấp Thiên Kiện mới có thể giải được, nhưng ông nhất định không cho tôi biết.
Lão Ngũ ngồi yên lặng nãy giờ, bỗng cất tiếng giục chúng tôi:
- Hai đứa đừng có huyên thuyên nữa. Ở phía bên này có gì đó lạ lắm, hai đứa mau lại đây xem này.
Tôi ngỡ ngàng một lúc rồi đứng dậy lảo đảo đi về phía lão. Chị Giai Tuệ chật vật dìu tôi bước tới.
- Lão Ngũ, có chuyện gì thế? - Chị vừa hỏi vừa đưa tay giữ chắc khẩu súng đang gài ở thắt lưng.
Lão Ngũ thở hắt ra rồi đảo mắt sang tứ phía, sau đó lão lên tiếng với giọng rất nghiêm trọng:
- Hai đứa lại đây mà xem, căn hầm này hình như không có đường biên.
Không có đường biên? Câu nói của lão không đầu không cuối khiến tôi nghe xong hết sức hoang mang, không hiểu lão muốn nói đến cái gì. Tôi nghiêng đầu sang nhìn khắp một lượt, nhưng trong này tối om om, hình như cũng chẳng có gì đặc biệt.
Chị Giai Tuệ cũng nhìn quanh ngó dọc một hồi rồi cũng kêu lên đầy ngạc nhiên:
- Đúng thế, đúng là không có đường biên thật, ba mặt đều không thấy tường đâu, không biết nó rộng đến cỡ nào đây.
Những lời cảm khái của chị Giai Tuệ khiến tôi phần nào lờ mờ hiểu ra vấn đề. Nhìn kỹ hơn, tôi mới phát hiện ra căn hầm phía trước mặt lớn hơn tất cả những địa đạo trước đó không biết bao nhiêu lần, tôi chỉ có thể nhìn thấy rõ ba người chúng tôi, còn phần còn lại đều bị bao trùm bởi một màu đen kịt, nên không thể ước lượng được nó sâu rộng cỡ nào.
Độ rộng của căn hầm này khiến tôi không thể nào tưởng tượng nổi, chiếc gương Dạ Minh của Lão Ngũ nếu như chỉnh góc độ hợp lí thì có thể nhìn thấy mọi vật trong vòng bán kính vài chục mét cơ mà, vậy tại sao sau cánh cửa đá kia lại không có đến một bức tường? Tôi vội vàng hỏi Lão Ngũ liệu chúng tôi có phải lại rơi vào một cửa ải khác hay không.
Lão Ngũ nhếch miệng cười nhạt, chậm rãi thốt lên:
- Hay đấy! - Rồi lão chỉnh lại góc độ chiếu sáng của chiếc gương Dạ Minh thêm vài lần nữa, lia ánh sáng lên phía trên đầu ngửa cổ quan sát.
Một quầng sáng xanh tụ lại tạo thành chiếc bóng tròn rất lớn, phá vỡ bóng đên dày đặc đang bao trùm phía trên đầu chúng tôi. Thế nhưng, cho dù tôi có cố sức nheo mắt quan sát thế nào cũng không thể nhìn thấy bóng dáng nóc hầm hay đường biên hai bên.
Cảnh tượng này khiến tôi sởn da gà, trên những đoạn hầm chúng tôi đi qua chỗ rộng nhất cũng không quá mười mét, kể cả dòng kênh với những cột trụ kia cũng chỉ rộng khoảng một trăm ba mươi tám mét, vậy tại sao khi vào tới trong này, không gian bỗng nhiên lại trở nên kì vĩ đến mức mơ hồ như thế?
Cả hai chị em tôi đều sững sờ không nói năng gì, Lão Ngũ chỉnh chiếc gương hướng lên phía trên một lần nữa rồi nói:
- Không chỉ có thế thôi đâu, hai đứa nhìn lên trên này xem, mẹ kiếp! Không thấy nóc đâu cả!
Tôi lập tức ngẩng đầu theo lời lão nói, phía trên đỉnh đầu vẫn là một màu đen u ám, với những luồng khí mù mịt chậm chạp bốc lên, giống như những đám mây dày kéo đến trước lúc trời giông bão, hạn chế tầm nhìn của chúng tôi.
Lão Ngũ nhăn mặt, mồm há hốc, mắt vẫn nhìn thẳng lên phía trên, hai tay không ngừng điều chỉnh góc chiếu sáng của chiếc gương Dạ Minh, để chùm ánh sáng xanh được tỏa rộng hơn. Nhưng cho dù có chiếu tới góc độ nào đi chăng nữa thì chúng tôi cũng không thể nào nhìn thấy dấu vết của đường biên.
Tôi ngẩn ngơ nhìn sang bốn phía xung quanh, nhịp tim đập mỗi lúc một nhanh, cảm thấy như từ bốn phương tám hướng có hàng nghìn đôi mắt đang nhìn tôi chằm chằm.
- Hay đấy! Hay đấy! - Lão Ngũ gật gù, mồm lẩm bẩm, tay không ngừng đưa tay lên quệt mồ hôi đang đầm đìa trên mặt.
- Chết rồi… - Chị Giai Tuệ bỗng hét lên đầy hoảng hốt. - Mọi người có cảm thấy nhiệt độ mỗi lúc một nóng hơn không?
Tôi ngớ người ra, đưa tay lên lau mặt, rồi nhìn sang hai người họ, lập tức bừng tỉnh. Đúng thế, không biết từ lúc nào mặt chúng tôi đều đã ướt đẫm mồ hôi, toàn thân nóng bừng bừng, cũng không biết từ lúc nào, nhiệt độ trong hầm đã tăng lên nhanh chóng.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau