trinhthamtruyen.com

Trang nhật ký đẫm máu - Chương 51

Trang nhật ký đẫm máu - Chương 51

Trang nhật ký đẫm máu
Chương 51

Ngày đăng
Tổng cộng 65 hồi
Đánh giá 8.5/10 với 24289 lượt xem

Đối với Ed Sloane, buổi làm việc ngày hôm nay còn lâu mới chấm dứt đưọc. Sau khi từ giã Rick Parker tại trung tâm cai nghiện Harford, ông ta cùng bà Priscilla Parker đã về ngôi biệt thự tại Greenwick để lấy chiếc xe riêng của mình.
     Trên đường về Manhattan, ông điện thoại về trụ sở cảnh sát. Ông muốn biết có gì mới xảy ra không. Nick Mars đang có mặt tại văn phòng.
-         Ông Baldwin gọi điện cho ông gần như mỗi phút vậy, - anh báo lại cho Sloane. - Ông ta muốn gặp ông ngay. Ông ta không thể liên lạc với ông qua máy điện thoại trên xe của ông được.
-         Có gì lạ đâu, rất khó tiếp xúc được với tôi, - Sloane đáp lại. – Mình không hiểu ông ta sẽ phản ứng ra sao nếu như ông ta biết được suốt buổi chiều ngày hôm nay mình đi bằng xe li mu din có tài xế hẳn hoi. Thế bây giờ, ông ta muốn gì ? – Ông hỏi tiếp.
-         Mọi việc đang đảo lộn tứ lung tung đây, - Mars đáp lại. – Suýt chút nữa thì Lacey Farrell đã bị tóm tại Minneapolis, nơi mà các nhân viên liên bang đã giấu cô ta. Cô ta đã biến mất và Baldwin tin chắc là cô ta đang đi về phía New York. Ông ấy muốn bàn tính với chúng mình để tìm lại cô ta trước khi cô bị kẻ nào đó bắt. Ông ấy muốn bắt cô ta với tư cách là nhân chứng đã mục kích. Sao Ed, công việc xảy ra thế nào ? Ông có gặp được Parker không ?
-         Có. Anh gọi cho Balwin và tổ chức một cuộc hẹn đi. Tôi sẽ về văn phòng gặp anh sau, có thể vào khoảng bảy giờ tối.
-         Có một biện pháp hay hơn thế. Ông ấy đang ở trong thành phố nên có thể đến trụ sở cảnh sát để gặp chúng ta.
    Khi về đến văn phòng cảnh sát của quận 19 ; Ed tạt ngang qua phòng làm việc của mình và cởi áo ra. Sau đó, cùng Mars đến gặp Gary Baldwin đang ngồi chờ ông trong phòng hỏi cung.
      Baldwin vẫn còn đang giận dữ về chuyện Lacey đã mất tích, nhưng ông phải dẹp bỏ sự phẫn nộ của mình để khen mừng Slaone đã tìm thấy được Rick parker.
-         Nó đã nói gì với anh ?
Xem lại đôi lần những ghi chép của mình, Sloane báo cáo lại nội vụ thật chi tiết.
- Anh có tin nó không ?
- Có, tôi nghĩ là nó đã nói thật, - Sloane trả lời. – Tôi biết thằng bán ma túy cho nó. Nếu như đúng là nó đã nói với Rick sắp xếp cuộc hẹn với Savarano tại căn hộ của Isabelle Waring, thì việc đó không phải do tự ý của thằng đó. Nó chỉ là một tay sai mà thôi. Một người nào đó đã ra lệnh cho nó.
- Nói một cách khác mình sẽ không bắt được con mồi lớn qua trung gian của Parker, có phải không ?
- Đúng vậy, Parker là một tên cháy túi, nhưng nó không phải là kẻ sát nhân.
- Anh có nghĩ là ông bố nó đã cho người đánh nó nhừ tử vì câu chuyện của Heather Landi không ?
- Có thể lắm, - Sloane đáp lại. - Nếu Heather Landi đi than phiền về Rick cho Parker cha, rất có thể lắm. Tuy nhiên tôi nghĩ chuyện này cũng không thực tế cho lắm bởi vì tôi không chắc cô ta tin tưởng ông ấy. Tôi cho là cô ta sợ ông ấy sẽ nói lại cho bố cô biết.
- Được rồi. Bây giờ chúng ta đi bắt tên cung cấp ma túy cho Rick Parker và làm cho nó khai, nhưng tôi vẫn đồng ý với anh là tên này chắc chắn chỉ là một mắt xích trong sợi dây chứ không phải là tên chủ mưu. Và chúng ta phải hành xử như thế nào để cho Rick Parker không được rời khỏi trung tâm cai nghiện đó mà không có người theo canh chừng. Bây giờ đến lượt của Lacey Farrell.
   Sloane đưa tay vào túi định lấy một điếu thuốc đồng thời bĩu môi :
-         Gói thuốc trong túi áo của tôi, anh làm ơn đi lấy giùm cho tôi được không Mars ?
-         Được chớ Ed.
   Một lúc sau Mars trở lại để gói thuốc còn phân nửa và để một cái gạt tàn đưa ngay trước mặt của Sloane.
-         Có khi nào anh nghĩ đến việc ngưng hút thuốc không Sloane, - Baldwin hỏi trong khi nhìn gói thuốc và cái gạt tàn bằng ánh mắt kinh tởm.
-         Nhiều lần rồi, - Sloane trả lời. – Tin tức mới nhất liên quan đến Farrell như thế nào rồi ?
   Chỉ với những từ đầu tiên thôi, người ta có thể thấy là Balwin đang giận Farrell đến sôi gan.
-         Bà mẹ biết Lacey đang sống tại Minneapolis, nhưng bà ta thề là không có nói chuyện này với bất cứ ai khác. Đương nhiên là tôi không tin.
-         Có thể tin đó do người khác tiết lộ cũng nên, - Sloane gợi ý.
-         Không hề có sự rò rỉ tin tức tại cơ quan của tôi cũng như từ các nhân viên liên bang, - Baldwin nói bằng một giọng đanh thép. – Chúng tôi tuân thủ các nguyên tắc an ninh. Nhưng điều đó lại không đúng với cơ quan của anh.
Một điểm cho ông, Sloane nhìn nhận cho chính mình.
-         Thưa ông, thế kế hoạch hành động của ông như thế nào đây ? – Ông hỏi. Ông cảm nhận một niềm vui thoáng qua, biết rằng Baldwin sẽ tự hỏi không biết việc người này gọi mình bằng « ông » là với ý mỉa mai hay tôn kính thật sự.
-         Chúng tôi đang theo dõi thật chặt chẻ các chuyển động của chiếc thẻ tín dụng. Chúng tôi biết là cô ta đã dùng nó để mua vé máy bay đi Chicago, sau đó đi Boston. Ngay giờ phút này chắc cô ta đang bay tới New York cũng nên. Ngoài ra chúng tôi còn đặt máy ghi âm trong căn hộ của cô ta nhưng tôi e là cô ta không ngu ngốc đến mức về trốn tại đó. Tòa nhà của cô ta được canh chừng cẩn mật. Đường dây điện thoại của bà mẹ cũng bị nghe lén, luôn cả máy của người chị và ngay sáng thứ hai này, văn phòng của người anh rể cũng thế. Chúng tôi cho theo dõi từng thành viên trong gia đình cô ta phòng trường hợp cô muốn liên lạc với họ.
   Baldwin ngừng nói và nhìn Sloane với ánh mắt dò hỏi.
-         Tôi cũng đã nghĩ đến việc Lacey Farrell muốn gọi thẳng cho anh, - ông ta nói. – Anh nghĩ sao về chuyện đó ?
-         Tôi không nghĩ vậy vì tôi đã đối xử với cô ta không được tế nhị cho lắm.
-         Cô ta không đáng để cho người ta phải đối xử tử tế, - Baldwin nói không úp mở. – Cô ta đã giấu một tang vật của một vụ án mạng. Cô ta đã tiết lộ chỗ ở của mình trong khi chúng ta đang cố bảo vệ cô ta. Và giờ đây cô ta tự đưa mình vào một tình cảnh hết sức ngặt nghèo. Chúng tôi đã bỏ quá nhiều thời gian và tiền bạc để bảo vệ cho mạng sống của Lacey Farrell và để đáp lại chúng ta chỉ nhận được yêu sách và sự thiếu hợp tác mà thôi. Dù cho cô ta không có một chút lý trí nào đi nữa, ít ra cô ta cũng phải tỏ ra biết ơn chúng tôi chứ.
-         Tôi nghĩ cô ta sẽ mãi mãi nhớ ơn ông, - Sloane nói trong lúc đứng lên. – Và tôi cũng tin chắc, dù không có sự che chở tốn kém của ông, cô ta vẫn muốn mình luôn còn sống.

Chương trước Chương sau