Z28 - Sóng gió tam kiều - Chương 07

Z28 - Sóng gió tam kiều - Chương 07

Vết thương ngàn kiếp

Ngày đăng
Tổng cộng 19 hồi
Đánh giá 8.1/10 với 6647 lượt xem

Lúc chiếc phi cơ nhỏ chở YK và Rimbô hạ cánh xuống mật khu R, thì đại tá Woòng, tổng giám đốc tình báo Hắc Y, đang ngồi hút dở điếu xì gà to tướng. Không khí trong thạch động hoàn toàn im lặng, ngoại trừ tiếng kêu vo vo của đèn măng sông tỏa ánh sáng xanh mát mắt.
Một người mặc đồ đen hớt hải chạy vào. Woòng hất hàm :
-Thế nào ?
Người ấy đáp :
-Thưa, máy bay vừa hạ cánh an toàn.
Woòng cau mặt :
-Không, tôi không hỏi vụ máy bay. Tôi muốn biết Trần Sâm và Tiểu Doanh hiện giờ ra sao.
-Thưa, …
-Thưa với gởi mãi, mất thời giờ quá ! Có hy vọng cứu được họ không ?
-Thưa, y sĩ mời đại tá đến.
Woòng ném điếu xì gà thơm phức xuống đất, dí giép cao su lên trên. Hai người đi men theo một con đường tối. Thạch động nở dần ra rồi lượn sâu xuống hầm núi. Bệnh xá thắp đèn sáng trưng. Trần Sâm và Tiểu Doanh được đặt ngay ngắn trên băng ca, vải trắng phủ từ chân đến cổ, chỉ để chừa mặt. Y sĩ mặc sơ mi rằn ri, đeo ống mạch trên cổ, tiến lại, vẻ mặt đăm chiêu.
Đại tá Woòng hỏi, giọng hách dịch :
-Họ đã nói được chưa ?
Y sĩ lắc đầu :
-Tướng Trần Sâm bị cả thảy 4 viên đạn. Ba viên vào bả vai không lấy gì làm trầm trọng, duy có viên thứ tư xuyên qua cuống họng. Tôi đã khâu lại, song nạn nhân bị mất quá nhiều máu. May ra có thể thoát khỏi, nhưng phải đợi nhiều ngày tướng Trần Sâm mới có thể nói được.
-Trần Sâm phải khai cung nội đêm nay. Đồng chí có cách nào cho Trần Sâm nói được không ?
-Nếu nói, máu sẽ tuôn ra, và bệnh nhân sẽ chết.
Đại tá Woòng nhún vai :
-Chết hay sống là điều không cần lắm. Miễn hồ Trần Sâm nói được một vài tiếng là đủ. Lời nói của Trần Sâm rất cần đối với tôi. À, còn Tiểu Doanh ?
Y sĩ đáp, cung kính :
-Thưa, nàng bị nửa bì đạn tiểu liên vào người, tuy tạng phủ không bị thương nặng nhưng cũng có ít hy vọng cứu sống. Trừ phi …
-Trừ phi như thế nào ?
-Trừ phi nàng được tiếp máu. Hiện tôi còn một bình máu. Tôi chờ đại tá ra lệnh là khởi công ngay.
Đại tá Woòng hỏi :
-Nếu bất cứ ai bị đạn cũng được tiếp máu thì mai kia mật khu bị tấn công, các đồng chí cao cấp lấy gì mà dùng ?
Y sĩ đáp :
-Thưa, tướng Trần Sâm là tư lệnh.
Woòng quắc mắt ;
-Nhiệm vụ y sĩ là chữa bệnh, và tuân lệnh tôi chứ không được bàn cãi.
Y sĩ đáp, cung kính :
-Xin tuân lệnh.
Ngẫm nghĩ một lát, đại tá Woòng nói :
-Trong 15 phút nữa, tôi muốn trò chuyện của 2 bệnh nhân. Yêu cầu đồng chí chuẩn bị.
Trên băng ca, Trần Sâm cựa mình ú ớ. Vẻ mừng rỡ hiện trên mặt, y sĩ cúi xuống. Trần Sâm mở mắt ra. Ánh đèn măng sông dẫu mát vẫn làm nạn nhân bị chói lòa. Nhanh nhẹn, y sĩ rút cây kim vừa đâm vào bắp đùi ra. Thứ thuốc vừa chích cho Trần Sâm được pha chế để dùng trong những cuộc thẩm cung đặc biệt. Kẻ bị thương nặng sẽ mất hết đau đớn trong giây phút, và trở nên tỉnh táo để thuật lại mọi việc xảy ra. Thần kinh hệ bị động viên tột độ, nạn nhân sẽ khỏe hẳn ra, nhưng trong chốc lát sẽ rơi vào cơn mê sảng để đi luôn sang thế giới bên kia.
Thấy đại tá Woòng đứng bên, Trần Sâm mỉm cười gượng gạo. Woòng hỏi lớn :
-Ai giết thiếu tướng ?
Trần Sâm nghe rõ câu hỏi của đại tá Woòng. Hắn định đáp lại song thấy đau ran ở cuống họng. Hắn bèn lắc đầu nhè nhẹ. Y sĩ nhìn đồng hồ tay :
-Trần Sâm còn đau, phiền đại tá chờ 5 phút, để tôi tiêm mọt phin.
Đại tá Woòng chắp tay sau đít, đi đi lại lại trong phòng. Mùi bông băng và thuốc sát trùng làm hắn ngạt thở. Hắn quay lại phía y sĩ, giọng kẻ cả :
-Tôi ra ngoài một lát. Khi nào họ nói được, đồng chí ra kêu tôi vào.
Khí trời bên ngoài làm đại tá Woòng khoan khoái. Hắn ngứa cổ, thở những vòng khói tròn vào ban đêm mù mịt. Trong thạch động, y sĩ vừa chích thêm 2 mũi mọt phin cho tướng Trần Sâm. Tiêm xong, hắn ra lệnh cho y tá :
-Thôi, đi ra. Cho họ nằm yên một lát.
Từ nãy đến giờ, Tiểu Doanh không bỏ sót âm thanh nào trong thạch động. Khi đại tá Woòng cầm tay, nàng giả vờ nhắm mắt nằm im. Nàng biết là Hắc Y muốn khám phá sự thật, sự thật ghê gớm chỉ có nàng và Trần Sâm biết. Nàng nhớ lại cuộc đuổi bắt hãi hùng, và nàng bị đạn, ngã sóng soài trên nệm cỏ đẫm máu. Nàng đinh ninh là chết. Nàng cũng đinh ninh Trần Sâm đã tắt thở. Nàng không ngờ cả hắn và nàng đều sống.
Trần Sâm quay đầu về phía nàng. Mặt hắn cau lên trong sự tức tối khi thấy nụ cười ngạo nghễ của Tiểu Doanh. Gượng đau, Tiểu Doanh ngồi dậy. Cây đèn măng sông được bưng sang phòng bên, ánh sáng lờ mờ chiếu vào khuôn mặt võ vàng của thiếu tướng Trần Sâm. Tiểu Doanh đảo mắt nhìn bốn bên. Tên điều dưỡng vừa ra khỏi, trong động chì còn lại nàng và Trần Sâm. Nàng nằm cách Trần Sâm một thước mà tưởng như xa hàng cây số. Nàng thu hết sức lực vào hai hai cánh tay yếu ớt và cố gắng ngồi lên. Ruột nàng đau như thắt, máu tiếp tục tuôn ra thấm ướt bông băng. Song nàng cảm thấy tỉnh táo lạ thường. Nàng nhớ lại mối thù chưa trả, nhớ lại người đàn ông vừa gặp mà nàng có cảm tình tha thiết. Có lẽ Trần Sâm đọc thấy ý tưởng ghê gớm của nàng trong tia mắt sáng quắc. Thật vậy, Tiểu Doanh vừa nghĩ ra một kế hoạch ghê gớm. Nàng giả vờ mỉm cười với Trần Sâm nhưng hắn không cười lại, hắn định la to để người ngoài chạy vào. Tiểu Doanh đã ngồi được dậy. Mạch máu đập mạnh hai bên thái dương. Nàng thừa biết nếu không ra tay thật nhanh thì sẽ ngất đi vì kiệt sức. Tuy nhiên nàng không sợ ngất bằng sợ sự có mặt của đại tá Woòng. Woòng sẽ không bao giờ tha thứ cho nàng. Hắn sẽ dùng những hình phạt kinh khủng nhất để bắt nàng cung khai.
Bàn tay phải của Tiểu Doanh đè nặng vào miếng bông quấn quanh cổ Trần Sâm. Nàng nghiến răng, giật mạnh. Trần Sâm định cưỡng lại song Tiểu Doanh khỏe hơn đã lôi phăng vuông vải nhựa dán chặt vào vết thương đỏ lòm. Máu cổ Trần Sâm tuôn ra ồng ộc. Trần Sâm duỗi tay trên băng ca, lịm dần.
Một tiếng động lớn vẳng vào tai Tiểu Doanh. Nàng gieo mình xuống băng ca và mê man bất tỉnh.
Đại tá Woòng xăm xăm bước vào, giọng bô bô :
-Y sĩ đâu rồi ? Họ đã tỉnh chưa ?
Cây đèn măng sông được bưng vội sang. Cảnh tượng phô bày trước mắt làm đại tá Woòng lặng người đi như bị sét đánh ngang tai. Thiếu tướng Trần Sâm nằm cứng trong vũng máu còn nóng hổi. Mắt Trần Sâm mở trừng trừng, tròng đen thu nhỏ dần và bất động. Y sĩ tái mặt hoảng hốt :
-Trời ơi !
Đại tá Woòng cúi xuống :
-Trần Sâm ? Trần Sâm ? Thiếu tướng có nghe tiếng tôi hỏi không ? Tại sao thiếu tướng lại tự sát ?
Trần Sâm cố gắng lắc đầu. Đại tá Woòng giường tiếp :
-Quan trọng lắm, thiếu tướng hãy cho tôi biết kẻ nào đã bắn thiếu tướng ngoài bìa rừng ? Kẻ nào, kẻ nào ? Thiếu tướng hãy nói đi.
Trần Sâm lắp bắp :
-Tô … ô … ô … ii …
-Ai ? Nói mau lên.
Nằm bên, Tiểu Doanh lại tỉnh dậy. Nàng nghe rõ mồn một lời nói của Trần Sâm đang tìm cách tố cáo nàng. Nàng hé mắt, nhìn ra. Đại tá Woòng đứng quay lại nên Tiểu Doanh chỉ thấy tấm lưng đồ sộ. Giá có sức khỏe và lưỡi dao trong tay nàng đã không ngần ngại đâm cho hắn một nhát.
Trần Sâm thở hắt ra một tiếng lớn. Đại tá Woòng hỏi dồn :
-Nói đi, đồng chí nói đi. Kẻ nào hại đồng chí ? Đồng chí biết mặt nó không ?
Trần Sâm thều thào :
-Biết.
-Biết thì nói đi, nói mau đi
Trần Sâm nhìn Tiểu Doanh bằng cặp mắt lạc thần. Không hiểu ý kẻ hấp hối, đại tá Woòng hỏi :
-Kìa, sao đồng chí chưa chịu nó ? Nó là ai ?
Trống ngực đập thình thịch, Tiểu Doanh nắm chặt bàn tay. Nàng cảm thấy giây phút quan trọng nhất đời đã đến. Đời nàng còn trẻ, còn biết bao hy vọng tràn trề, nhưng từ lúc bị đạn, máu tuôn xối xả, nàng biết là không còn hy vọng nữa. Đại tá Woòng sẽ tiêm huyết thanh sự thật bắt nàng cung khai sau khi Trần Sâm tắt thở. Mạng người trong mật khu chỉ giá trị bằng con ruồi. Là tư lệnh quân sự như tướng Trần Sâm mà còn bị Hắc Y khinh rẻ thì nàng đừng hòng được chăm sóc đến ngày bình tphục. Chết đi, nàng không tiếc nuối. Thế nào mối thù của nàng cũng được trả. Nàng chỉ ân hận không có cái diễm phúc được sánh vai chàng trên đường phố Sàigòn những buổi chiều gió lộng. Tự nhiên nàng khỏe thêm lên.
Đại tá Woòng vẫn thúc giục :
-Đồng chí cố gắng nói lên một tiếng. Chỉ một tiếng thôi, tên hung thủ là gì ?
Trần Sâm lắp bắp :
-Ti … ti … ểu …
Tiểu Doanh cảm thấy bình tĩnh lại thường. Nàng mở choàng mặt như muốn thu lấy quang cảnh của cuộc sống vào óc lần cuối trước khi ra đi không về. Từ nãy đến giờ, nàng để ý đến 2 trái lựu đạn lủng lẳng ở thắt lưng đại tá Woòng. Nàng nghĩ thầm : nếu nàng đoạt được một trái là mọi việc xong hết. Nàng sẽ rút chốt an toàn thật nhanh, và khi ấy không mãnh lực nào có thể ngăn cản được nàng.
Trần Sâm chỉ nói được một tiếng ngắn rồi câm bặt. Mặt hắn đổi ra sám xịt. Hắn ngoẹo đầu sang bên, cùng lúc ấy tim hắn ngừng đập. Song đại tá đã đoán ra. Hắn nhìn Tiểu Doanh trừng trừng. Bàn tay Tiểu Doanh sắp sửa đưa ra bỗng rụt lại.
Bằng cử chỉ tàn bạo, đại tá Woòng nắm tóc mai nàng giật mạnh. Y sĩ kêu rầm :
-Trời ơi, đại tá làm thế, bệnh nhân chết mất !
Đại tá Woòng sừng sộ :
-Đồng chí ngu quá ! Đồng chí không nghe tướng Trần Sâm trối trăn ư ?
Y sĩ đáp :
-Thưa có nghe. Song biết ai bây giờ ? Cả 3 phụ nữ trong khu, Tiểu Doanh, Tiểu Phu và Tiểu Nương đều mang tên Tiểu.
Nghe thuộc viên lý luận, đại tá Woòng lặng thinh. Bị đau, Tiểu Doanh nằm dán xuống băng ca, không dám rên la. Nhận thấy mình quá tay, đại tá Woòng rút thuốc lá ra hút. Điếu thuốc lá bị dập nát phân nửa. Woòng bực bội ném vào góc nhà, lầm bầm trong miệng những tiếng gì không rõ.
Y sĩ hỏi :
-Đại tá muốn cho đi tìm Tiểu Phi và Tiểu Nương không ?
Đại tá Woòng gắt :
-Đồng chí điên hay sao ?
Nói đoạn hắn bước ra ngoài. Trong bao năm lăn lộn nghề nghiệp, đây là lần hắn khó nghĩ nhất. Nhân viên của địch phải là một trong ba bông hoa biết nói tuyệt sắc. Tiểu Nương là tình nhân của hắn, không lẽ con người đầu gối tay ấp, từng thề non hẹn biển lại phản bội hắn ? Hắn không thể hoài nghi sự trung thành của Tiểu Nương. Tiểu Doanh ư ? Hắn cũng không tin. Hắn không thể không tin Tiểu Phi hợp tác với địch. Vậy thì kẻ thù ghê gớm đang làm mật khu R lung lay trong cơn bão tố vô tiền khoáng hậu là ai ? Đột nhiên hắn đâm ra hoài nghi tất cả. Hoài nghi sự sáng suốt của tướng Trần Sâm trong phút lâm chung. Hoài nghi cả chính mình…
Đại tá Woòng, thủ lãnh Hắc Y bật thở dài. Nghe tiếng thở dài áo não như xé ruột gan của hắn, một con chim thức dậy trên cành, cám cảnh kêu lên chiêm chiếp.
oOo
Tiểu Phi gỡ cái lược bằng vàng cài trên tóc, và đặt xuống bàn sửa soạn. Tấm thân cân đối như tượng nặn hiện ra lồ lộ trong tấm gương đắt tiền. Nàng tự biết là đẹp. Sắc đẹp vô song của nàng đã làm hàng trăm người đàn ông gục ngã. Nhún vai một cách kiêu hãnh, Tiểu Phi đứng dậy. Bóng đèn đỏ trên máy truyền tin phựt cháy. Nàng ấn nút. Bên trong có tiếng nói :
-Ban liên lạc trung ương nghe đây.
Tiểu Phi hỏi :
-Có phúc điện của Hà nội chưa ?
-Thưa chưa.
Nàng tắt máy, cúi xuống đọc lại bức điện nàng gởi đi mà chưa được trả lời. Bức điện rất dài, duy có đoạn được Tiểu Phi đọc đi đọc lại nhiều lần nên thuộc lòng từng chữ, như sau :
« Tuân lệnh Trung ương, tôi đã tiếp xúc với Tùng Liêm bằng mật khẩu thường trực. Tôi đọc cho Tùng Liêm nghe câu thơ cổ :
Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu…
Tôi nhận thấy Tùng Liêm biến sắc. Tôi bèn đọc mật khẩu thứ 2, bằng câu thơ :
Thanh sơn hoành bắc quách,
Bạch thủy nhiễu đông thành,
Thử địa nhất vi biệt,
Cô bồng vạn lý chinh.
Tùng Liêm không đáp lại bằng mật khẩu đã định, mà lại ngâm 2 câu phá của bài thất ngôn tứ tuyệt « Hoàng hạc lâu » của Thôi Hiệu :
Tích nhân dĩ thừa Hoàng Hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu !
Thành ra tôi không hiểu gì hết. Có phải Trung ương đã đổi mật khẩu tiếp xúc rồi không ? Xin phúc đáp ngay.
U-14. »
Tiểu Phi tái mặt. Trong phút bối rối, nàng đẹp dội lên. Đèn trong máy truyền tin vừa được bật lên :
-Thưa đã có phúc điện.
Tiểu Phi ra lệnh :
-Mang đến ngay.
Lặng lẽ, Tiểu Phi mở hộp đồ trang sức lấy ra cái dũa móng tay. Nàng ngồi dũa móng một mình nhưng người thiếu phụ nhàn hạ đợi chồng về để đi xem chiếu bóng tối chủ nhật nhưng thật ra trong lòng nàng như mớ bòng bong mỗi lúc một rối thêm.
Một thiếu nữ trạc 20 tuổi từ tốn bước vào phòng. Nàng xấu xí một cách lạ thường. Miệng rộng, mũi tẹt, da dẻ đen thui, dáng đi cứng cỏi, những điểm này chứng tỏ nàng thuộc dân tộc thiểu số, có lẽ Mán hoặc Lôlô. Thiếu nữ đưa cho Tiểu Phi một mảnh giấy tờ trắng. Tiểu Phi văn cao bấc đèn măng sông cho sáng rồi lúi húi dịch bức mật điện. Nàng có biệt tài dịch mật điện thật nhanh không cần tra cứu công thức. Ngoảnh lại thấy thiếu nữ xấu xí còn đứng đấy, Tiểu Phi nói :
-Cho em về ngủ. Gần sáng rồi.
Thật vậy, trời đã gần sáng. Suốt đêm Tiểu Phi trằn trọc không sao ngủ được. Tự nhiên nàng dâm ra suy nghĩ chuyện không đâu. Nàng không biết nàng tơ tưởng đến ai, hay đến việc gì nữa. Nàng bỗng cảm thấy tâm thần trống rỗng và bâng khuâng như thuở dậy thì.
Bức mật điện chỉ gồm 2 giòng chữ khô khan :
“INU gởi U-14 (1)
Mật khẩu vẫn như cũ. Trước khi Tùng Liêm lên đường, Trung ương đã bắt y học thuộc mật khẩu. Có gì lạ báo cáo tiếp.”
Tiểu Phi nắm chặt tờ giấy trong tay, toàn thân bàng hoàng như người giật mình thức dậy giữa trưa nắng gắt. Nàng không ngờ sự việc lại diễn tiến như thế. Nàng cầm đìện thoại định kêu Vương Sinh song nàng lại buông tay.
Trên nguyên tắc, nàng phục vụ dưới quyền Vương Sinh, và Sinh chịu sự điều khiển của bộ trưởng Phan trọng Tuệ và Trần quốc Hoàn. Nhưng Vương Sinh không biết nàng là nhân viên bí mật của GRU. Đại tá Woòng thay mặt đoàn Hắc Y do Bắc kinh điều khiển. Woòng tự dành cho mình nhiều quyền hành quan trọng. Hắn dương dương tự đắc, lầm tưởng chỉ có hắn và đoàn Hắc Y là lực lượng làm mưa làm gió trong R.
Tiểu Phi nhủ thầm :
-Nếu hắn biết có INU và mình ở đây nhỉ ?
Chuông đìện thoại reo nhẹ. Bên trong văng vẳng tiếng nói hối hả của đại tá Vương Sinh, phụ trách điệp báo. Bàn tay cầm ống nói của Tiểu Phi bỗng lạnh ngắt. Nàng dằn mạnh máy xuống bàn, mở ngăn kéo tìm khẩu súng quen thuộc. Đó là một khẩu súng nhỏ của đàn bà bắn đạn 6.35, cầm gọn trong lòng bàn tay. Viên đạn tuy nhỏ nhưng tác dụng rất mạnh vì đầu bằng chì được mài vẹt để tăng thêm sức công phá, ruột chứa thứ bột chì riêng, giống như đạn ghém. Loại đạn này, sở GRU đã chế tạo riêng cho một số nữ điệp viên. Bề ngoài nó không khác gì đạn súng lục 6.35 nhưng khi bắn ra lại ghê gớm hơn đạn 12 của súng Côn gấp nhiều lần.
Trông vẻ nhí nhanh của Tiểu Phi ai cũng phải lầm nàng là thiếu nữ con nhà giàu, tuy đã 25 tuổi mà chưa hết vẻ ngây thơ. Thật thế, nàng ngây thơ như cô gái được cha mẹ nuông chiều, chưa bao giờ biết rõ mặt trái cuộc đời. Nàng ngây thơ thật, hay ngây thơ giả, chính bản thân nàng cũng không biết nữa, có lẽ hóa công đã phú cho nàng cái tính ngây thơ hồn nhiên. Nhưng đến khi nàng bắt tay vào việc thì vẻ ngây thơ biến mất hoàn toàn. Nàng xử dụng khẩu súng thật nhanh lẹ, thật thành thạo, vì lẽ nàng đã được huấn luyện một thời gian dài tại một trường tình báo dành cho phụ nữ Á châu ở ven biển Hắc hải. Tài tác xạ của Tiểu Phi có thể nói là không thua kém người đàn ông nào trong chiến khu. Có thể nàng còn giỏi hơn nữa. Hễ nàng đưa súng là chắc chắn trúng đích, dầu đích xa hay gần. Nhưng tài yêu đương của nàng còn phi thường hơn nhiều. Nàng yêu say mê, yêu dại dột như cô gái tóc xõa mới ra trường dễ ngã vào lòng những thanh niên giỏi nghề viết thư nắn nót, thơm mùi nước hoa Ba lê.
Tiểu Phi tung hất khẩu súng cán ngà xinh xắn trong tay. Nàng có linh tính sắp phải dùng súng. Nàng khoác áo lạnh vào người rồi đi ra ngoài.
Trời đêm mù mịt. Tiểu Phi xăm xăm lao vào cánh rừng tối đen.
oOo
Văn Bình nâng ly huýt ky cuối cùng lên môi. Chàng nốc một hơi hết sạch. Từ khi chạy băng rừng về nhà sàn, chàng mang rượu ra uống, hết ly này đến ly khác. Hình ảnh Tiểu Doanh nằm sóng sượt trên vũng máu vẫn ám ảnh tâm trí chàng. Chàng chưa làm được gì nên chuyện thì một thiếu phụ đẹp đã thiệt mạng.
Văn Bình cảm thấy hối hận. Chàng đã quyến rũ Tiểu Doanh để nàng hy sinh cho chàng. Thật ra, chàng không quyến rũ thì nàng cũng theo chàng vì lẽ nàng là nhân viên của ông Hoàng. Trước khi vào R, Văn Bình lạc quan bao nhiêu, giờ đây chàng lại bi quan bấy nhiêu. Hoàng Hoa bị bắt, Tiểu Doanh bị tử thương, chỉ còn lại mình chàng đơn độc.
Bực mình vì chai rượu chát đã cạn, Văn Bình đẩy toang cửa sổ, ném vỏ chai xuống vườn. Chàng nghe tiếng đạn lên soạc vào nòng. Rồi tiếng kêu :
-Ai đó ?
Văn Bình cười thầm. Hồi nãy, chàng trở về mà lính gác không biết nhờ sự đồng lõa của màn sương muối dày đặc và bầu trời tối sầm trước khi sáng. Không nghe tiếng đáp, tên gác dưới vườn đi sang chỗ khác. Ngồi trên nhà sàn, Văn Bình biết rõ vị trí của hắn. Hắn thường đứng vài ba phút rồi ngồi bệt xuống đất kéo áo tơi mưa trùm đầu cho khỏi lạnh rồi mang điếu cày ra kéo hơi thuốc lào kêu sòng sọc. Hút xong, hắn lim dim mắt, ngủ gà ngủ gật.
Vành tai nhạy cảm của Văn Bình vừa thu được một tiếng động kỳ quặc, nhẹ như của con rắn hoa bò trên lá khô ròn rụm. Thoạt đầu chàng tưởng là rắn nhưng theo kinh nghiệm, chàng đoán là người. Và chắc là đàn bà. Một người đàn bà vô vùng nguy hiểm. Nguy hiểm vì bước chân nhẹ nhàng như rắn.
Ngọn đèn cầy đặt trên xích đông bằng tre sắp lụi tắt. Văn Bình tiến lại thổi phụt rồi thu hình trong góc nhà chờ đợi. Tiếng gót đột nhiên im bặt. Người lạ sắp trèo lên sàn nhà. Cửa phòng mở ra cọt kẹt. Tiếng chân bước vào. Rồi im lặng. Rồi có tiếng hỏi -tiếng đàn bà trong trẻo và dịu dàng :
-Tùng Liêm. Tùng Liêm có nhà không ?
Văn Bình biết người lạ là Tiểu Phi, cô bé nhí nhảnh gặp gần suối Krê trong khi cùng đi với Vương Sinh. Chàng giả vờ nằm dài trên ván gỗ. Tiểu Phi lại hỏi :
-Tùng Liêm chưa dậy ư ?
Một que diêm được quẹt lên. Ánh sáng lập lòe. Tiểu Phi mỉm cười khi thấy chàng thanh niên đẹp trai nằm úp mặt vào vách. Nàng châm lửa vào cây sáp mới, ánh sáng lung linh tràn ngập căn phòng nhỏ hiu quạnh.
Văn Bình cựa mình thức giấc. Tiểu Phi ngồi xuống bên. Nàng cảm thấy lòng se lại khi được ngắm nghía khuôn mặt lạ lùng của người đàn ông mà nàng không tin là đại tá Tùng Liêm. Chàng đẹp theo cách Tây phương, mớ tóc ngắn loăn xoăn trên vầng trán rộng, cặp mắt sáng như điện, miệng thỉnh thoảng cười lộ hàm răng đều đặn và trắng bóng, thân hình cao lớn và cân đối như pho tượng thần thẩm mỹ Hy lạp. Gặp người đẹp như chàng, ít phụ nữ nào dằn lòng được mỗi khi ngồi gần.
Khẩu súng lục cồm cộm trong túi quần tây đè sát da thịt nàng. Tiểu Phi sực nhớ lại nhiệm vụ của mình. Nàng định rút súng, bắt chàng giơ tay rồi áp giải chàng về thạch động song nàng nhận thấy đối phương không phải là điệp viên tầm thường. Một mình vào R, giữa trăm ngàn nguy hiểm mà hắn không sợ thì khẩu súng 6.35 của nàng -dẫu là khẩu súng bá phát bá trúng- vị tất làm hắn nao núng.
Trước thái độ của Tiểu Phi, Văn Bình hơi ngạc nhiên nhưng phải tinh mắt lắm mới khám phá được nét ngạc nhiên trong tia mắt của chàng. Chàng ngồi dậy, giả vờ vuôn vai rồi thả chân xuống đất, giọng ngái ngủ khê nồng :
-Kìa, cô Tiểu Phi. Đêm nay cô không ngủ ư ?
Tiểu Phi cười đĩ thõa :
-Nếu còn ngủ em đã không đến đây tìm anh.
Văn Bình cũng cười :
-Cô gặp lính gác dưới vườn không ?
-Giờ này hắn ngủ say như chết. Này anh, anh ra suối Krê tắm nhé ?
-Lạnh chết !
-Anh lầm. Trời lạnh, nước suối lại ấm. Khi nào nóng, nước suối lại mát. Đêm nào gần sáng, em cũng ra suối tắm. Anh không đi thì em tắm một mình vậy.
Văn Bình lặng lẽ quan sát nữ đối phương. Buổi đầu gặp nàng, nghe nàng ngâm thơ mật khẩu, chàng tái mặt vì căn cứ vào tài liệu do ông Hoàng chiếm được, những câu thơ nàng ngâm là mật khẩu liên lạc của nhân viên GRU sô viết. Phiền một điều là chàng không biết mật khẩu trả lời. Tiểu Phi đợi đến giờ này mới tìm đến gặp chàng có lẽ phải đợi chỉ thị của Trung ương GRU ở Hà nội. Nếu được phép cười, chàng đã cười rộ lên, cười nhạo sự tranh chấp của GRU sô viết và đoàn Hắc Y Trung cộng trong mật khu R.
Văn Bình lại vuôn vai lần nữa :
-Thì đi. À, còn chú lính, đi đâu hắn cũng lẽo đẽo đi theo, bực mình quá.
Tiểu Phi đáp :
-Hắn ngủ say thì thôi. Nếu hắn còn thức, em sẽ cấm hắn đi theo, một em canh chừng anh cũng đủ lắm rồi.
Vừa nói, nàng vừa mỉm cười. Khó ai ngờ được nụ cười hồn nhiên và quyến rũ ấy lại báo hiệu cho sự chết. Văn Bình cũng cười :
-Yêu cầu cô Tiểu Phi đừng cho tôi ăn kẹo chì. Tôi nghe nói cô là tay bắn gỉỏi trong R. Nhưng thôi, nếu được chết dưới bàn tay người đẹp như cô thì tôi cũng không tiếc nuối, phải không cô Tiểu Phi ?
Lạnh người, Tiểu Phi cố tránh tia mắt của Văn Bình. Hai người xuống vườn, gió lạnh từ khu rừng phía trước thốc lại ào ào. Tuy mặc áo choàng, Tiểu Phi vẫn run rẩy và nép vào người chàng. Mùi thơm da thịt của nàng thoang thoảng.
Giòng suối Krê tung bọt trắng xóa từ đỉnh núi hùng vĩ đổ xuống, tấu thành khúc nhạc mê hồn. Trong khoảnh, Văn Bình quên bẵng thực tại. Ngây ngất, chàng nhìn Tiểu Phi. Nàng đẹp như mỹ nhân trong bức tranh xưa. Chỉ tiếc một điều là nàng không ở trong hàng ngũ của ông Hoàng. Đến phiến đá trắng, nàng đứng lại :
-Anh tắm với em nhé ?
Không đợi chàng trả lời, Tiểu Phi trút bỏ hết quần áo. Bên trong nàng mặc bộ đồ tắm biển kiểu mới gồm 2 miếng vải trắng ni lông mỏng, mỗi miếng nhỏ xíu như khăn hỉ mũi.
Dưới ánh trăng gần sáng, thân thể nàng tiết ra một sức hấp dẫn phi phàm. Văn Bình đã khám phá nhiều thân thể hấp dẫn, song sức hấp dẫn của Tiểu Phi đến trình độ độc nhất vô nhị. Cười khanh khách, nàng chạy ùa xuống nước, hụp lặn như đứa trẻ.
Từ dưới suối, nàng gọi to :
-Tùng Liêm, sao anh chưa tắm với em ?
Văn Bình lắc đầu. Rủ đàn ông tắm là một trong các thủ đoạn cổ điển của ngành gián điệp. Muốn tắm, chàng phải cởi quần áo. Đợi chàng chìm dưới nước, nàng mới rút súng ra. Và nàng sẽ áp giải chàng trần truồng về nhà giam.
Tiểu Phi dề môi :
-Em là đàn bà sợ lạnh mà vẫn tắm như thường. Thôi em hiểu rồi, anh không tắm vì sợ em ăn thịt.
Chẳng nói chẳng rằng, Văn Bình bước lên tảng đá trắng, cởi áo sơ mi. Chàng chỉ giữ lại trong mình chiếc quần cộc bó sát. Tiểu Phi rùng mình trước tấm thân lực sĩ của người đàn ông mà nàng sắp hạ độc thủ. Nàng nhắm mắt, cố xua đuổi hình ảnh đẹp đẽ ấy. Nhưng Văn Bình đã nhanh nhẹn tới bên. Nàng chưa kịp phản ứng chàng đã vòng tay, vít đầu nàng xuống và hôn lên làn môi chín mọng. Tiểu Phi tiếp tục run rẩy như chiếc lá trước gíó. Nàng rên rỉ :
-Trời ơi !
Văn Bình hỏi :
-Em lạnh ư ?
Nàng đáp nho nhỏ :
-Vâng, em lạnh.
-Chúng mình về thôi.
Chàng dìu nàng trèo lên phiến đá để quần áo. Thốt nhiên chàng cất tiếng :
-Này, Tiểu Phi.
-Gì anh ?
-Sao em chưa bắt anh ?
Tiểu Phi tái mặt :
-Tùng Liêm đùa gì thế ?
Văn Bình cười nhạt :
-Không đùa đâu, anh nói thật đấy. Em có thể qua mặt người khác, nhưng đừng mong qua mặt anh. Từ khi gặp em, anh đã biết em là nhân viên GRU.
Mặc áo xong chưa kịp gài nút, Tiểu Phi vội luồn tay vào túi quần din. Văn Bình chụp gọn bàn tay búp măng trắng muốt của nàng :
-Đừng em. Khẩu súng của em giấu trong túi anh đã nhìn thấy. Dầu em cầm súng, em cũng không thể giết được anh.
-Anh chớ kiêu ngạo !
-Chắc em mới ở Mạc tư khoa về nên chưa nghe nói đến anh. Xin tự giới thiệu : anh không phải là đại tá Tùng Liêm, mà là Văn Bình.
Tiểu Phi giật mình đánh thót. Nàng trố mắt nhìn chàng. Mắt nàng mở to càng đẹp thêm.
-Trời, té ra anh là Văn Bình !
Văn Bình dịu dàng :
-Phải, anh chính là Văn Bình bằng xương bằng thịt.
Giọng Tiểu Phi sắc như dao :
-Nếu vậy, U-14 xin kính chào anh. Em là nhân viên đặc biệt của INU. Hẳn anh đã biết tên thật của em không phải là Tiểu Phi. Nhưng thôi chúng mình biết tên thật của nhau làm gì, phải không anh ? Bây giờ, chân tướng anh đã bại lộ, nếu anh biết điều thì nên đầu hàng đi, em sẽ tìm cách che chở.
Văn Bình cười khanh khách :
-Che chở ? Tiểu Phi khôi hài quá ! Trong nghề này, không hòa hợp được thì chỉ có giết nhau là ổn thỏa nhất. Lẽ ra anh giết em để thoát thân, song em là người đàn bà đẹp anh thề chỉ giết kẻ ngang vai, bằng lứa, chớ không giết phụ nữ yếu đuối. Trời đã gần sáng, chúng mình không thể tiếp tục tranh luận về những chuyện không đâu được nữa. Anh muốn cắt đứt tại đây. Phiền em dẫn anh đến nơi giam Hoàng Hoa.
-Hoàng Hoa ? Cô gái từ Lào đến với anh phải không ?
-Em lạ gì Hoàng Hoa ! Anh cần gặp nàng ngay. Gặp để giải phóng cho nàng.
-Nàng có diễm phúc thật.
-Cô đừng kéo dài thời giờ. Nếu cô không vâng lời, miễn cưỡng tôi phải dùng sức mạnh.
-Em nghe danh Văn Bình từ lâu, giờ đây mới được hân hạnh hiểu rõ tính tình. Anh là kẻ vũ phu, chỉ dám ăn hiếp phụ nữ cô thế.
Văn Bình nắm tay nàng, đẩy nàng đi trước. Chàng dằn giọng :
-Tôi xin nhắc lại lần nữa. Hễ cô kháng cự là tôi hạ độc thủ. Người như cô chỉ cần một phát atêmi nhẹ là đủ.
Tiểu Phi nhún vai lặng lẽ bước trên con đường ngoằn ngoèo. Được một quãng, nàng nói :
-Em xin báo anh biết, thạch động của đại tá Woòng được canh phòng hết sức cẩn mật, đến em cũng phải đứng ngoài.
Văn Bình nhún vai :
-Cám ơn cô.
Tiểu Phi rẽ vào rừng măng. Văn Bình ra hiệu cho nàng dừng lại. Tiểu Phi cất tiếng :
-Anh sắp thủ tiêu em phải không ?
Văn Bình cười nụ :
-Cô lầm. Tôi đang cần cô dẫn đường. Cho dẫu không cần cô nữa, tôi cũng không thể hạ sát một người đàn bà đẹp tuyệt vời và khả ái tuyệt vời như cô.
-Cám ơn anh. Vậy mời anh tiếp tục.
-Tiếp tục đi thẳng ư ?
-Vâng.
-Không phải đường này, cô ạ. Hết đường này đến một trạm gác chứ không phải đến thạch động của đại tá Woòng. Cô dụng tâm đưa lạc đường để tôi xụp bẫy, nhưng tôi vẫn cố tin là cô không định hại tôi như vậy để tôi có lý do ấp ủ hình bóng diễm kiều của cô trong tâm trí.
Tiểu Phi hơi biến sắc, song một thoáng sau nàng đã trấn tĩnh được. Nàng thở dài đượm vẻ tiếc nuối :
-Em thua anh là đúng. Anh quả là thiên tài.
Giọng nói của nàng ngọt ngào và nồng nàn như rượu rum pha nước ngọt côca côla. Chàng muốn ghì lấy nàng, nhưng một tiếng động độc đáo vừa cất lên. Thoạt đầu chàng tưởng là hổ. Nửa giây đồng hồ sau, chàng nhận rõ ra tiếng chân người. Văn Bình quay lưng lại thật nhanh. Một lưỡi mã tấu sáng loáng vèo tới. Nếu chậm trong tích tắc, chàng đã bị chặt đứt làm hai khúc.
Chỉ trong cơn nguy biến tài ba của điệp viên Z.28 mới có cơ hội thi thố toàn diện. Nghe hơi gió mạnh, chàng đoán được đường dao của đối thủ. Hai bàn tay nắm chặt chuôi dao, địch đang quét lưỡi đao sắc như nước vào bụng chàng. Thế chém dao này là thế “Tô Tần bội kiếm”, tuy thông thường nhưng khá lợi hại. Thấy Văn Bình tránh đòn dễ dàng, đối thủ tỏ vẻ hoảng sợ. Hắn nhào lại gần, xử dụng thế “Liên hoàn tam đao“ chém liên tiếp ba nhát từ trên xuống dưới. Văn Bình chờ cho hắn thu đao về sau nhát thứ ba mới trườn theo và tung ra một biến thể của thế võ Thiếu lâm “Ô long nhập tĩnh”, rồng đen vào giếng, khóa chân địch, khóa đầu địch, và đánh móc vào cằm địch. Tên cầm mã tấu ngã chúi vào gốc cây lớn, khối thịt gần 75 kí của hắn bị dẹp lép, hắn nằm mọp luôn không ngồi dậy được nữa.
Tiểu Phi chôn chân xuống đất, nàng bị thôi miên bởi quyền thuật siêu đẳng của Văn Bình. Chàng vừa hạ thủ một võ sĩ cừ khôi về đánh đao trong mật khu R. Dưới sự điều khiển của quốc tế Tình báo Sở, nhân viên an ninh mật khu được huấn luyện bí quyết đánh đao, đặc biệt là đơn đao pháp. Vì vậy, họ biết xử dụng mã tấu một cách nhịp nhàng, tinh vi và lợi hại.
Văn Bình dắt Tiểu Phi rẽ vào bụi rậm tối om. Chàng ra lệnh, bằng giọng nhỏ nhưng cương quyết :
-Nếu tôi không lầm thì phía trước là thạch động của đại tá Woòng. Chỉ có cô biết cách vào tận nơi. Cô hãy giúp tôi, nếu không buộc lòng tôi phải giết.
Văn Bình đi sát vào người Tiểu Phi. Mùi thơm trên tóc nàng bay thoảng vào mũi chàng. Nếu nàng không phải kẻ thù thì chàng đã ôm hôn cặp môi chín mọng. Dường như nàng cũng rung động mãnh liệt nên phải tự chế, lách sang một bên.
Hai người vừa đến một tảng đá lớn. Tiểu Phi nói :
-Em sẵn sàng đưa anh tới. Nhưng anh đừng vội kiêu căng. Anh chỉ có thể giết tên gác tầm thường bên ngoài, chớ không hy vọng trấn áp đội vệ sĩ ghê gớm của đại tá Woòng.
Văn Bình nhún vai :
-Được, cô để mặc tôi.
Tiểu Phi nhìn chàng, ngạc nhiên :
-Lạ nhỉ, em thấy anh có tật nhún vai mỗi khi phản đối.
Văn Bình không đáp. Chàng đang lưu tâm đến vọng gác sừng sững trước mặt. Đã tới miệng hang hùm với ý định bắt cọp, dầu chàng muốn thoái lui cũng không kịp nữa.
Tiểu Phi lại hỏi :
-Anh định giải cứu Hoàng Hoa ư ?
Văn Bình đút hai tay vào túi quần :
-Đó mới là một trong nhiều việc sẽ làm. Thôi, cô đừng hỏi vặn nữa, cô tò mò quá, và tò mò không phải là tính tốt trong nghề điệp báo.
Bỗng một tiếng thét nổi lên.
Tên lính gác, tay cầm tiểu liên, từ bên trong chạy ra, hô mật khẩu liên lạc. Thấy Tiểu Phi, hắn đứng lại. Bàn tay của Văn Bình phóng ra nhanh như lưỡi dao máy. Bị chém vào gáy, tên lính ngã xuống. Chàng lôi Tiểu Phi bước rảo vào trong bên trong. Gai nhọn kéo rách quần áo nàng và đâm da nàng chảy máu. Nàng suýt soa kêu đau, song Văn Bình không nghe tiếng. Chàng còn mải nghĩ đến cách loại trừ hai tên lính trong vọng gác thường trực. Khắc phục được trở ngại này, chàng sẽ thâm nhập thạch động của đại tá Woòng dễ dàng.
Chàng có lợi là cùng đi với Tiểu Phi. Bọn gác tin nàng là người quen. Thừa cơ, chàng dễ ra tay. Vọng gác mở cửa rộng hoác, ánh đèn leo lét chiếu ra. Trời gần sáng, sương muối đổ dầm dề, đứng sát vai nhau mới nhìn rõ mặt.
Tay choàng eo Tiểu Phi, Văn Bình xăm xăm bước qua. Một tên gác vừa chạy ra thì Văn Bình chặn lại, hạ atêmi vào giữa ngực. Tên thứ hai chỉ kịp lên đạn vào nòng kêu « soạch » là Văn Bình đã tiến đến bên tống gọn một trái thôi sơn. Hắn ngã vật như cây gỗ xuống đất. Tiểu Phi vùng vẫy định thoát thân, song Văn Bình đã kéo nàng lại. Không hiểu vô tình hay hữu ý, nàng đâm sầm vào người chàng. Mùi thơm da thịt tràn ngập lỗ mũi và cuống họng chàng.
Thạch động hiện ra đen ngòm. Văn Bình hỏi Tiểu Phi :
-Phòng giam ở đâu ?
Tiểu Phi đáp :
-Ở cuối con đường này.
-Còn căn phòng của đại tá Woòng ?
-Bên trái.
Nền thạch động được lót đá tảng vuông vức nên rất dễ đi. Chàng dìu Tiểu Phi vào một căn phòng nhỏ, xây bằng đá ong. Bên trong trời tối mờ mờ.
Chàng đẩy nàng ngồi xuống cái ghế sắt nặng và nói giọng chắc nịch :
-Cám ơn cô. Lẽ ra được cô dẫn đường, tôi phải đối xử với cô nhã nhặn hơn nhưng tôi không còn cách nào khác. Miễn cưỡng tôi phải trói cô lại ở đây.
Tiểu Phi ưỡn ngực, trong dáng điệu thách thức này nàng càng quyến rũ hơn :
-Anh hèn lắm. Em có nguy hiểm đâu mà anh phải trói ?
Văn Bình cười gượng :
-Cô đừng bắt tôi ru ngủ cô bằng atêmi vì tôi chỉ cần điểm nhẹ vào huyệt thái dương là cô sẽ ngủ một mạch đến trưa mai mới dậy. Nhưng tôi không muốn làn da trắng nõn của cô bị trầy trụa. Mong cô hiểu cho.
Tiểu Phi lại vùng vằng kháng cự song Văn Bình đã ấn nàng xuống và nhét giẻ vào miệng. Nàng bị trói chằng chịt vào chân ghế sắt. Sau đó, cái ghế được buộc giằng vào cây cột gỗ lớn giữa phòng.
Xong xuôi chàng nói:
-Xin lỗi cô, chỉ độ một, hai giờ nữa người ta sẽ đến cởi trói cho cô.
Nói đoạn Văn Bình băng mình ra ngoài. Chàng chạy nhanh trên con đường trơn bóng. Đèn từ xa chiếu lại. Văn Bình áp lưng vào vách núi nghe động tĩnh. Vượt khỏi vọng gác này, chàng sẽ lọt vào khu vực bí mật của thạch động, nơi cất giữ tài liệu quan trọng và giam giữ Hoàng Hoa.
Văn Bình thoáng thấy một bóng đen cao lớn. Hắn mặc quần áo rằn ri, lưng đeo đầy lựu đạn, lưỡi lê, mặt bị che lấp dưới bộ râu quai nón xồm xoàm. Tuy từ trong tối nhìn ra, Văn Bình vẫn thấy hai vết thẹo hình chữ thập vắt tréo trên trán, và cặp mắt đỏ ngầu như sắp bắn máu tươi.
Văn Bình đi men theo vách đá. Chợt chàng nghe tiếng chó sủa. Nếu không phải là tay già dặn trong nghề, chàng đã giật mình mất tinh thần. Chàng chỉ hơi biến sắc nhưng trấn tĩnh được ngay. Địch đã dùnh chó bẹt giê tất chàng không thể lẩn trốn. Chàng phải ra mặt quyết tử song chàng chưa kịp đối phó thì con bẹt giê Đức lông xù, trông như sư tử, xồ lại. Văn Bình né sang bên nhưng chàng chưa phản công vội. Trước hết chàng phải làm tắt họng khẩu súng lục to tướng trên tay tên lính gác. Chàng phi thân đến gần đối phương. Tên gác giơ súng ngang mày, sửa soạn khạc đạn thì bàn tay hữu của Văn Bình đã tung ra nhanh như chớp nhoáng. Chàng đánh trúng cườm tay hắn. Bủn rủn, hắn buông súng. Văn Bình hươi cạnh bàn tay, theo phép cương đao của Thiếu lâm tự quét mạnh từ trái sang phải. Bị quất ngang cổ, tên gác to lớn gieo mình xuống sàn động kêu rầm.
Nghe gió thổi phía sau, Văn Bình vội rùng xuống, trong thế tọa bàn để phòng thủ, mắt ngó thẳng, tay mặt xòe ra sửa soạn đánh miếng “Thần sơn trảm mộc”. Giờ đây, chàng phải đối phó với con thú từng được huấn luyện giết người. Loại chó bẹt giê này là khí giới đắc lực của mọi sở do thám. Chỉ cần hai con bẹt giê là đủ canh phòng một tòa nhà lớn thay vì một tiểu đội võ trang tận răng.
Con bẹt giê mất trớn vọt qua đầu Văn Bình đâm sầm vào tường, nhưng nó đã quay lại thật nhanh, đuôi lượn vòng tròn như muốn quấn chặt lấy Văn Bình. Chàng ngả người ra sau, con bẹt giê tung bốn vó nhảy tới. Lần này, chàng không thèm né tránh nữa vì chàng đã biết được nhược điểm của con bẹt giê tinh khôn. Con chó vừa chồm lên, Văn Bình đã vận ngoại công vào sống bàn tay phạt tréo vào ức. Miếng đòn của chàng có thể đánh gục con bò mộng. Con bẹt giê được dày công tập luyện song đành chịu phép trước ngón quyền vũ bão của Văn Bình. Nó rống một tiếng dài rồi lăn kềnh ra đất. Văn Bình lượm khẩu súng và hai trái lựu đạn song chạy như bay vào bên trong.
Chàng đạp tung cánh cửa phía trước, bên trong không có ai. Chắc hẳn tên gác và con bẹt giê là chướng ngại vật cuối cùng trên đường đột nhập xào huyệt của đại tá Woòng, trưởng ban Hắc Y. Ngọn đèn dầu đặt trên bàn gỗ giữa phòng cháy lù mù. Văn Bình khêu cao ngọn bấc.
Chàng suýt reo lên khi thấy cái tủ sắt đồ sộ dựa lưng vào thạch động sáng lóe ngân nhũ. Chàng nhả luôn một hơi 3 viên đạn. Cửa sắt bật tung, chàng luồn tay vào nhưng chẳng lấy được gì. Bên trong toàn là súng là súng. Văn Bình hơi thất vọng vì chàng đinh ninh là tủ đựng tài liệu mật.
Chàng đạp đổ cái bàn, lật ngửa để quan sát mặt dưới. Vẫn không có gì khả nghi. Chàng liền chạy ra ngoài. Một tiếng quát nổi lên :
-Đứng lại.
Văn Bình đứng lại, nhưng để lảy cò chứ không phải quăng súng đầu hàng. Khẩu súng lục chĩa ngược ra sau, Văn Bình bắn không cần ngắm. Viên đạn quái ác cắm giữa mặt một gã đàn ông gầy khô, cao lêu nghêu, lông mày nhíu lại. Hắn ngã vật và chỉ kịp kêu hai tiếng :
-Chết tôi !
Một tràng đạn tiểu liên lóe sáng thạch động. Các cỡ súng đua nhau khạc lửa chung quanh Văn Bình. Hết lối thoát thân, chàng bèn nằm dán xuống đất, và bò từ từ sát vách núi. Nhặt được hòn đá, chàng dơ lên ném thật mạnh. Tiếng động do hòn đá gây ra được đón tiếng bằng mấy chục phát đạn inh tai nhức óc, mùi thuốc súng khét lẹt, Văn Bình ngửi quen mà vẫn nghẹt thở. Căn cứ vào tia lửa, Văn Bình khám phá ra hai khẩu tiểu liên, đúng hơn 2 khẩu AK 47. Mỗi khẩu án ngữ một lối đi khiến Văn Bình bị kẹt ở giữa. Nếu chúng tiếp tục khạc đạn, chàng sẽ bị tan như xác pháo.
Chàng sực nhớ đến 2 quả lựu đạn. Lặng lẽ, chàng ghé răng mở nắp và chốt an toàn. Chàng ném vào phía phát hiện làn lửa da cam. Lựu đạn nổ ầm, đá vụn bay tơi tả khắp nơi. Vách đá dội lại làm tiếng nổ to hơn gấp bội như trái bom hạng nặng vừa rớt xuống thạch động. Văn Bình lấy tay che đầu để tránh tai nạn. Đá sắc làm da thịt chàng trầy trụa. Chàng nghe tiếng kêu la thất thanh. Chắc miểng lựu đạn đã giết cả 2 tên địch vì Văn Bình không còn nghe tiểu liên AK 47 nổ ran nữa.
Chàng đã đoán lầm. Chỉ một tên thiệt mạng. Tên thứ nhì đã khôn ngoan nằm rạp xuống khi nghe lựu đạn lăn lông lốc trên sàn thạch động. Hắn bóp cò liên hồi. May thay, Văn Bình vấp ngã chúi vào vách núi. Nhờ trượt chân, chàng thoát hiểm. Đối phương định bắn tiếp nhưng Văn Bình đã nhảy sổ lại đâm ngón tay nhọn vào mắt địch. Đánh bằng một ngón tay là loại công phu dễ học nhưng khó luyện đến mức tuyệt luân trong Thái cực quyền. Người ta gọi nó là Nhất điểm thương. Văn Bình đã luyện Nhất điểm thương thành mũi dùi sắt, đâm gỗ cũng thủng huống hồ da thịt. nạn nhân rú lên như con heo bị thọc tiết.
Văn Bình cắm đầu cắm cổ chạy trở lui. Chàng không dám tiến sâu thêm. Nghe tiếng súng và lựu đạn, bọn gác đã bố trí khắp thạch động. Chàng chỉ còn cách thoát thân bằng lối vào hồi nãy. Chàng chột dạ khi thấy đèn đuốc sáng choang, thí ra đại tá Woòng đã thắp đèn đón chàng.
Chàng không còn lối đào tẩu nữa.
Con đường độc đạo đã bị tảng đá lớn chắn ngang. Sau tảng đá là dãy họng súng tiểu liên đặt song hàng. Chàng định liều mạng nhào qua. Co chân lên, chàng sửa soạn vọt khỏi tảng đá nhưng một loạt tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Từ giàn súng kê trên phiến đá bay ra nhiều lằn khói xanh biếc. Văn Bình bải hoải tay chân, rồi ngã khuỵu. Con người dọc ngang vùng vẫy chưa hề biết sợ đã trở thành cây thịt hiền lành và vô tri giác. Văn Bình không kịp kêu la. Chàng lịm dần, lịm dần.
Bóng đêm xập xuống che kín mắt chàng. Chàng mê man lúc nào không biết.
oOo
Trận gió lớn từ khu rừng măng trước nhà thổ, lại làm YK rùng mình. Tên vệ sĩ bị mũi tên nhỏ cắm phập giữa tim. Hắn giẫy lên nhè nhẹ rồi chết hẳn. Người đàn ông hiện ra trên khung cửa khiến YK bàng hoàng. Trong tay, người lạ thủ cây ná lớn, loại của kẻ đi rừng, và cái tên dài, vót nhọn, chưa kịp lắp. YK thất sắc :
-Ông là ai ?
Người đàn ông đáp oang oang :
-Tôi là Vương Sinh, phụ trách an ninh ở đây.
Sực nhớ ra, YK đập tay lên trán :
-À, phải rồi. Cách đây mấy tuần, nhân viên giao liên của tôi đã tiếp xúc với ông. Cám ơn ông. May ông đến kịp, nếu không tôi đã bị tên phản phúc này hạ thủ.
Vương Sinh nghiêng mình thi lễ :
-Như thế, ông càng khỏi bận bịu vì nếu ông không giết nó, bắt buộc chúng tôi phải ra tay. Duy tôi hơi phàn nàn ông một điều.
-Tôi có điều gì thất thố, thưa ông ?
-Ông hơi vụng về một chút. Giá ông bình tĩnh thêm nữa thì nó đã chết nhăn răng. Ông thiếu bình tĩnh nên lẽ ra rút gói xy a nuya, ông lại lầm á phiện trắng.
YK giật mình :
-Té ra ông núp bên ngoài !
Vương Sinh nhún vai :
-Vâng, tôi đã mạn phép ông vì ông là thượng khách của chúng tôi.
-Nhân tài như ông mà cộng tác với tôi thì khỏe cho tôi biết bao ?
-Ông đừng lo. Từ phút này, tôi đứng về phía ông. Nhưng ông phải chấp nhận các điều kiện do chúng tôi đưa ra.
-Tôi đã vượt trăm ngàn nguy hiểm để vào mật khu gặp các ông, như vậy vẫn chưa đủ ư ?
-Vẫn chưa đủ. Ông cần tỏ thiện chí thêm nữa.
-Ông muốn gì ?
Vương Sinh vứt cây ná xuống sàn, rồi kéo ghế ngồi, không đợi YK mời. Chưa đáp vội, hắn hỏi :
-Ông hút thuốc nhé ?
YK sửa soạn gật đầu thì Vương Sinh đã vỗ tay ba cái. Cửa nhà sàn lại mở, 2 nhân viên lễ mễ bưng vào cái khay lớn, trên đặt bộ bàn đèn thuốc phiện. Vương Sinh khêu bấc đèn dầu lạc rồi mời :
-Chắc từ khuya đến giờ ông chưa hút. Biết tính ông nên tôi đã chuẩn bị loại á phiện ngon nhất. Một bọn con gái thật đẹp sẽ đến tiêm thuốc cho ông.
Nước bọt trào đầy miệng YK. Từ nhiều năm nay hắn nghiện nặng. Chỉ sau khi hút no nê, hắn mới sáng suốt.
Mùi thuốc phiện nướng chín thơm lừng khắp phòng. Dưới ánh đèn vàng ấm cúng, mặt YK trở nên mơ màng. Hắn nhắc lại câu hỏi :
-Ông có thể cho tôi biết điều kiện không ?
Vương Sinh rít một hơi thuốc lá Mỹ, đánh trống lảng :
-Ông có mấy cháu nhỉ ?
Trán YK nhíu lại. Hắn choàng dậy :
-Bốn. Ông hỏi thế làm gì ?
-Không. Trong nghề điều đình bí mật này, chúng tôi luôn luôn nắm đằng cán. Chỉ thị cấp trên yêu cầu ông đưa ba đứa con nhỏ của ông lên Đà lạt.
-Lên đó làm gì ?
-Giản dị lắm. Ông ra lệnh cho nhân viên của ông dẫn chúng lên cao nguyên nghỉ mát. A, các con nhỏ của ông vốn thích đi săn trong rừng. Ông hãy tổ chức cho chúng một cuộc săn bắn.
-Các ông định bắt gia đình tôi làm con tin ?
-Dĩ nhiên. Nhân viên của tôi sẽ mai phục trong rừng. Nếu ông lừa gạt, bắt buộc tôi phải hạ thủ con ông.
-Vậy thì không được.
-Nếu ông từ chối, cuộc nói chuyện giữa chúng ta phải chấm dứt ở đây.
-Ông không thể đòi tôi hy sinh trọn gia đình một cách phi lý.
-Nào tôi có bắt ông hy sinh gia đình đâu ? Ông lầm. Tôi chỉ tạm giữ chúng làm con tin, đề phòng ông rắp tâm phỉnh gạt.
-Tôi xin thề độc là thành thật.
-Ông đã thề độc nhiều lần với bằng hữu và đồng chí của ông. Đêm nay, ông đã thề độc với bọn vệ sĩ. Và ông đã giết chúng nó.
YK thở dài :
-Vâng, tôi xin nghe lời ông. Nhưng tôi đang ở mật khu, không thể liên lạc với gia đình ở Sàigòn được.
Vương Sinh mỉm cười !
-Ông hãy viết thư. Tôi sẽ cho người mang ngay về Sàigòn.
YK ngạc nhiên :
-Nghĩa là tôi phải ở lại đây khá lâu ?
-Không lâu đâu. Chỉ vài ngày thôi. Sau khi ta thỏa thuận ông có thể trở về.
-Tôi không thích bị người lạ hăm dọa.
-Ông vẫn cứng đầu đầu thì thôi. Để tôi yêu cầu Rimbô chở ông về.
Vương Sinh nheo mắt một cách đắc ý. YK ngồi thừ rồi thở dài sườn sượt. Lát sau, hắn nói :
-Thôi được. Tôi bằng lòng.
Hắn lúi húi viết thư. Viết xong, hắn trao cho Vương Sinh. Vương Sinh mỉm cười bỏ lá thư vào túi :
-Bây giờ mời ông theo tôi.
Bên ngoài trời bắt đầu sáng. Sương muối tỏa xuống trắng xóa, xe díp bật hết đèn pha mới thấy đường. YK co ro trong áo lạnh, trong khi Vương Sinh lặng lẽ hút thuốc lá, thỉnh thoảng cúi nhìn đồng hồ dạ quang đeo tay. Xe hơi chạy ngoằn ngoèo một hồi lâu mới đến cửa động đen ngòm. Tài xế bóp kèn inh ỏi trước khi phóng vào trong. Vương Sinh ra lệnh cho tài xế đậu lại :
-Mời ông xuống xe.
Hai người bước xuống hầm. Dưới hầm, đèn sáng như ban ngày. Vương Sinh dẫn YK vào căn phòng xây bằng đá ong lớn, và kéo ghế mời ngồi. Một gã đàn ông mặt mày nham hiểm đợi sẵn sau cái bàn mộc hình tròn. Hắn là đại tá Woòng, trưởng ban Hắc Y. Chẳng nói chẳng rằng, Woòng đưa cho Vương Sinh một mảnh giấy nhỏ. Đọc xong, Vương Sinh tái mặt và thốt lên nho nhỏ :
-Trời ơi !
Đại tá Woòng đứng lên, nói với YK :
-Rất tiếc là chúng tôi chưa thể bàn chuyện với ông vì lẽ dễ hiểu ông đã làm hư hỏng kế hoạch. Sở Mật vụ của lão Hoàng dưới quyền ông đã tung nhân viên vào mật khu R.
YK lập lại, giọng lo lắng :
-Tung nhân viên vào R ? Tại sao ông biết ?
Woòng nghiến răng ken két :
-Tôi đã bắt được hắn. Hắn đội lốt một sĩ quan cap cấp được phái từ Bắc Việt vào để thương thuyết với ông. Vì vậy, chúng tôi phải lưu giữ ông lại, chờ chỉ thị. Tôi hy vọng ông không phải chờ lâu. Tôi sẽ cố gắng giải quyết nhanh chóng khiến ông có thể về Sàigòn càng sớm càng hay. Nhưng trước hết, ông phải tỏ thiện chí. Tôi đã dặn đại tá Vương Sinh yêu cầu ông viết thư đưa các con ông lên Đà lạt. Chắc ông trách tôi không tin ông, nhưng trong nghề này bắt buộc tôi phải thận trọng.
-Tôi đã viết thư.
-Đó mới là điều kiện thứ nhất. Thứ hai, ông phải cho tôi biết tên nhân viên của lão Hoàng là ai.
-Tôi làm cách nào biết được ?
Đại tá Woòng khoát tay :
-Ông phải biết. Tôi sẽ giải hắn đến gặp ông.
YK đứng vụt dậy :
-Ông đừng áp bức tôi. Nếu tôi gặp hắn, tính mạng tôi sẽ trở nên bấp bênh.
-Tại sao ?
-Ông còn giả vờ nữa ư ? Ông cố tình đưa tên gián điệp ấy đến gặp tôi để hắn nhận diện tôi. Và để ông nắm chóp tôi. Khi nào muốn hại tôi, ông sẽ tha hắn về Sàigòn.
-Ông thông minh lắm. Và tôi mong ông đừng lợi dụng sự thông minh này để phản thùng.
YK ngồi im. Đại tá Woòng ném 1 tấm ảnh xuống bàn. Nhặt lên xem, YK giật mình. Đó là chân dung một thanh niên có gương mặt quả cảm và khôi ngô. Ai đã gặp một lần suốt đời không quên. Nhất là không quên được cặp mắt phát ra luồng sáng khác thường, có đủ sức thôi miên vạn vật, và làm mọi người nhìn thấy phải run rẩy tứ chi.
YK buột miệng kêu lên :
-Z.28.
Vương Sinh hỏi giật :
-Ông nói sao ? Hắn là Văn Bình Z.28 ư ?
YK gật đầu. Đại tá Woòng giằng lấy tấm hình và dí sát mắt. Hắn nói :
-Lạ nhỉ. Nếu quả hắn là Z.28 tất tôi phải biết. Tôi đã có dịp đấu trí một lần với hắn ở Bắc kinh. Hắn có vết thẹo dài ở thái dương bên hữu và hai má lõm sâu kia mà ...
YK lắc đầu :
-Hắn thay hình đổi dạng hàng trăm lần, đại tá không nhận ra được đâu. Mặt hắn chẳng có vết thẹo nào hết. Riêng tôi, tôi chỉ liếc qua là biết hắn. Hắn có luồng nhỡn tuyến lạ lùng, ai cũng bủn rủn da thịt. Chính vợ tôi ...
Biết lỡ miệng, YK ngồi yên. Đại tá Woòng gật gù :
-Chuyện ấy, chúng tôi đã nghe thiên hạ nói nhiều. Bà nhà quen thân Z.28 thì phải. Một thanh niên đẹp trai và đa tình như hắn thì được phụ nữ mến thương là thường.
YK đỏ mặt lên vì giận dữ :
-Ông phải giết hắn.
Đại tá Woòng đặt tay vào máy đìện thoại :
-Một tù nhân vô giá như Z.28, chúng tôi không thể hạ thủ dễ dàng như vậy. Chúng tôi phải khai thác để moi rút tài liệu, rồi sau đó mới giết.
Hắn chõ miệng vào ống nói :
-Alô, alô.
Từ đìện thoại vẳng ra :
-Thưa đại tá …
Rồi câm bặt. Đại tá Woòng quay ma ni ven đìện thoại liên hồi. Giây nói đã bị cắt đứt. Hoảng hốt, hắn rờ khẩu súng giắt ở thắt lưng. Nhưng từ sau lưng nổi lên tiếng quát :
-Vương Sinh ? Woòng ?
Vách đá dội lại tiếng quát ghê rợn. Cả ba người vùng quay lại. Trước mặt họ hiện ra một họng súng đen ngòm.
Chú thích:
(1) INU là ban điệp báo hải ngoại của sở Gián điệp Nga sô. Sở này là GRU, hoặc RU, hoặc Trung tâm. GRU chia làm 4 phân bộ, và nhiều ban bí mật như SPU phụ trách chánh trị đặc biệt, EKU điệp báo kinh tế, KRU phản gián điệp, và INU, vân vân ...a

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau