Z28 - Sóng gió tam kiều - Chương 08

Z28 - Sóng gió tam kiều - Chương 08

Kỳ phùng địch thủ

Ngày đăng
Tổng cộng 19 hồi
Đánh giá 8.8/10 với 9361 lượt xem

Văn Bình tỉnh dậy trong gian phòng tràn ngập ánh sáng. Chàng nheo mắt trước hai ngọn đèn măng sông lớn đặt trên bàn. Chàng cảm thấy đau rần ở bả vai và cổ, miệng buồn nôn, và dạ dầy nôn nao. Cảm giác này thường có sau khi bị đánh vào gáy bất tỉnh và thức dậy.
Văn Bình nhìn chung quanh. Trong phòng không có ai. Chàng đang nằm trên băng ca vải, thứ dùng ngoài mặt trận để vận chuyển thương binh. Ánh đèn sáng quắc làm chàng bâng khuâng không biết là đêm hay ngày, nhưng chàng đoán là ngày vì lúc chàng chạy ra gần cửa động thì đêm đã gần tàn. Chàng bị mê man vì trúng đạn tiểu liên chứa thuốc ngủ cực mạnh.
Bị địch bắt là thường trong nghề gián điệp nên Văn Bình không lo ngại. Miễn chàng còn sống, chưa bị tàn phế là được. Văn Bình mắm môi, duỗi chân tay. Chàng thấy mệt mỏi chứ không nhức nhối. Sung sướng, chàng mỉm cười. Với sức khỏe chưa bị hao tổn, chàng còn hy vọng chuyển bại thành thắng. Căn phòng có lẽ được xây dưới hầm đá vì tứ phía chàng không nhìn thấy vách núi. Tường bằng gạch đỏ, nền nhà lót đá lớn, chỉ có một cánh cửa duy nhất. Tì tay xuống băng ca, Văn Bình ngồi dậy. Một tiếng reo khoái trá nổi lên :
-Kìa, hắn đã tỉnh.
Lòng Văn Bình tràn đầy hối tiếc. Chàng đinh ninh trong phòng vắng vẻ ngờ đây bọn gác bên ngoài nhìn trộm qua khe cửa. Nếu biết chàng tỉnh, chúng sẽ không để yên. Sớm muộn chàng sẽ bị lôi lên phòng tra tấn. Cơ quan Hắc Y nổi tiếng trên thế giới về những thủ đoạn và dụng cụ tra tấn dã man. Dĩ nhiên chàng sẽ không khai nhưng chàng không hiểu sẽ chịu đựng được bao lâu.
Ba tên lính gác vạm vỡ sồng sộc tiến vào, tay cầm tiểu liên. Một tên quát :
-Tỉnh rồi hả. Nằm yên !
Kháng cự với 3 khẩu tiểu liên đã nạp đạn sẵn không phải dễ nên Văn Bình lặng lẽ đưa tay chịu trói. Hai tên trí súng cầm chừng, tên thứ ba dùng dây ni lông nhỏ, bền như sợi thép để trói. Chàng nghiến răng khi dây lòi tói ác ôn ăn sâu vào da thịt. Dao thật sắc mới cắt được loại dây ni lông đặc biệt. Văn Bình vốn giỏi về ngoại công, chỉ cần gồng mình lên gân là bứt tung được dây thừng, nhưng đối với dây ni lông đặc biệt thì bất lực. Phương chi chàng bị trói theo kiểu Diên an. Trói theo kiểu Diên an nghĩa là trói 2 cánh tay quật ra sau lưng, cùi tay dính vào nhau, rồi sợi dây thừng vòng quanh cổ. nạn nhân luôn luôn nghẹt thở và không dám cử động mạnh vì sợi dây quanh cổ có tác dụng quái ác như cái thòng lọng.
Chàng vừa bị trói giật cánh khuỷu thì một trái thôi sơn không biết từ đâu đến giáng mạnh giữa mặt chàng. Bọn gác đinh ninh miếng đòn phủ đầu này làm chàng nao núng. Chúng không ngờ là chàng còn nửa tỉnh nửa mê, và quả đấm trừng trị ngẫu nhiên trở thành thùng nước lạnh dội xuống người làm chàng tỉnh lại hoàn toàn. Chàng bị dựng đứng trong kềm tay của 2 tên gác lực lưỡng. Tên thứ ba bắt đầu tra tấn chàng một cách khoa học. Trước hết hắn thoi ngay vào mặt, sau đó mới nện sống bàn tay vào khớp xương, ngực và bụng.
Văn Bình nhắm mắt chịu đau. Không phải lần đầu chàng bị đòn thù nên chàng không thèm rên la. Bỗng một mùi thơm quen thuộc thoảng vào mũi chàng. Dầu bị đau đìếng, chàng vẫn ngẩng đầu lên. Chàng bắt gặp tia mắt kỳ lạ của Tiểu Phi đang ngó chàng chăm chú. Mặt nàng lạnh ngắt như tảng băng Bắc cực. Sự thản nhiên của nàng làm Văn Bình giận sôi. Tiểu Phi mặc đồ chẽn, như y phục vũ nữ trên sân khấu. Áo quần bằng nhung đen óng ánh dán chặt da thịt làm nổi bật những đường cong tóe lửa của tấm thân cân đối như tượng nặn. Nhìn nàng, Văn Bình quên hết đau đớn.
Tiểu Phi cười gằn:
-Đây mới là trận đòn sơ kiến. Sau này anh sẽ được đối xử đặc biệt hơn nữa.
Văn Bình cũng cười –cái cười ghê rợn- của người đàn ông không sợ tra tấn và chết chóc :
-Hừ, không ngờ phía sau bộ mặt đẹp đẽ của cô lại là con thú thô bạo.
Tiểu Phi nhổ nước bọt vào mặt chàng. Ba tên lính nhìn Tiểu Phi dường như đợi lệnh. Nàng nhún vai :
-Các anh tặng cho tù nhân một bài học xứng đáng nữa.
Rồi nàng ung dung ra ngoài. Trong phòng, Văn Bình lại bị tiếp tục ăn đòn tàn nhẫn. Chàng tiếp tục nghiến răng chịu đau nhưng chàng vẫn rình rập cơ hội trả đũa. Thừa cơ một tên vô ý, tay hắn nắm vai chàng không chặt, chàng vùng mạnh, nhoài chân phóng tạt một ngọn cước. Đòn đá của chàng vừa thần tốc lại vừa ác liệt khiến đối phương ngã lộn nhào, máu đổ đầy miệng. Tên thứ hai định quay bá súng giáng vào đầu chàng, song chàng đã bung ra đòn song phi, quét luôn khiến hắn rạp xuống đất.
Văn Bình sắp triệt hạ tên còn lại song hắn đã kịp đánh trộm vào sau gáy chàng. Bị tấn công bất thần, chàng bủn rủn chân tay và té xỉu. Nhưng chàng chỉ bị đau điếng chứ không bất tỉnh. Chàng có cảm giác nền nhà xoay nghiêng vạn vật đảo tròn như chong chóng. Chàng định ôm đầu song hai tay đã bị trói chặt. Chàng đành nhắm nghiền mắt lại. Chàng bị đạp một cái vào giữa trán đau thừa sống thiếu chết. Máu đào chảy ri rỉ. Chàng thiếp đi dần dần.
Chàng chỉ tỉnh lại khi nước lạnh đổ đầy người. Qua những đom đóm đen đỏ múa nhảy trước mắt, chàng nhận ra một khuôn mặt quen thuộc, vô cùng quen thuộc. Gương mặt này chàng đã gặp ít nhất hai, ba lần. Là điệp viên chuyên nghiệp, chàng chỉ gặp ai lần đầu là khắc sâu hình dáng vào trí óc, suốt đời không quên. Người đàn ông đứng trước mắt không có nét nào đặc biệt, ngoại trừ vầng trán hói khá rộng, cặp mắt đeo kiếng cận thị dày cộm và điếu thuốc lá thơm dài ngoằng ngày đêm vắt vẻo trên cái miệng dường như chỉ muốn ngậm kín, không muốn nói thành tiếng.
Văn Bình nhớ rõ như mới xảy ra hồi hôm qua. Hắn là Woòng, đại tá Woòng, thủ lãnh điệp báo nguy hiểm của Bắc kinh. Hồi ấy, chàng thâm nhập lục địa Trung quốc, đặt chân lên bờ biển Phúc kiến sau khi rời Đài loan trên chiếc tàu ngầm bỏ túi. Chàng có trách nhiệm liên lạc với du kích quân quốc gia hoạt động trên đại lục. Đội lốt cán bộ mậuy dịch từ Hoa Bắc xuống, Văn Bình lẻn vào thành phố Thượng Hải điều khiển một vụ phá hoại đại qui mô khiến một nhà máy chế tạo võ khí hạng nặng bốc cháy và tan ra tro. Chàng chưa kịp tẩu thoát thì sa lưới công an cộng sản. Mặc dầu chàng đóng kịch khéo léo, bọn Hắc Y vẫn phăng ra chàng, và chàng bị giải đến văn phòng đại tá Woòng, tổng giám đốc phản gián Thượng Hải.
Suốt ba ngày ba đêm liên tiếp, Woòng đích thân tra tấn chàng, song chàng nghiến răng không khai. Chàng tưởng định mạng bắt chàng bỏ thây nơi đất khách quê người, nhưng vào phút chót, khi sắp kiệt lực, chàng lại may mắn gặp một cô gái đa tình. Nàng là em ruột đại tá Woòng. Tạt qua phòng giam, nàng tình cờ thấy chàng và đem lòng yêu. Văn Bình rủ nàng đi trốn. Đêm ấy, trời tối như mực tàu, Văn Bình bẻ chấn song sắt bằng cái cưa nhỏ xíu do người đẹp gởi vào. Ra đến sân lao, chàng hạ sát 3 tên lính gác trong vòng 3 phút không gây tiếng động nhỏ.
Nàng đợi chàng sau tường nhà giam trên lưng con ngựa bạch. Chàng phóng một mạch vào rừng với nàng ngồi sau. Vì ngựa hí ầm ỹ lọt vào tai đơn vị tuần tiểu, nên đại tá Woòng sai nhân viên đuổi theo ráo riết. Cho dẫu ngựa ngậm thẻ, đại tá Woòng cũng biết vì trong số bọn gác bị giết có một tên còn thoi thóp. Hắn bò lại đìện thoại gọi về phòng riêng đại tá Woòng.
Văn Bình xuyên rừng ra bờ biển. Sóng vỗ rì rào phía dưới. Đằng sau, đoàn xe díp công an chiếu đèn pha sáng rực một vùng. Văn Bình muốn đi xa nhưng con ngựa đã thở phì phò. Đến khúc rẽ, con vật đáng thương ngã gục. Văn Bình đành dắt em gái đại tá Woòng chạy ngược lên đỉnh núi hiểm trở. Nếu trời chậm sáng, cả hai có hy vọng thoát hiểm. Ác hại cho chàng là chân trời đã bắt đầu rạng đông. Nàng trúng đạn vào đùi, chàng phải cõng trên vai trốn vào thạch động hun hút. Một tên công an lò dò đi qua, Văn Bình đoạt khẩu súng máy rồi án ngữ cửa động. Chàng kháng cự từ sáng đến chiều mà không đầu hàng. Tên địch nào ló đầu ra là chàng bắn chết. Đại tá Woòng không dám oanh kích sợ em gái thiệt mạng. Vô hình chung, đại tá Woòng đã cứu Văn Bình. Máu chảy nhiều, người con gái mảnh khảnh nằm sóng sượt trên tảng đá, mắt lạc thần. Nàng vẫn yêu chàng. Nàng không hối tiếc đã bỏ nhà, bỏ anh để theo chàng.
Chàng có thể lợi dụng lúc hoàng hôn đổ xuống để đào tẩu song chàng nhất quyết ở lại. Chàng không lìa bỏ được nàng. Nhưng đến nửa đêm nàng tắt thở. Trước khi chết, nàng đã chỉ con đường bí mật trốn ra biển. Chàng sốc nàng lên vai –nhưng lần này nàng chỉ là cái xác không hồn- men theo thạch động khúc khuỷu. Chàng làm đúng lời nàng trối trăng : nàng xuất thân từ một gia đình ngư phủ, nàng mê bãi biển, mê phiêu lưu trên đại dương, nên khi chết nàng muốn trở về với đại dương. Văn Bình thả nàng xuống nước biển lạnh buốt, lòng chàng thắt lại trong cơn đau đớn ê chề.
Trong khi đại tá Woòng bố trí cuộc bao vây, sửa soạn tấn công thì Văn Bình đã lặng lẽ chèo thuyền ra khơi. Đêm hôm ấy, chàng đến điểm hẹn và gặp tiềm thủy đĩnh. Chàng thoát chết, nhưng lòng chàng vẫn ở lại lao thất Thượng Hải với hình ảnh cô gái Trung hoa đa tình.
Đại tá Woòng giương cặp mắt cận thị nhìn Văn Bình. Chàng hơi phập phồng lo ngại nhưng chàng trấn tĩnh được ngay. Chàng không tin là Woòng có thể nhận ra chàng. Sau chuyến công tác tại lục địa, chàng đã thay đổi diện mạo ba, bốn lần.
Đại tá Woòng vẫn giữ giọng nói đay nghiến ngày nọ. Hắn hỏi thuộc viên :
-Tên gián điệp tỉnh chưa ?
Một người đáp :
-Thưa rồi.
-Nó chịu khai chưa ?
-Thưa chưa.
-Bắt nó khai đi, còn đợi gì nữa ?
Đại tá Woòng nói xong quày quả ra ngoài. Ra đến cửa, không hiểu sao hắn quay lại, nhìn kỹ Văn Bình lần nữa. Hắn buột miệng :
-Quái, trông mặt thằng này quen quá ! Đã biết nó là ai chưa ?
Văn Bình giật mình thon thót. Tiểu Phi đã biết rõ về chàng . Chàng cảm thấy dại dột đã xưng tên thật với nàng. Nếu đại tá Woòng phăng ra tung tích chàng, hắn sẽ không cho chàng sống thêm phút nào nữa.
-Thưa chưa.
Đại tá Woòng gắt :
-Báo cho Vương Sinh chưa ?
-Thưa chưa.
Woòng thuận tay tát trái tên thuộc viên như trời giáng :
-Mày diễn trò hay sao mà hễ tao hỏi là cứ trả lời chưa ?
Tên lính mặc đồ đen bị đánh bạt vào vách đá. Hắn lóp ngóp bò dậy, chưa hoàn hồn thì đại tá Woòng đạp tiếp một cái nữa nên thân, máu tuôn đầy khuôn mặt ngơ ngác. Đại tá Woòng quát :
-Cút đi, đồ ăn hại.
Cơn nóng giận của đại tá Woòng đã vô tình hỗ trợ cho Văn Bình. Bị thượng cấp quát đuổi, bọn lính gác lủi thủi kéo ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại mình chàng với mùi thuốc lá thơm hắc phảng phất. Chàng cựa mình nhè nhẹ để thử mực độ dẻo dai của gân cốt. Toàn thân chàng đau rần, chàng vừa quay mặt nhấc đầu thì có cảm giác như trái tim bị kim nhọn đâm lút. Chàng cố gắng thở ra hít vào thật đều như lực sĩ sửa soạn chạy đua nước rút 100 thước trên sân vận động.
Đèn măng sông vẫn tỏa ánh sáng xanh xanh. Văn Bình nằm dán xuống băng ca vải khi nghe tiếng chân người trở vào. Qua kẽ mắt, chàng thấy một tên lính gầy khô, mặt choắt bằng hai ngón tay tréo. Tên lính vừa uống rượu xong, hơi men nồng nặc. Hắn kéo ghế lại gần băng ca, đặt súng xuống đất. Nhìn quanh không thấy ai, hắn rút trong túi dết ra một chai rượu nhỏ, trịnh trọng mở nút, đưa lên miệng nốc một hơi. Uống xong, hắn xuýt xoa ra vẻ khoái trá. Đoạn lại xì xụp tiếp cho đến khi rượu hết sạch. Văn Bình không thể trì hoãn nữa. Chàng đợi hắn cúi xuống, cất chai vào túi dết mới vùng dậy nhanh như tên bắn. Tên lính chưa kịp hiểu ất giáp thì bàn tay chàng đã xòe ra chém xuống. Nếu chàng không mất sức sau cuộc tra tấn thì phát atêmi đã bửa đôi đầu tên lính. Nhưng dầu sao nghệ thuật cao cường của một võ sư dầy kinh nghiệm chiến trận như chàng đã có thể bù lại sức khỏe bị suy tổn. Tên lính ngã lăn, khẩu súng bị hất đổ. Văn Bình trườn theo, bàn tay rón lấy khẩu tiểu liên. Có súng máy, chàng vững tâm hơn. Chàng lột áo chẽn đen của tên lính mặc vào người. Nạn nhân bé nhỏ nên chàng không thể cài nút song chàng không bao giờ quan tâm đến thời trang nữa vì tên lính khác đã lùi lũi bước vào. Bắt gặp Văn Bình lúi húi trước xác chết, hắn khựng lại như võ sĩ trên đài sắp bị nốc ao. Văn Bình húc đầu vào bụng hắn thật mạnh. Bị đánh bất thần, hắn té ngửa. Văn Bình đè hắn xuống, quạt vả tới tấp. Hắn chỉ kêu lên được một tiếng « trời ơi » rồi nín thinh.
Văn Bình phủi tay đứng dậy. Chỉ có một lối ra vào duy nhất. Chàng rón rén bước ra nhưng một tiếng động khả nghi làm chàng chùn chân. Chàng sực nhớ là bọn gác trong phòng gồm 3 tên. Còn bên ngoài chàng không nhớ bao nhiêu. Chàng bèn nép vào tường nghe ngóng. Một tên lính vạm vỡ ló mặt ra, chàng đợi hắn bước qua cửa mới hạ bá súng tiểu liên. Chàng giết người êm ru, ngoại trừ tiếng kêu của bá súng đập tan sọ nạn nhân, không còn âm thanh nào nữa. Chất óc trắng nhờn pha lẫn máu đỏ phọt tung tóe bắn cả vào mặt chàng. Tuy quen, chàng cũng buồn nôn. Khi ấy chàng mới nhớ là bụng đói cồn cào. Chàng chưa ăn hột cơm nào vào bụng, nước cũng chưa được uống hớp nào nên cuống họng chàng khô ran.
Chàng núp sau cửa hồi lâu. Tứ phía vắng tanh, không một bóng người. Thản nhiên, chàng tắt đèn măng sông, căn phòng chìm vào tối đen. Xong xuôi, chàng lách ra ngoài. Nhờ cặp mắt dạ hành, chàng nhìn xuyên qua màn đêm dễ dàng. Con đường thuôn nhỏ và ngoằn ngèo dẫn chàng sâu vào hầm núi hun hút. Gió lạnh thốc lại từng hồi mang mùi hôi tanh lộn mửa. Được một quãng, có đèn le lói sáng. Chàng mỉm cười khi thấy một tên lính bồng súng gác. Đối với bọn lính ốm o, xanh mét vì đói ăn và thiếu vận động này, chàng chỉ búng nhẹ là chúng ngã gục. Chàng tiến đến sau lưng tên lính êm như lá rụng. Và nện bá súng vào gáy.
Nhưng Văn Bình đã đoán lầm.
Đối phương không thuộc loại giá áo túi cơm mà chàng đã gặp. Tuy mã ngoài xanh rớt mồng tơi, gió thổi là xỉu, tên lính lại có phản ứng nhanh nhẹn và tinh tế khác thường. Nghe tiếng gío, hắn ngồi thụp xuống. Vì khinh địch, Văn Bình hụt đòn và mất trớn. Nếu không dầy công luyện tập chàng đã lao luôn vào khoảng không. Trong khi ấy, đối phương xỉa mạnh lưỡi lê nhọn hoắt vào bụng chàng. Văn Bình bước tréo một bộ để tránh. Nhát thứ hai đã phóng tới, chàng liền quay súng gạt cánh tay tên lính. Nhưng nền đất trơn như thoa mỡ khiến Văn Bình trượt ngã, khẩu súng rớt xuống. Tuy vậy, chàng vẫn đủ thời gian giờ tránh nhát lưỡi lê đâm xẹt vào mặt. Chàng ưỡn người, lưỡi lê sáng loáng lệch nhẹ ra ngoài, cách mắt chàng chưa đầy một phân.
Hú vía ! Văn Bình xuống tấn tung quyền đánh trả. Hắn nâng súng lên đỡ. Văn Bình phóng ra một ngọn độc cước. Hắn cũng né thoát. Song hắn không ngờ được Văn Bình có tài tuyệt vời. Bàn chân này vừa cất lên thì bàn chân kia đã vung ra, và ít ai đủ bản lãnh chống lại được ngón song phi độc nhất vô nhị của chàng. Nhưng một lần nữa, tài né đòn của tên lính đã được biểu diễn một cách tuyệt vời. Hắn ngửa người trong một thế võ Thiếu lâm kỳ diệu, ngọn cước nhằm phá vỡ xương hàm đối phương đã trật mục phiêu và sướt nhẹ qua vai. Văn Bình chưa kịp thu chân về, tên lính đã xỉa lưỡi lê vào họng chàng. Chàng đứng yên, chờ mũi nhọn xẹt gần cổ mới vung bàn tay nhanh như điện chớp đánh bật võ khí của địch đồng thời nâng cao đầu gối với dụng ý tấn công vào bao tử.
Tên lính rủa một tiếng tục tĩu, buông tay cho khẩu súng rớt xuống, song không phải để trốn chạy mà là để sửa soạn cho ba đợt phản quyền, bàn tay trái xòe rộng đánh vào mặt chàng, chân phải nhằm đan điền còn cùi trỏ tay phải thọc thẳng vào huyệt huyền cơ trên cườm tay chàng. Ba đòn đánh cùng một lượt này là thế « Hiện long tàng hổ » của Thiếu lâm quyền, chỉ trúng một đòn chàng cũng có thể bị trọng thương. Tuy nhiên, nếu Văn Bình đã vận công thì đối phương phải có nghệ thuật bậc thầy mới tạo nổi thương tích, bằng không chỉ như gãi ngứa. Tên lính nhảy lùi để tỏ vẻ kinh ngạc vì cả ba đòn đều trúng má, đan điền và cườm tay mà Văn Bình vẫn nhởn nhơ như không. Hơn thế nữa, chàng lại mỉm cười tiến lên, đấm vòng vào ngực và bụng địch. Đó là thế « Phiên lôi cổn thiên », luôn luôn đi song hành với thế « Hiện long tàng hổ ». Lẽ ra tên lính phải tiếp tục tấn công bằng thế này mới đúng quyền pháp. Sự ngạc nhiên đổi thành kinh hoàng khi hắn thấy Văn Bình biến thế « Phiên lôi cổn thiên » bỗng rụt lại. Hắn hoa mắt, chưa kịp đối phó thì Văn Bình đã khèo chân làm hắn ngã còng queo trên đất. Chàng khoèo chân rất nhẹ mà tên lính vẫn đau điếng như thể xương ống quyển bị búa tạ đập trúng.
Văn Bình dựng hắn dậy, gõ cạnh bàn tay vào lưỡng quyền. Tên lính kêu van ai ái bằng tiếng tàu.
Văn Bình vả miệng hắn :
-Mày có im không ?
Hắn câm họng lại ngay. Nhưng rồi lại rên rỉ một cách vô cùng đau đớn. Ánh đèn le lói chiếu hắt vào khuôn mặt xương xẩu và đen đủi của tên lính tàu thiểu số. Văn Bình kềm ngón tay vào khớp xương bả vai hắn, miệng hỏi :
-Nhà giam ở đâu ?
Chàng người tiếng tàu rất đúng giọng. Tên lính mở to mắt sửng sốt nhìn Văn Bình nhưng lì lợm không đáp. Chàng dọa :
-Nếu mày ngậm miệng bắt buộc tao phải bẻ gãy xương vai của mày.
Tên lính vẫn nín thinh. Văn Bình ấn ngón tay cái, tên lính thét lên. Rắc một tiếng, xương quai xanh bị bóp gãy đôi. Văn Bình thêm một miệng đòn khoa học nữa vào bụng. Hắn quằn quại trên vũng máu và không kêu la nữa. Văn Bình dằn từng tiếng :
-Mày muốn sống hay muốn chết ? Muốn sống phải dẫn tao đến hầm giam người, bằng không …
Tên lính run rẩy :
-Tôi … tôi xin …
Văn Bình bóp khớp xương gãy :
-Mày có nói hay không ?
Nạn nhân ú ớ :
-Cóóó …
Văn Bình lôi hắn đứng lên, đẩy đi trước. Trong tia sáng nhợt nhạt, hắn trông thảm hại như đống giẻ rách đẫm máu. Văn Bình nhặt súng, tháo vứt lưỡi lê, rồi lặng lẽ theo sau. Chàng dặn tên lính :
-Một lần cuối, tao báo cho mày biết mày chỉ khỏi chết nếu chịu đưa tao đến nhà giam. Trên đường đến lao thất, mày phải ngậm tăm, không được cất tiếng. Nếu mày không tuân, tao sẽ giết chết như ruồi.
Tên lính lắp bắp :
-Thưưưa, thưưưa … tôôôi xiiin tuân.
Hắn dẫn Văn Bình đi sâu mãi vào bên trong. Con đường dưới hầm đá vắng tanh. Gió núi hun hút thổi phà hơi lạnh vào mặt chàng. Chàng cảm thấy mỏi mệt lạ thường. Chàng mỏi mệt vì dư vị các cuộc tra tấn còn đọng lại các khớp xương, thớ thịt. Nhưng chàng cũng mỏi mệt phần nào vì đói.
Tên lính đứng lại, Văn Bình hỏi :
-Mày định lừa tao ?
Hắn đáp, giọng van lơn :
-Tôi đâu dám phỉnh phờ ông. Ông rẽ sang bên tả đếm đúng 10 bước thì thấy một cánh cửa. Ngoài cửa có hai người gác. Bên trong chỉ có một người.
-Cả thảy 3 người ?
-Vâng. Ông hạ cả ba mới lọt được vào nhà tù. Tôi đã giữ đúng lời cam kết, xin ông buông tha.
Văn Bình nhìn hắn thương hại :
-Kể ra mày phải chết để giữ bí mật, nhưng thôi, tao cũng đại xá cho mày.
Nói đoạn chàng phóng nhẹ atêmi vào thái dương hắn. Chàng đã tính kỹ lưỡng, ngón đòn tuyệt diệu này sẽ làm đối phương mê man trong vòng một giờ đồng hồ. Thời gian ấy đã đủ cho chàng hoàn thành kế hoạch và rút khỏi mật khu.
Tên lính gieo người xuống đất như bao gạo vô tri giác. Theo lời dặn, Văn Bình quẹo trái. Trước mặt chàng, 2 tên lính gác mặc đồ đen đang ngồi ngủ gà ngủ gật bên cánh cửa gỗ đóng kín. Mỉm cười khinh bỉ, Văn Bình tiến lại. Chàng đến sau lưng mà cả hai không nghe động. Chàng nắm lấy lưng áo của chúng rồi dộng vào nhau bốp một tiếng khô khan. Cả hai ngã chổng kềnh, không kêu được một tiếng.
Cửa hé mở. Chắc tên gác trong phòng vừa nghe tiếng động. Bất chấp trở ngại, Văn Bình ung dung bước vào. Chàng xuất hiện trên ngưỡng cửa lẫm liệt như thiên thần. Đối phương là một thanh nên cao gần 2 thước, cởi trần, bắp thịt cuồn cuộn. Vai hắn dầy gấp đôi vai chàng, ngực hắn nhô ra tròn trịa, bụng nhỏ thó, tăng thêm vẻ đẹp lực sĩ cân đối. Hắn mặc quần ngắn, thắt lưng da to tướng, đeo la liệt dao rừng, lựu đạn và súnglục. Da hắn đen sì, trông như sắt. Mắt hắn to tướng và dữ tợn, người yếu bóng vía nhìn hắn phải run bần bật hoặc bất tỉnh vì sợ hãi.
Nhưng Văn Bình vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Trong đời điệp viên ngang dọc, chàng từng đọ sức với những cây thịt đồ sộ hơn nhiều. Giới dô vật Sumô ở Nhật cân từ 140 kí trở lên mà chàng coi như trò chơi, đôi khi chỉ cần nắm vai là hất tung năm, bảy thước. Chàng từng thi tài với nhiều võ sĩ vô địch.Trái đấm có thể đánh ngã con bò mộng của chàng đã làm nhiều quán quân quyền Anh sứt mũi, vỡ miệng. Nghệ thuật đặc biệt của Văn Bình là lấy yếu đánh mạnh, lấy nhanh đánh chậm. Vì vậy chàng chỉ là võ sư đệ tứ đẳng đai huyền đen mà tài ba chàng không thua kém những bậc thầy đệ lục trở lên.
Thái độ ngạo nghễ của Văn Bình làm gã cao lớn tức giận. Hắn phồng bộ ngực lông lá, co tay cho bắp thịt nổi tròn, rồi mỉm cười khinh bỉ :
-Mày vào đây làm gì ? Mày biết đây là chỗ chết không ?
Văn Bình nghiêng chào :
-Biết. Biết nên mới đến.
Vừa nói, chàng vừa xuống tấn bái tổ khôi hài theo võ Thiếu lâm. Gã bị thịt kia cười khà khà rồi hoành tay, giáng vào đầu chàng. Đối với người Việt thì Văn Bình là hạng cao –vì ít ra chàng cũng cao hơn thước bảy- nhưng đứng bên hắn, chàng chỉ là chú lùn. Chàng ước lượng hắn nặng trên một tạ, và trái đấm của hắn thừa sức phá xụp bức tường xi măng kiên cố.
Muốn cho hắn biết tay, Văn Bình không thèm đỡ. Chờ quả thôi sơn đến gần đầu, chàng mới lách nhẹ. Văn Bình trêu tức :
-Hụt rồi. Sao không nhắm trúng ?
Theo kinh nghiệm, kẻ có thân hình to lớn quá khổ thường tự ái hão. Bị trêu tức, họ thường không giữ được bình tĩnh và trở nên loạc choạc. Nghe Văn Bình riễu, hắn rít lên một tiếng có thể làm vách núi đổ nghiêng, và tung ra phát atêmi mạnh như vũ bão. Văn Bình lùi lại tránh đòn. Chàng không dám miệt thị hắn nữa. Văn Bình lại lùi thêm một bước. Chàng định lập kế lừa hắn rượt theo để hạ độc thủ bằng ngón song phi thần sầu. Song chàng quên bẵng là ở thắt lưng hắn còn dao, còn súng. Gã khổng lồ thuận tay rút dao và mỉm cười đắc chí :
-Hừ, để cho mày nếm thử.
Văn Bình nhăn mặt :
-Đồ hèn. To lớn như xe tăng mà phải dùng khí giới.
Hắn múa dao vòng tròn :
-Tao không có thời giờ khí khái xằng. Nếu mày muốn lưu thân thì giơ tay đầu hàng. Bằng không, tao sẽ xin mày túi mật.
Văn Bình không đáp. Chàng đăm đăm ngó hắn không chớp. Hắn nhảy sồ lại và đâm thẳng yết hầu chàng. Chàng tránh né gọn gàng đồng thời đạp xéo vào huyệt fukutô trên dùi non. Tức khắc gân đùi hắn co rúm. Hắn loạng choạng trên nền nhà. Văn Bình tiến sát người hắn, xòe bàn tay phạt ngang mạng mỡ. Bị đánh vào yếu huyệt, hắn đau buốt thấu tạng phủ. Nếu là người khác thì đã bất tỉnh, nhưng nhờ sức khỏe vô song hắn chỉ kêu đau nhưng chưa té ngã. Miếng đòn đau làm hắn hăng máu, quật mạnh cánh tay vào vai chàng. Văn Bình đảo người nhưng vì hắn phản công thần tốc trong khi chàng lừng khừng nên bị chạm đòn vào hông. Chàng chếnh choáng như say rượu, phải dựa lưng vào tường. Quã gã cao lớn có sức mạnh dị thường. Nếu hắn đánh giữa ngực, chàng đã hồn du địa phủ. Thừa cơ, Văn Bình nổ đom đóm mắt, hắn đánh dấn thêm, đấm vèo vào mặt chàng. Chàng bị trúng xương càm, tưởng như hàm dưới vỡ tan. Chàng lảo đảo và ngã ngồi xuống.
Hắn reo mừng như đứa trẻ. Văn Bình nhịn đau chờ đối phương ngồi xuống mới ra tay. Hắn lượm con dao bị rớt, dắt vào thắt lưng rồi vạch mi mắt chàng xem xét. Cơ hội ngàn năm một thuở đã tới, chàng vận khí lên đầu ngón tay, chọc ngược lên mắt đối phương. Ngón tay của Văn Bình đã được luyện thành dùi sắt. Ba mũi dùi đâm xuyên thịt, gần tử huyệt utô ở giữa hai mắt, máu vọt có vòi. Gã cao lớn rú lên thảm thiết. Văn Bình đạp luôn trúng bụng. Hắn ngã lộn hai vòng trên đất, một tay vẫn che mặt. Văn Bình hạ độc thủ ngay màng tang. Óc hắn bị rung chuyển dữ dội. Rồi thần kinh bị tê liệt. Hắn nằm ngửa nhìn lên không, cặp mắt ốc nhồi mở trừng trừng chứa đầy ngơ ngác. Hắn ngơ ngác là đúng vì từ khi làm người đến nay, hắn chưa từng thua ai. Ngay cả những lần tỉ thí ngang ngửa trên võ đài. Xuống âm ti, hắn còn mang theo ân hận và tủi nhục.
Văn Bình gượng dậy. Miếng đòn vào hông còn làm chàng ê ẩm. Chàng nhìn chung quanh. Căn phòng xây bằng đá ong trống trơn, chỉ có ngọn đèn bão đặt trên chiếc bàn xiêu vẹo. Văn Bình cầm đèn ra xô cửa. Đó là cửa hầm. Văn Bình đã nghe nói nhiều đến nhưng nhà hầm giam người bí mật trong mật khu R. Giờ đây chàng mới được chứng kiến tận mắt. Chàng hít thật dài cho dưỡng khí tràn đầy lồng ngực trước khi tuột xuống hầm sâu.
Ngọn đèn bão lắc lư như muốn tắt khi Văn Bình đặt chân lên nhưng bậc đá ướt át và bẩn thỉu. Mùi hôi thối nghẹt thở theo gió bay lại. Bóng chàng chiếu hắt lên nền tường đen sì, lung linh như con ma cụt đầu. Văn Bình đứng lại, nâng ngọn đèn bão lên khỏi đầu để nhìn được xa hơn. Trước mặt chàng hiện ra một quang cảnh vô cùng thương tâm. Một thiếu phụ trần truồng co quắp trên đất. Nghe động, nàng nhỏm dậy. Máu me phủ khắp người nàng. Nàng thốt lên một câu ai oán :
-Đồng chí đấy ư ?
Văn Bình lặng thinh. Chàng biết thiếu phụ là một trong những nữ binh chuyên bán vui cho đàn ông trong các mật khu do Quốc tế Tình báo Sở thiết lập. Thiếu phụ bị ném xuống hầm có lẽ vì phạm lỗi. Theo lệ thường, phạm nhân bị lột truồng để khỏi tìm cách trốn.
Văn Bình đáp, giọng đầy thương xót :
-Không, tôi không phải là lính gác. Tôi đến để cứu cô.
Thiếu phụ thở dài :
-Ông là ai mà đến cứu tôi ? Tôi ở dưới hầm từ bốn tháng nay. Tôi bị lao phổi nặng, thế nào cũng chết. Dầu tôi khỏe mạnh cũng vô ích, ông ạ. Vì …
Thiếu phụ ngưng bặt. Đoạn nàng nghẹn ngào :
-Ông có nhìn thấy mắt tôi không ?
Văn Bình bàng hoàng như vừa tỉnh cơn ác mộng. Chàng bàng hoàng vì mắt thiếu phụ chỉ còn tròng trắng đục lờ lờ. Đôi mắt ấy ngày xưa hẳn là đẹp lắm. Chàng còn thấy làn mi dài, lông mày hình cánh cung, dư ảnh của thời oanh liệt khiến biết bao chàng trai say đắm. Giờ đây chỉ còn lại hai lỗ trống hốc gớm ghiếc, luôn luôn nheo lại như sợ ánh sáng và sợ thực tại phũ phàng.
Văn Bình cầm bàn tay búp măng của thiếu phụ :
-Xin lỗi cô. Cô bị tra tấn hỏng mắt phải không ?
Nàng cười chua xót :
-Vâng, người ta đã móc mắt tôi. Hừ, nếu tôi được gặp lại đại tá Woòng …
-Đại tá Woòng tra tấn cô ư ?
-Vâng. Tôi vô tội. Vì họ ghen tuông nên tôi bị giam. À, thôi, ông là người lạ, ông nghe chuyện riêng của tôi làm gì ?
Chàng lập lại :
-Tôi muốn cứu cô.
Nàng cười khanh khách :
-Cứu tôi, cứu tôi ? Ông có lòng tốt thật đấy, nhưng tôi xin cám ơn. Mắt tôi mù thế này, thân tàn ma dại thế này, tôi còn làm gì được nữa. Nếu quả ông có lòng tốt thì phiền ông cho tôi nhát dao vào tim. Chết đi, tôi sẽ được yên thân hơn sống trong nhà hầm ghê rợn.
Văn Bình đăm đăm nhìn nàng. Sau những vết thương và mớ tóc dài rã rượi bẩn thỉu, vẫn còn phảng phất phong độ của thời kỳ trẻ đẹp. Văn Bình hoàn toàn đồng ý với nàng. Với bệnh lao phổi đến độ trầm trọng, với hai con mắt bị hư, giá nàng trở lại đời sống loài người cũng không thể hưởng thụ lại người sung sướng ngày xưa. Thà nàng chết với những kỷ niệm đẹp đẽ bên lòng.
Chàng bèn hỏi :
-Trong hầm còn ai nữa không cô ?
Nàng đáp :
-Nghe ông nói, tôi biết ngay. Ông là người yêu của Hoàng Hoa phải không ?
Văn Bình rùng mình như bị điện giật. Không đợi chàng đáp, thiếu phụ tiếp :
-Hoàng Hoa bị giam ở trong cùng. Ông đi sâu vào chút nữa thì thấy. Thôi, chúc ông và Hoàng Hoa được may mắn. Một lần nữa, ông hãy ra tay cứu vớt tôi bằng cách cho tôi được chết.
Văn Bình rút dao ra. lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn vàng ệch. Thiếu phụ ưỡn ngực chờ đợi. Ngực nàng đã lép kẹp dưới sự tàn phá của vi trùng lao, không còn đôi tuyết lê chín mọng như hồi nào nữa.
Văn Bình thở dài, cất dao vào người. Thiếu phụ hỏi giọng rầu rĩ :
-Sao thế ông ?
Văn Bình không đáp, rón rén tiến sâu vào bên trong. Chàng nghe vẳng tiếng kêu của thiếu phụ :
-Sao ông không cứu tôi ? Trời ơi !
Suýt nữa chàng trượt chân ngã xuống hố sâu đen ngòm. Đâu đây, chàng nghe thác nước rì rầm. Có lẽ hầm này vốn là mạch nước lâu ngày bị cạn. Chàng se lòng nghĩ đến Hoàng Hoa. Nếu đột nhiên nước dâng ngập hầm, Hoàng Hoa sẽ chết đuối. Nàng đã hy sinh nhiều, chàng không thể để mặc nàng. Văn Bình rẽ sang bên phải. Căn hầm đến đó là hết. Cái chàng thấy trước tiên là đống xương trắng hếu, phía trên nghễu nghện mấy cái sọ dừa giương hố mắt sâu nhìn chàng, hàm răng nhe nham nhở như muốn cười cợt.
Chàng loay hoay chưa định tiến hay lùi thì có tiếng gọi yếu ớt :
-Anh ơi !
Chàng nhận ra tiếng gọi của Hoàng Hoa. Chàng quay lại. Nàng kêu tiếp :
-Văn Bình phải không ? Em đây mà.
Hoàng Hoa chỉ cách chàng một thước mà tiếng kêu của nàng yếu ớt như từ khoảng xa vọng lại. Chàng suýt rú lên khi thấy nàng bị chôn sống, chỉ từ cổ trở lên lộ ra ngoài. Ánh đèn bão làm Hoàng Hoa chói mắt. Văn Bình quỳ xuống. Bị chôn sống, nàng vẫn đẹp như dạo nào. Chàng hỏi :
-Em bị chôn lâu chưa ?
Nàng đáp :
-Mới. May anh vào kịp, nếu không em chết mất.
Văn Bình đâm lưỡi dao xuống đất. Chàng đào thật nhanh, một phút sau đã đến ngực nàng. Hoàng Hoa bị trói giật cánh khuỷu nên cánh tay bị ê ẩm. Văn Bình cắt giây trói, bế nàng lên khỏi huyệt rồi đặt nàng nằm trên nền động. Nàng trần như nhộng và run như cầy sấy. Văn Bình cởi áo đắp cho nàng. Nhanh nhẹn, chàng hà hơi ấm vào miệng nàng theo thuật hồi sinh kuatsu của nhu đạo để tứ chi nàng khỏi tê liệt. Hai bàn tay chàng chà sát da thịt nàng, chà sát đến đâu máu lưu thông đến đấy. Lát sau, nàng mở mắt :
-Cám ơn anh.
Văn Bình hỏi :
-Tại sao em biết anh đến ?
-Em nghe tiếng anh ngoài cửa hầm. Mới có một ngày mà em tưởng như mấy chục năm. Nhưng em vẫn hy vọng. Em biết sớm muộn anh sẽ tìm ra nhà hầm và đến cứu em.
-Em bị tra tấn nhiều không ?
-Em chỉ bị đánh thôi. Lẽ ra, đại tá Woòng còn tra tấn thêm nữa nhưng vì có tin phi cơ từ Sàigòn lên nên họ giam em lại. Và để em khỏi trốn, họ chôn sống em dưới hầm.
Hoàng Hoa đã lấy lại sinh khí. Nàng ngồi dậy, súng sính trong cái áo rộng của Văn Bình. Chàng quàng tay ra sau lưng nàng. Đột nhiên nàng ôm chầm lấy chàng và khóc nức nở. Văn Bình nâng mặt nàng lên hôn nhẹ vào đôi môi dính đất.
Hai người đã ra đến chỗ người đàn bà trần truồng. Thiếu phụ gọi to :
-Hoàng Hoa.
Hoàng Hoa đứng lại :
-Em đây. Để em đưa chị ra ngoài nhé ?
Thiếu phụ thở dài :
-Đừng, chị. Đời em đã hết. Nếu chị thương em thì bảo anh ấy đâm em một nhát.
Hoàng Hoa nhìn Văn Bình, vẻ mặt chua xót. Văn Bình cúi xuống :
-Chị đừng ngại. Chúng tôi sẽ mang chị về Sàigòn. Chỉ nửa năm sau chị sẽ bình phục.
Thiếu phụ giọng chua chát :
-Cám ơn anh. Tôi đã nghĩ kỹ.
Văn Bình tần ngần một lát rồi nhìn Hoàng Hoa. Nàng đau đớn gật đầu. Chàng vung tay đánh vào mê huyệt trên bả vai. Nàng giẫy nhẹ một cái rồi lịm dần. Văn Bình xốc nàng lên vai rồi trèo lên trên. Không khí mát rợi làm cố gắng khoan khoái. Văn Bình đặt thiếu phụ xuống, lột quần áo bọn lính bị giết ra mặc cho nàng. Hoàng Hoa cũng mặc bộ đồ chiến đàn ông. Nàng giắt thêm vào lưng hai trái lựu đạn chầy do Trung cộng chế tạo.
Nàng hỏi :
-Bây giờ mình đi đâu ?
-Tìm đại tá Woòng.
Văn Bình định nói thêm “tìm Tiểu Doanh nữa chứ “ nhưng vội nín thinh. Dầu sao họ cũng là đàn bà. Đàn bà với tất cả thiên tính ghen tuông thường lệ. Nàng không thể chấp nhận sự hiện diện của người đàn bà khác. Văn Bình bâng khuâng nghĩ đến Tiểu Doanh. Chàng có linh tính là Tiểu Doanh còn sống.
Hoàng Hoa thoăn thoắt trên nền cỏ ướt, trong khi ở chân trời đông một luồng sáng da cam bắt đầu dâng lên xuyên qua màn sương muối dầy đặc. Trông nàng đi uyển chuyển, Văn Bình không thể tưởng tượng được nàng vừa bị chôn sống đến cổ. Có lẽ ái tình là mãnh lực giúp nàng phục hồi sự dẻo dai. Thật thế, nàng đã nặng lòng vì chàng. Nếu cần hy sinh nữa, nàng cũng chẳng chối từ. Văn Bình phải dừng lại nghỉ vì cây thịt vắt vẻo trên vai mỗi lúc một nặng. Chàng biết rằng cứu sống thiếu phụ là trái nguyên tắc an ninh sơ đẳng của nghề gián điệp, song chàng không thể bỏ mặc thiếu phụ chết dần chết mòn dưới hầm tối.
Hoàng Hoa hỏi :
-Anh mệt ư ?
Văn Bình cười :
-Không mệt, nhưng thấy vướng lắm. Phải đánh nhau thì nguy.
Một lát, Hoàng Hoa lại nói :
-Sắp đến nơi rồi. Anh nên đặt cô ấy xuống đây. Khi nào thanh toán xong xuôi, chúng mình trở lại và đưa cô ấy ra khỏi mật khu.
Ánh sáng ban mai bàng bạc chiếu vào khuôn mặt hốc hác của thiếu phụ. Văn Bình mở to mắt nhìn nàng vì thiếu phụ đã ngoẹo đầu trên thảm cỏ ướt. Từ miệng nàng trào ra một giòng máu đen. Văn Bình đặt tay lên ngực nàng. Trái tim đã ngừng đập không biết từ lúc nào. Thì ra nàng đã tỉnh dậy trên vai chàng và tự tử bằng cách cắn lưỡi.
Hoàng Hoa vòng tay làm dấu thánhgiá. Văn Bình đứng yên, ruột thắt lại. Không phải lần đầu chàng chứng kiến cái chết bi thương, nhưng sự hy sinh của người đàn bà không quen này làm chàng bồi hồi. Nàng dám chọn cái chết giữa lúc có nhiều hy vọng sống vì nàng không muốn mang ơn người khác.
Hai người luồn qua bụi cây lớn. Ánh sáng buổi rạng đông mỗi lúc một rõ. Trong bộ áo chẽn rộng thùng thình, Hoàng Hoa không mất vẻ đẹp khêu gợi, thỉnh thoảng nàng lại cười với chàng. Cầm lòng không đậu, Văn Bình bóp chặt bàn tay nàng, lôi nàng vào lòng. Nàng lặng yên cho chàng hôn dài lên môi. Trong giây phút, hai người quên hết hiểm nguy chồng chất. Rồi hai người lặng lẽ đi về hướng mặt trời mọc. Dọc đường, Văn Bình không gặp ai. Chàng hỏi bạn :
-Tại sao không có lính gác ?
Hoàng Hoa đáp :
-Anh không gặp ai vì em dẫn anh theo đường tắt. Suỵt, anh đừng hỏi nữa, đến nơi rồi.
Cửa động đen ngòm mở rộng trước mắt. Hoàng Hoa nói :
-Anh coi chừng. Đại tá Woòng bắn nhanh như máy.
Văn Bình không đáp. Chàng chưa hề sợ tay súng nào trên thế giới, song không hiểu sao lần này chàng lại lo sợ phập phồng. Chàng lẳng lặng ngó Hoàng Hoa. Nàng cũng nhìn chàng không chớp. Rồi như chàng có sức hút nam châm, nàng lại ôm chầm lấy chàng. Văn Bình vuốt ve làn tóc mềm mại của nàng. Trong khoảnh khắc, chàng bồi hồi nhờ lại thời gian sống chung với nàng từ Khang Khay trên đường đến mật khu R. Đến khi vượt biên giới chàng mới khám phá ra nàng không phải là nữ cán bộ giao liên Bắc Việt mà là nhân viên ưu tú của ông Hoàng. Chàng từng hẹn tái ngộ với nàng trên bờ sông Sàigòn, khoác vai nhau hóng mát buổi chiều chủ nhật. Chàng sẽ dẫn nàng lên xa lộ, thưởng thức chiếc bánh tôm béo ngậy, và múi bưởi Biên hòa ngọt lật. Hai người sẽ tìm một xó xỉnh vắng vẻ để trở thành cặp tình nhân vô tư lự, tạm quên mọi cạm bẫy của cuộc đời gián điệp luôn luôn thách đố với tử thần.
Nàng ngập ngừng :
-Không hiểu sao em sợ lắm, anh ạ.
Văn Bình nhún vai :
-Có anh bên cạnh, em đừng lo. Đại tá Woòng bắn giỏi, nhưng anh còn bắn giỏi hơn nhiều. Vả lại, em không phải là người bắn tên thuốc độc nổi tiếng ư ? Tại sao khi mới gặp anh, em không sợ, bây giờ lại sợ ?
Giọng Hoàng Hoa run run, chẳng phải vì lo sợ mà vì quá xúc động trước cái hôn nóng bỏng của chàng :
-Lạ nhỉ ! Em cũng không hiểu cả em nữa. Tâm trạng em lúc này buồn cười ghê !
Văn Bình xô Hoàng Hoa sang bên. Chàng vừa nghe tiếng trò chuyện và tiếng chân người nặng nề. Hai tên lính nai nịt gọn ghẽ từ thạch động xăm xăm bước tới. Văn Bình núp trong bụi nhìn ra, trên miệng nở nụ cười bí mật. Hai tên lính rảo qua chỗ chàng núp. Nhanh như cắt, chàng nhảy ra, mỗi bàn tay nắm một đứa và xô mạnh đầu chúng vào nhau thật mạnh. Khi Văn Bình thả ra, hai cây thịt trở thành không hồn lăn lông lốc xuống cỏ. Hoàng Hoa giật mình :
-Trời, anh có lối giết người lạ lùng quá !
Đường vào thạch động không còn chướng ngại vật nữa. Văn Bình vẫy tay ra hiệu cho Hoàng Hoa đi theo. Đèn nê ông sáng rực như ban ngày. Văn Bình đặt chân xuống cầu thang xi măng ngoằn ngoèo. Phía dưới là một hành lang rộng, ánh sáng xanh xanh từ một căn phòng mở cửa hắt ra.
Văn Bình rút súng tiến vào.
Trong phòng có 3 người đàn ông. Văn Bình lặng người trong phần mười giây đồng hồ. Vương Sinh đang quay lưng ra ngoài, hai tay múa may và nói huyên thuyên. Đại tá Woòng đùa với lưỡi dao sáng loáng. Chàng không lạ gì Vương Sinh và đại tá Woòng. Song còn người thứ ba. Chàng không thể quên được niềm ngạc nhiên vô tận hiện ra trên khuôn mặt dài, xương xương, rám nắng bãi biển Nhatrang của người đàn ông trạc 50, nửa mái tóc đã bạc, trên miệng phì phèo điếu thuốc thơm đắt tiền. Người ấy là yếu nhân từ Sàigòn lên.
Văn Bình chưa kịp cất tiếng thì từ phía sau, Hoàng Hoa đã quát :
-Vương Sinh, Woòng !
Cả ba đều quay lại cùng một lúc. Đại tá Woòng co tay định tung dao thì Văn Bình dằn giọng :
-Yêu cầu đại tá giơ tay lên khỏi đầu. Nếu lưỡi dao kia rời khỏi tay đại tá thì viên đạn chì của tôi sẽ bay nhanh hơn.
Vương Sinh, chỉ huy điệp báo R, nheo mắt một cách ngạo nghễ rồi đưa tay lên. Có lẽ hắn không tin Văn Bình có thể làm chủ tình hình dễ dàng.
Người đàn ông có khuôn mặt rám nắng buột miệng :
-Văn Bình.
Văn Bình nghiêng đầu chào :
-Không dám, Z.28 kính chào ông. Ông đừng thõng tay như thế. Dầu có cảm tình với ông, tôi bắt buộc vẫn phải hạ ông nếu ông không chịu giơ tay.
YK -phải, người ấy là YK- nói :
-Z.28, anh giỏi thật, anh xứng đáng là cánh tay phải của ông Hoàng, nhưng anh đừng kiêu căng vội. Thạch động này được canh phòng cẩn mật. Đại tá Woòng chỉ thét một tiếng là người ta tới bắn anh nát sọ.
Đại tá Woòng tiếp lời, giọng lơ lớ :
-Ông ấy nói đúng. Văn Bình, anh nên biết điều hơn nữa. Anh là thiên tài, chúng tôi muốn dùng anh chứ không muốn hại anh. Về với tôi, anh sẽ được hưởng thụ những cái mà ông Hoàng không có điều kiện cung ứng. Anh còn nhớ tôi chứ ?
Văn Bình đáp :
-Anh với tôi quên nhau sao được. Riêng tôi, tôi đã nhớ ra anh sau khi gặp anh tại đây. Nhưng khi ấy, anh đã quên tôi. Hồi ở Thượng hải, anh cố tình hạ tôi nhưng thất bại. Từ bấy đến nay, mỗi người phiêu dạt một ngả, tôi chưa có dịp trần tình với anh. Em gái anh đã mở cửa lao cứu tôi, và tôi đã mang nàng theo. Tôi không hề phỉnh gạt nàng. Nàng yêu tôi thật tình và tôi cũng thật tình yêu nàng. Vì anh ngu xuẩn nên nàng thiệt mạng. Nàng thở hơi cuối cùng trên tay tôi, và trước khi sang thế giới bên kia, nàng đã xin tôi tha thứ cho anh.
Đại tá Woòng rít lên :
-Đồ khốn khiếp ! Vì mày mà em gái tao chết .
Văn Bình nói :
-Anh lầm, vì anh mà nàng chết. Nàng chết vì đạn lạc của anh.
Đại tá Woòng trợn tròn mắt như muốn đổ lửa :
-Mày biết tay tao. Tao sẽ một còn một mất với mày.
Văn Bình giả vờ sửng sốt :
-Một còn một mất ? Đại tá nói thật đấy chứ ?
Đại tá Woòng đáp :
-Tao đã sẵn sàng. Nếu mày chịu cất súng, tao sẽ giao đấu với mày, có mọi người làm chứng. Giao đấu tay không cho đến chết.
Văn Bình nói :
-Anh Woòng ơi ! Tôi không dám khinh thường anh, nhưng làm con người, nhất là con người trong ngành tình báo thì nên biết rõ sức mình và sức địch. Tài võ của anh dẫu xuất sắc, song chưa phải là đối thủ của tôi. Em gái anh đã thiệt mạng oan uổng, tôi không muốn anh bị giết vô ích.
YK xen vào :
-Văn Bình, anh ngạo mạn quá lắm ! Tôi khâm phục anh quyền biến, song tôi không thích thái độ rởm đời. Hiện giờ, anh có súng nên tạm thời làm chủ tình thế, vài ba phút nữa anh sẽ là con cá trên trốc thớt. Tốt hơn anh nên điều đình với chúng tôi vì dầu sao chúng tôi đông hơn, lại có tư thế hơn. Ở Sàigòn, anh muốn gì tôi cũng xin thỏa mãn. Anh cần tiền, cần địa vị, hay cần thú tiêu khiển ? Tôi tin có đủ khả năng làm anh thỏa mãn.
Văn Bình gật gù :
-Ông có sẵn lòng thỏa mãn mọi đòi hỏi của tôi không ? Tôi không thích tiền, hẳn ông đã biết vì nhờ hai bàn tay không, tôi có thể kiếm nhiều tiền. Mở trường dạy võ thuật, tôi sẽ có triệu đồng một tháng. Hoặc muốn nhàn rỗi, tôi sẽ trổ tài mở tủ sắt các tòa đại sứ, các bộ lấy tài liệu bí mật đem bán. Tôi lại không thích địa vị vì bản tính phiêu bạt hồ hải đã quen, tôi không khoái diện bộ đồ lớn, sơ mi cổ cứng, giày bóng loáng, tóc chải mượt, lưng cong mềm, để ra vào những tòa nhà sang trọng có lính gác trong gác ngoài, và có những cô gái diêm dúa chuyên nghề cầm giấy thẩm hơ khô chữ ký ông chủ, hoặc lấy sẵn đồ lót cho ông chủ.
YK nói, giọng khó chịu :
-Anh dài dòng quá. Chắc anh cũng biết tính tôi không ưa kề cà. Anh muốn gì, anh cứ cho biết. Tôi long trọng cam kết sẽ thỏa mãn bất cứ yêu sách nào của anh.
Văn Bình cười thật duyên dáng :
-Xin lỗi ông là tôi quá dài dòng. Tôi phạm tật xấu này đã lâu, muốn chữa mãi mà không được. Nếu ông đã long trọng cam kết thì còn gì hơn nữa. Tôi không dám xin ông những cái Sàigòn không thể có. Tôi sẽ về phe ông, suốt đời trung thành với ông nếu ông bằng lòng nhường cho tôi.
-Nhường cái gì ?
-Bà ấy.
-Nhường vợ tôi cho anh ?
-Vâng. Tôi chắc ông không từ chối, bằng chứng là ông đã thả cỏ cho bà nhà ái ân với nhiều thanh niên quen tên, quen mặt ở Sàigòn từ lâu.
-Đồ xỏ lá ! Mày không biết vợ tao là người đàn bà khác thường ư ?
-Sao tôi không biết ? Vì bà nhà là sinh vật khác thường nên tôi mới xin ông nhường lại. Hẳn ông không lạ gì tôi, trong đời tôi đã quen quá nhiều đàn bà, nhiều đến nỗi không còn nhớ bao nhiêu nữa. Tôi như thợ săn trong rừng, hạ được con cọp nào thì lột da bầy trong phòng khách cho thiên hạ nhìn ngắm và khen ngợi. Trong tập an bom tình ái của tôi còn thiếu một tấm ảnh nữa, đó là ảnh vợ ông.
Mắt YK long sòng sọc :
-Tao sẽ lôi mày ra tòa. Tao sẽ xử mày tử hình.
Văn Bình cười khanh khách :
-Liệu ông có thoát khỏi chết không ? Tôi xin nói thẳng ông biết, tôi sẽ không thèm giết ông ở đây, vì giết làm gì bẩn tay.Giết ông ở xó mật khu này, ông sẽ thành anh hùng. Tôi sẽ tha cho ông về, và để ông sống trong tủi nhục, ê chề ...
YK ngồi lịm như sắp nghẹt thở. Văn Bình ra lệnh :
-Đại tá Woòng, Vương Sinh, phiền hai ông bạn tiếp tục giơ tay lên đầu và mở đường.
Một chuỗi cười ngạo mạn vang lên, Hoàng Hoa xuất hiện, tay lăm lăm khẩu súng. Nàng bảo đại tá Woòng :
-Hân hạnh được gặp lại đại tá.
Đại tá Woòng không tỏ vẻ ngạc nhiên. Hắn chỉ hơi nhún vai :
-Tôi đã biết mà ... Trần Sâm chết đáng đời. Trần Sâm bị cô phỉnh phờ, còn tôi, cô đừng hòng tái diễn tấn trò sơ đẳng ấy.
Văn Bình hất mũi súng :
-Các ông đi đi cho rồi. Còn rềnh rang gì nữa ?
Đại tá Woòng bước ra trước tiên, mặt lầm lì như tảng đá. Vương Sinh cũng không lộ mảy may lo sợ. Còn YK thì nghiến răng ken két, như muốn ăn tươi nuốt sống Văn Bình. Hành lang bên ngoài sâu thăm thẳm. Ánh nắng buổi sáng mùa hè chói mắt bị chặn lại ở cửa động. Văn Bình giữ vẻ bình thản, tuy lòng chàng hết sức bối rối. Chàng thừa biết bắt giải 3 yếu nhân ra khỏi mật khu R chẳng phải dễ. Sơm muộn, chàng sẽ phải tử chiến với địch.
Chàng hỏi Hoàng Hoa :
-Ra bằng lối nào ?
Hoàng Hoa đáp nhỏ, đủ cho chàng nghe :
-Em cũng không biết. Nhưng có lẽ nên đi vào sâu để đến bãi trực thăng.
Đột nhiên Văn Bình dừng lại.
Một tiếng động lạ vừa lọt vào tai chàng. Như con thú quen sống nơi thâm sơn cùng cốc chàng có vành tai rất thính. Tiếng động khô khan này chứng tỏ có kẻ đang rình rập trong bóng tối huyền bí của thạch động. Chàng định kêu Hoàng Hoa, song không hiểu sao lại nín thinh. Chàng sợ nàng cười chàng báo hoảng. Văn Bình không thể ngờ rằng thái độ dè dặt của chàng đã mang lại hậu quả tai hại. Dẫu là tay súng tuyệt luân, chàng cũng trở thành bất lực vì một cuộc phục kích ghê gớm đã diễn ra như lằn chớp xẹt.
Chàng đánh hơi thấy nguy hiểm nhưng không kịp kêu cho Hoàng Hoa nằm rạp xuống. Một tiếng thét rùng rợn nổi lên. Đạn tiểu liên nổ ran. Tacata, tacata ...
Văn Bình nhảy sát tường trong khi lửa da cam phát ra tung tóe. Thạch động rung chuyển dữ dội như muốn nổ tung.
Tuy nhiên, trong cảnh hỗn loạn điếc tai này, chàng vẫn nghe tiếng kêu cứu quen thuộc :
-Anh ơi !
NGƯỜI THỨ TÁM
Sàigòn, năm 1963,
( Xin đọc tiếp Quyển Hạ )

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau