shopee

Cây dâu tầm - Chương 16

Cây dâu tầm - Chương 16

Cây dâu tầm
Chương 16

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 9/10 với 17231 lượt xem

Thêm hai ngày sau nữa, Bailey thú nhận là mình đã thất bại. Với nàng, rõ ràng là cả ba, nàng, Janice và Patsy, có đủ kiến thức để điều khiển một công ty một khi nó bắt đầu hoạt động, nhưng cho nó bắt đầu hoạt động thì nhóm của nàng hãy còn rất lúng túng. Điểm thứ nhất là họ chưa đồng ý cả đến cái tên. Thứ đến, lấy tiền đâu ra?
Bailey pha cho mình một tách trà, lấy một tập giấy và một cây bút cố tìm ra mọt cái tên và một thương hiệu cho công ty của mình, nhưng loay hoay mãi vẫn không kết quả. Sau một tiếng đồng hồ, nàng trở vào nhà rót cho mình một tách trà nữa, rồi do một ý nghĩ bất chợt nàng cầm chiếc điện thoại di động lên và cuốn sổ ghi địa chỉ, đem ra ngoài lại, bấm số.
Nàng như muốn ngừng thở khi nghe tiếng chuông reo, không biết câu trả lời cho vụ này sẽ ra sao.
Carol Waterman nhắc điện thoại lên ngay. Bailey vừa xưng tên là bà ta đã nói liên hồi :
- Tôi cứ nghĩ là điện thoại Phillip gọi. Anh ấy chẳng thấy về nhà, tôi và lũ con cả tháng nay không nhìn thấy anh ấy. Anh ấy muốn thôi không làm việc cho họ nữa, và đã hai lần bảo họ là mình muốn nghỉ, nhưng bọn họ đáp là sẽ cho thêm nhiều tiền nữa, nhiều đến nỗi Phillip đã đồng ý ở lại thêm một thời gian. Phillip không cho tôi biết mấy người đó tính làm gì, nhưng nhìn nét mặt anh ấy, có vẻ như họ không tốt.
Trong khi lắng tai nghe, Bailey vẫn nguệch ngoạc trên tập giấy cái cành cây uốn cong của cây dâu tằm cổ thụ.
- Vậy theo lời chị thì hiện chị có nhiều thì giờ, và cũng đang nắm giữ được nhiều tiền, phải không?
Carol do dự một chút rồi đáp :
- Có lẽ vậy. Chị có dự tính gì đó à?
- Tôi đang muốn hỏi xem thử chị có quan tâm đến chuyện tham gia một công việc làm ăn mà tôi và vài người bạn ở đây đang chuẩn bị bắt đầu không?
- Loại làm ăn gì vậy? - Carol dè dặt hỏi.
- Đó là... - Bailey nhìn xuống tập giấy - “Trước và sau” đó là một chi nhánh của công ty, Bảo quản Cây Dâu tằm.
- Tôi sẽ không nấu nướng gì, phải không?
- Không. Đó là công việc của tôi.
- Tôi hiểu. - Carol nói. Rồi giọng bà ta trở nên lạnh lẽo - Thế chị còn muốn tôi làm thứ gì khác ngoài chuyện cung cấp cho chị và báo chị tiền bạc.
Bailey biết rất rõ cảm nghĩ của Carol. Lúc nàng mới lấy Jimmie, có nhiều người đã đến đề nghị với nàng nhiều công việc, nhưng nàng đã sớm nhận ra là thứ họ muốn chỉ là tiền bạc.
- Quảng cáo được không? Chị thấy mình có sành về chuyện này không?
Carol im lặng một lúc lâu, làm Bailey tưởng bà ta đã bỏ máy.
- Trước khi lấy Phillip, tôi có được huấn luyện làm nữ diễn viên.
Bailey muốn nói, nghề ấy giúp ích gì được cho chúng tôi! Nhưng nàng biết không thể làm phật lòng Carol. Người có khả năng về phương diện tài chính cho công ty. - Có lẽ chị có thể... Chị có thể làm nữ diễn viên chính cho cuốn phim thương mại của chúng tôi.
- Thế thì hay quá! Cốt truyện phim như thế nào?
- Chúng tôi đang chuẩn bị đây, và dĩ nhiên chị cũng sẽ góp ý kiến mình vào đấy.
- Chị chưa viết chữ nào, phải không?
Bailey cười lớn, mọi căng thẳng đều tan biến.
- Chưa được chữ nào, Patsy có thể điều khiển một nhà máy còn Janice thì quản lý về tiền bạc. - Nhưng cả ba chúng tôi đều không biết làm thế nào để cho mọi người biết là chúng tôi có khối mứt và ít trái cây lạnh để bán. Chị nghĩ có thể giúp chúng tôi không?
- Có lẽ được. - Carol chậm rãi đáp - Nếu tôi có thể tìm ra thì giờ giữa các vụ làm tóc và sửa móng tay. Chắc chị biết những thứ đó như thế nào rồi.
- Vậy là mọi chuyện đều suôn sẻ cả. - Bailey cố giấu vẻ vui mừng đầy khích động trong giọng nói - Nàng đã gọi Carol với hy vọng kiếm ít tiền. Nhưng khả năng diễn xuất của cô ta lại càng tốt hơn nữa. - Có lẽ chị có thể...
- Lên chuyến phi cơ sắp tới đến gặp chị và các bạn mới của chị, rồi sử dụng bộ óc của mình ngoài việc chọn các kiểu áo?
Bailey cười lớn :
- Chị có biết nơi tôi hiện ở không?
- Không biết gì cả, nhưng tôi có sẵn cây bút chì đây.
Bailey cho Carol địa chỉ của mình rồi gác máy, ngồi yên lặng trong nửa phút, rồi chợt nhảy chồm lên và bắt đầu khiêu vũ. “Được rồi”! Nàng nắm lấy cành cây dâu tằm, hôn nó: “Ôi, người yêu già cỗi của tôi!”. Rồi cầm tập giấy vẽ vào nhà bước lên tầng trên nơi có máy Fax của Matt. Giờ thì nàng chỉ còn việc làm thế nào thuyết phục Janice và Patsy đây là cái tên thích hợp với công ty của họ.
Bailey chụp hình và chuyển nó cùng với ý kiến của nàng cho cả hai. Với Patsy, nàng bảo mình muốn cô ta thêu một cái nhãn hiệu giống như mẫu vẽ của nàng. Janice đánh fax trả lời rằng mọi người sẽ cho là họ bán toàn là sản phẩm dâu tằm. Rồi Patsy cũng fax bảo hầu hết người Mỹ chẳng ai biết cây dâu tằm là gì.
“Tốt” nàng trả lời họ. “Nếu họ không biết mùi vị dâu tằm như thế nào thì họ sẽ không có định kiến. Nếu người nào trong hai chị có ý kiến nào hay hơn. Cho tôi biết”.
Một tiếng đồng hồ sau, không thấy gì trong máy fax. Nhưng rồi sau đó nàng nhận được hai câu trả lời giống hệt nhau. “Tôi thấy được”. Bailey cho là bằng cách nào đó hai người đàn bà nọ đã liên lạc với nhau và đã tiến được đến một sự đồng ý.
- Cảm ơn, Janice. - Nàng nhìn mấy mảnh giấy trả lời mỉm cười. Giờ thì nàng chỉ cần vào bếp bắt đầu loạt hàng mẫu đầu tiên cho phần “Trước và sau” của Công ty mới của họ.
* * * * *
Bailey đang thử nghiệm món hỗn hợp dâu tây, sê ri trong đó nàng không dùng đến rượu. Làm thế nào nàng có thể làm món xốt có mùi vị cũng ngon như có vị anh đào mà không phải dùng đến rượu mạnh? Nàng đã tìm biết được rằng bán loại thực phẩm có pha vị rượu cần phải có môn bài rượu, một điều mà cả ba chưa ai sẵn sàng để làm cả.
Janice bảo :
- Chúng ta hãy dành chuyện này vào mục tiêu của năm 2005. - Và cả ba đã đồng ý.
Có lẽ nếu nàng ép lấy nước, nấu sôi để nguội rồi thêm vào đó chút mùi vị của hạnh đào. Nàng có thể tạo được mùi vị mình muốn. Với ý nghĩ trên, nàng đi vào phòng chứa thực phẩm, đi tìm bộ Chinois của nàng, một bộ máy ép lọc có bình nén. Gần mười phút nàng mới nhìn thấy bộ Chinois ấy ở trên ngăn kệ cao nhất trong phòng, ngăn kệ cách đầu nàng ít nhất cũng một mét.
Trong nhà kho có cây thang có thể dùng để leo lên, hay kê một chiếc ghế cao đứng lên, nhưng nàng thấy làm thế mất thì giờ trong khi nồi nấu trái đang sôi. Bailey đứng lên ngăn thấp nhất, rồi thận trọng bước lên một ngăn nữa, cho đến khi với tới được chiếc máy ép lọc. Nhưng vừa đưa tay cầm lấy nó, nàng chợt nhìn thấy một thứ gì dính vào những tấm ván trên kệ. Đây là cái phòng duy nhất không được sửa đổi lại. Bailey đã không cho Matt và những người bạn thích nhậu bia của chàng đụng vào nó. Nó chỉ được chùi rửa sạch thôi.
Bailey tò mò để bộ Chinois xuống ngăn kệ thấp bên dưới, bước lên cao một bậc nữa để lấy mảnh giấy này. Một tay bám vào kệ, tay kia từ từ lột nó ra. Nàng thấy đó là một hình chữ nhật trắng và biết ngay là mình đang nhìn vào mặt sau một bức ảnh.
Nàng chầm chậm lật tấm ảnh lại, và hít vào một hơi thở dài khi nhìn thấy mặt trước nó. Phía trước là hình của hai người, một người đàn ông to lớn, tóc vàng, đôi mắt trông không có vẻ thông minh lắm, nhưng lại có nụ cười rất ngọt ngào, khiến Bailey chợt muốn mỉm cười lại với ông ta. Ông ta đang đùa nghịch choàng tay qua cổ một cậu bé trong độ mười bốn hay mười lăm tuổi.
Cậu bé này có chiếc môi trên bị sứt.
Bailey chầm chậm bước xuống các ngăn kệ, rồi đi đến gần cửa sổ hơn để nhìn cho rõ bức ảnh. Thằng bé trong bức ảnh đúng là Jimmie. Đôi vai và đôi mắt của chàng, Bailey không thể nhầm lẫn được. Và nàng chắc người đàn ông to lớn có mái tóc vàng nọ là người từng sống trong ngôi nhà của nàng, người đã tự treo cổ trong nhà kho.
Đứng phía sau hai người ấy còn có ba người nữa, một người đàn bà và hai người đàn ông. Mặt người đàn bà nhìn thấy rất rõ, người nhỏ con và ốm, và cũng không có gì đặc biệt hấp dẫn, có khuôn mặt dài trông có vẻ nhăn nhó, Vì bà ta đang nhìn với vẻ chế giễu sau lưng người đàn ông to lớn và Jimmie, Bailey thấy rõ là bà ta không ưa họ mấy. Người đàn bà này chắc là người vợ ngoại tình ấy.
Hai người đàn ông ở phía sau, mặt nhìn nghiêng và không rõ nét nên Bailey không thể nhận họ được.
Ai có thể biết được hai người nầy? Nàng tự hỏi. Matt - Không, anh chàng còn quá trẻ khi bức hình này được chụp: Bức ảnh tuy không ghi ngày tháng, nhưng căn cứ theo áo quần họ mặc thì vào khoảng cuối thập niên 60 và đầu 70.
- Violet! - Nàng lớn tiếng, rồi quay lại nhà bếp, vặn tắt bình trái cây đang nấu sôi, để một chiếc khăn lau đĩa lên ngăn gương của tủ lạnh, rồi đặt bình nóng nọ lên trên. Sau đó, nàng chạy vôi ra cửa trước, lấy chìa khóa xe và chỉ mười lăm phút sau đã đến nhà Violet.
Bà ta lúc ấy đang ngồi ở hàng hiên trước, đầu ngửa ra sau, thiu thiu ngủ.
Bailey chẳng buồn chào hỏi giáo đầu, đưa ngay bức ảnh cho Violet hỏi :
- Mấy người này là ai vậy?
Violet thức dậy ngay, vẻ mặt vẫn bình tĩnh khi thấy Bailey.
- Rất vui gặp lại cô - Nói xong bà ta cầm ngay lấy bức ảnh - Đi lấy kính cho tôi. Ở đâu trong đó. - Bà ta hất đầu ra dấu về phía cửa lớn.
Bailey phải mất mười phút mới tìm thấy kính của Violet và mất thêm năm phút nữa để chùi sạch nó. Khi bước ra lại, Bailey đã thấy Violet nhắm mắt ngủ, bức ảnh đang nằm trên đùi bà ta.
Violet chầm chậm mang kính vào nhìn bức ảnh, trong khi Bailey ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
- Tôi không biết hai người phía trước là ai. Họ là...
- Tôi biết họ là ai rồi. Tôi muốn biết về những người phía sau.
Violet nhướng mày nhìn Bailey nói :
- Biết họ là ai rồi, phải không? Cô cũng đã tìm tòi nhiều rồi. Có phải thằng bé đứng trước có cái môi sứt, là người cô đang tìm không?
- Đừng để ý đến chuyện đó. Mấy người đứng phía sau là ai?
- Nhận ra họ thì tôi được gì?
Bailey nheo mắt lại, nhìn bà ta.
Violet cười lớn.
- OK, để tôi nhìn xem. Tôi không biết người đàn bà ấy là ai, nhưng người đàn ông nầy là Roddy, còn người đàn ông phía sau nữa, có lẽ là Kyle.
- The Golden Six - Bailey nói nhỏ - Vậy là chàng có liên quan đến họ.
Violet nhìn chăm chú Bailey, rồi cầm tấm ảnh lên nhìn lại.
- Anh chàng lớn con chắc là người mà chị bạn tôi bảo là người đã treo cổ tự vẫn ở nhà kho của cô. Có phải cây cổ thụ lớn phía sau đó là cây cổ thụ ở nhà cô không?
- Phải - Bailey lơ đãng trả lời - Cây dâu tằm của tôi đấy.
- Nếu cô muốn biết về chàng bé trong bức ảnh, sao không hỏi ông ấy?
- Ông ấy chết rồi. - Bailey tự động nói, rồi chợt mở mắt nhìn Violet.
- Cô nên thận trọng, nếu không cô sẽ tiết lộ tin tức của mình thay vì moi tin tức từ người khác. - Violet cười lớn, rồi chỉ vào bức ảnh nói thêm - Tôi định nói là sao cô không đi hỏi ông này.
- Ai?
- Rodney.
- Ông ấy còn sống à?
- Cô bé, sáu mươi tám có thể như là khoảng thời gian khá lâu đối với cô, nhưng không hẳn thế. Rodney vẫn còn sống, lấy một cô gái bằng nửa tuổi ông ta, và vẫn còn sinh con. Janice không cho cô biết là cô ta có đến nửa tá anh chị em đồng hao sao?
- Dường như người dân ở Calburn có xu hướng loại bỏ những phần thú vị nhất của lịch sử của họ. - Bailey nhẹ nhàng nói.
- Không như cô, thật thà, không giữ gìn, và nói cho mọi người biết về mình. - Violet nói.
Bailey đứng lên, cầm tấm ảnh, sửa soạn ra về thì Violet đã nói :
- Mấy cô đang trù tính chuyện gì mà làm ra vẻ bí mật thế?
Bailey kinh ngạc. Có phải ở Calburn, chẳng thể nào giữ bí mật đối với mọi người sao?
- Đừng nhìn tôi như thế. Tôi nghĩ là bí mật của cô không bị lộ đâu chẳng qua là vì tôi nghe nhiều hơn những người khác, tôi có nhiều bạn bè quanh đây.
Bailey nhìn bà ta trong một lát, vẻ trầm ngâm. Theo những tinh vặt góp nhặt được chỗ này chỗ nọ thì vào những ngày còn trẻ, Violet là một cô gái mãi dâm địa phương và giờ bà ta đang buôn bán thuốc phiện.
- Bà chắc không biết gì về chuyện làm phim ảnh, phải không?
Violet mỉm cười nhẹ :
- Trước khi đến đây, tôi sống ở L.A và là thư ký một hãng sản xuất trong mười sáu năm.
- Như thế có nghĩa là bà đánh máy hay ở trên phim trường?
- Có thể nói như thế này, quá nhiều lúc viên đạo diễn quá say sưa hay quá bận rộn với những cuộc làm tình của ông ta, không làm việc được, tôi thường làm thay cho ông. Cô dự tính làm những loại phim nào? Sex?
- Dùng bà làm ngôi sao chính. - Bailey đáp.
Violet cười lớn nói :
- Vào thời tôi còn trẻ... OK, không đùa nữa. Cô cần gì?
- Phim thương mãi trên truyền hình. Đơn giản thôi. Chúng tôi có ý định bán một loại sản phẩm, nhưng không biết làm sao để bán nó.
- Vậy cho tôi biết ý của cô. Tôi cũng từng viết lại khá nhiều kịch bản, nên chắc có thể tự mình viết một kịch bản một phút được.
- Bà liệu có thể cộng tác vui vẻ với Janice và Patsy không?
- Có lẽ được. Cô cần một kịch bản viết lắm sao?
Bailey muốn trả lời là rất cần, nhưng rồi nàng chỉ nhún vai không trả lời thẳng, chỉ hỏi :
- Bà có biết vẽ một cái bản đồ không?
Violet im lặng một lúc mới trả lời :
- Một bản đồ chỉ đường cho cô đến nhà Roddy trên vùng núi ấy à?
- Vâng. - Bailey đáp.
- Cô sẽ không thích vùng trên ấy đâu. Và trông cô có vẻ là người có tiền của. Ông ta sẽ cố để moi tiền cô. Hơn nữa cô lại xinh đẹp, không nên đến gần ông ta.
- Tôi sẽ thử vận may xem. Bà tính tôi phải làm gì để được bà giúp tôi.
- Vườn tôi cỏ mọc cao hơn là cây thường.
Bailey mím chặt môi.
- Rau quả, nhưng sẽ không có loại cây cần sa. Đó là giới hạn.
Violet cười lớn, nặng nề nhấc người ra khỏi ghế :
- Lại đây. Cô làm cho chúng ta mấy ly nước chanh để giải khát trong khi chúng ta bàn luận về thứ mà cô định đem ra bán.

Chương trước Chương sau