shopee

Cây dâu tầm - Chương 17

Cây dâu tầm - Chương 17

Cây dâu tầm
Chương 17

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 9.3/10 với 17263 lượt xem

Cái xe theo con đường rải sỏi lên nhà Rodney, Bailey vẫn cảm thấy có chút lỗi với Matt. Nàng không phải là người giỏi nói dối và cũng không phải là người đóng kịch khá. Đêm vừa rồi nàng đã bồn chồn lo lắng về chuyện mình đã tính làm hôm nay, và biết là mình đã giấu Matt nhiều chuyện. Không phải nàng thấy có lỗi vì đã không cho chàng biết việc mình dự tính làm, mà vì những lời nói quanh co của mình.
Trong bữa ăn tối đêm qua, nàng đã cố làm ra vẻ vô tư vui vẻ với những câu chuyện vặt vãnh, nhẹ nhàng. Nhưng thật ra nàng đang cố khai thác tin tức từ Matt. Nàng muốn anh ta kể cho mình nghe tất cả những gì anh ta biết về Rodney Yate và tình trạng hiện giờ của ông ta.
- Sao anh không hề cho tôi biết là một người trong nhóm The Golden Six hãy còn sống? - Nàng đã lên tiếng hỏi Matt trong khi múc muỗng khoai nghiền vào đĩa của anh ta.
- Tôi đã sửng sốt khi Janice đề cập đến ông bố của cô ta, và rất lúng túng vì không biết là ông còn sống.
- Thôi đủ rồi. - Matt nhẹ nhàng bảo nàng.
- Ồ, xin lỗi. - Nàng nói khi nhìn xuống đĩa ăn của Matt đang đầy cả một đống khoai tây nghiền. Nàng bước trở lại lò bếp.
- Janice không bao giờ đề cập đến bố cô ta hay với bất cứ ai. - Matt nói, vẻ khẳng định.
Bailey phải nhắm mắt lại trong một lát, cố trấn tĩnh. Nàng bị bắt quả tang đang nói dối.
- Xin lỗi, hôm nay tôi có ghé lại Violet, và bà ta cho tôi biết Rodney hãy còn sống.
- Tôi nghe người ta bảo, cô lái xe Calburn với tốc độ 60 dặm rồi dành cả buổi chiều ở nhà bà Violet.
Bailey biết rằng nếu nàng đáp lại câu nói vừa rồi của Matt, thế nào nàng cũng nói những câu giận dữ, và nếu tức giận, có thể nàng tiết lộ những chuyện nàng muốn giấu kín. Vì thế nàng chỉ nói :
- Tôi hiện đang sống trong thị trấn này nên cần biết lịch sử của nó. Tôi đã làm phật lòng Janice một lần rồi, và không muốn lặp lại chuyện ấy một lần nữa. Anh làm ơn cho tôi biết về bố cô ấy đi.
Matt thở dài sau một lúc im lặng, rồi lên tiếng :
- Janice khinh bỉ bố, không muốn liên hệ gì với ông ấy cả. Ông ta là một ông cụ dâm đãng, một bợm rượu. Ông ta có tiền, nhưng đã tiêu vào chuyện chè chén hết. Má Janice và má Patsy là hai chị em song sinh, con gái của một bác sĩ ở thị trấn. Má Patsy lấy một nha sĩ. Cô ta có một ngôi nhà đẹp, có áo quần đẹp. Nhưng má Janice lại đi yêu anh chàng Rodney đẹp trai và lấy anh ta. Rodney đã tiêu xài tất cả của cải mà bố anh ta để lại, bám vào vợ và đã làm cho cuộc sống ngắn ngủi của bà khổ sở.
Bailey không rõ vẻ giận dữ trong giọng nói của Matt.
- Và Scott? - Nàng nhẹ nhàng hỏi.
Matt dựa người ra ghế, đẩy đĩa đồ ăn còn phân nửa ra xa.
- Cô thật muốn nghe những bí mật bẩn thỉu về Calburn sao?
Bailey gật đầu.
- Janice nhất quyết không làm như má cô ấy từng làm. Thế là ngay khi tốt nghiệp xong trung học, cô ấy liền di chuyển đến Chicago, tìm cách kiếm một công việc làm tại một cửa hàng độc quyền bán quần áo đàn ông, nơi cô ấy có thể gặp những người đàn ông giàu có. Trong khoảng thời gian làm việc ở đấy, cô ta đính hôn hai lần, nhưng lại hủy bỏ cả hai. Họ không phải là người cô ấy muốn tìm. Nhưng một hôm nọ Scott Nesbitt bước vào tiệm trên. Anh ta là con út của một người giàu có nhất của một thị trấn trên cách đây 20 dặm. Anh chàng còn trẻ, đẹp trai, duyên dáng, và quan trọng hơn cả là dễ uốn nắn. Janice đã tấn công, theo đuổi anh ta rồi lấy anh ta trong vòng sáu tháng, và thuyết phục anh ta không bao giờ rời bỏ Virginia. Sự thật là Janice muốn trở về lại Calburn để ném vào mặt mọi người ở đây sự giàu có của mình.
Matt hít một hơi thở dài, đảo mắt nhìn quanh văn phòng trong một lúc.
- Janice đã làm cho anh ta thành một Scott của ngày hôm nay đấy. Cô ấy làm việc hai mươi tư tiếng mỗi ngày để biến chàng thanh niên lười biếng hư hỏng thành một con người cô biết đó - Matt nhìn sang nàng - Có phải đó là điều cô muốn nghe không?
Giọng nói đầy thù nghịch của anh chàng khiến Bailey giật mình kinh ngạc.
- Vâng. À, không. Tôi chỉ nghĩ là...
Matt không để nàng nói hết câu đã đứng lên, và lẩm bẩm :
- Tôi có vài việc phải làm - Bước lên cầu thang chàng còn ngoái lại thêm - À này, ngày sinh nhật của chú em tôi đã qua cách đây sáu tháng rồi.
Giờ đây, ngồi trong xe, nàng đưa mắt nhìn tấm bản đồ Violet vẽ, và thấy là nếu mình đi theo đúng nó thì cũng sắp đến nhà Rodney. Những con lộ đất dẫn lên vùng núi không có bản chỉ đường, nên hai lần rẽ lạc phải quay trở lại và đã phải băng qua một con suối nước cạn, rồi đi vòng một túp lều đổ nát.
Lúc đến được ngôi nhà nhỏ nàng có cảm tưởng như vừa làm một cuộc đi săn vùng hoang dã. Nàng cho xe đậu dưới một tàn cây nhìn lên ngọn đồi có ngôi nhà. “Đừng kinh ngạc khi nhìn thấy nó” Violet đã nói “Trông nghèo xác xơ, và Rodney tạo ra cảnh ấy đấy”.
Bailey cầm chai nước uống một ngụm, rồi nhìn lên ngôi nhà nhỏ nọ. Thật khó mà tin được trên cùng một hành tinh mà lại có một nơi như thế này, và những ngôi nhà của Jimmie. Toàn bộ cấu trúc ngôi nhà gần như sụp đổ, với một bên hiên đã sụp hẳn rồi, và một góc của mái đã có chỗ hổng.
Phía trước ngôi nhà là một vạt đất được nện chặt bằng chân người. Một vài con gà ốm đói lang thang đây đó, và trong khi Bailey quan sát thì có hai đứa trẻ dơ dáy đang đuổi nhau từ dưới hiên ra vạt đất. Một đứa thứ ba, con trai, lớn tuổi hơn, vừa chạy ra hiên thì chợt nhìn thấy xe Bailey và dừng lại. Nàng tự hỏi tại sao họ lại không nghe tiếng xe, nhưng khi nàng tắt máy, nàng nghe bên trong có tiếng la lớn “Có lẽ mình đến không phải lúc”, Bailey tự bảo - “có lẽ mình nên trở về lại và hỏi Matt...”
Chưa kịp nghĩ gì thêm thì đột nhiên nàng thấy một người đàn ông xuất hiện ở hàng hiên với một khẩu súng săn đang nhắm về phía nàng.
- Cô cút ngay ra khỏi khu vực của tôi. - Người đàn ông nọ lớn tiếng.
- Vâng, để tôi đi. - Bailey lớn tiếng đáp lại, rồi đưa tay sờ chìa khóa nàng vừa ném lên ghế bên cạnh - Tôi đi ngay đây! - Vừa nói vừa cho chìa khóa vào ổ, nhưng lại luống cuống đánh rớt nó xuống sàn xe.
Nàng còn đang khom nguời đưa tay sờ soạn chiếc chìa bị rơi thì cửa xe chợt mở.
- Cô mà tính đưa giấy tờ gì ra, tôi sẽ bắn vỡ nát đầu cô.
Bailey ngẩng lên nhanh làm đầu nàng đụng phải bảng điều khiển. Nàng hoảng hốt bảo :
- Tôi chẳng có giấy tờ gì cho ông cả. Tôi đến chỉ hỏi ông vài câu thôi. - Rối nàng đưa hai tay thẳng lên trần xe. Đứng bên ngoài cửa xe là một người đàn ông mặt hằn những nếp nhăn sâu, trông già đến cả trăm tuổi nhưng các cử động của ông ta nhanh nhẹn như một thanh niên. Tay ông ta đang cầm khẩu súng săn chĩa thẳng vào đầu nàng.
- Câu hỏi về chuyện gì? - Ông ta hỏi, vẻ ngờ vực.
- Về... - Nàng ngập ngừng. Nói thế nào để chắc không làm phật lòng ông ta? - Về... về nhóm Golden Six, - nàng nói nhanh rồi lại nhắm mắt lại chờ.
Khi mở mắt ra, Bailey đã thấy ông ta nhìn mình cười.
- Hà, vậy cô đến đây tìm gặp tôi và hỏi về khi thời tốt đẹp đó.
- Tôi đến để gặp... - Nàng định nói để gặp chàng trai xinh đẹp Rodney Yates, nhưng cứ theo cái lối nhìn nàng của ông ta, và những gì ông ta nói... Đây là một ông già xấu xí không thể nào là...
Ông ta nhìn nàng theo dõi, khẩu súng trên tay đã hơi hạ thấp xuống.
- Để gặp ông - Bailey nói - Vâng, tôi đến để gặp ông. Ông là Rodney phải không? Ông trông... à... ông trông giống hệt các bức ảnh của ông! - Bailey e là câu nói bịa đặt này có thể làm ông ta tức giận thêm, nhưng nàng lại thấy ông cười tươi hơn, đưa tay choàng qua vai nàng, kéo nàng ra khỏi xe. Bailey phải nín thở vì hơi thở ông ta có mùi hôi, và các ngón tay của bàn tay đang choàng qua vai nàng có những móng tay dài hơn cả phân, đầy cáu ghét.
Nàng muốn trở lại vào trong xe, rời khỏi nơi này, và với ông lão dơ dáy này càng nhanh càng tốt.
- Cô xinh đẹp lắm. - Ông ta nói, rồi bắt đầu vuốt cánh tay nàng và kéo nàng sát vào ông hơn - Này, chờ đã! Cô không đến đây để nói về chúng tôi như người kia từng làm, phải không? - Bailey phải suy nghĩ một lúc mới hiểu ý ông ta.
- Ờ, ông định nói bà nữ nghị sĩ Spangler?
- Nghị sĩ! Ha! - Rodney nói, rồi nhổ phét một bãi nước miếng xuống đất.
- Không. Tôi không làm thế. - Nàng đáp.
Ông ta lại cười, để lộ những chiếc răng cả chục năm nay chưa được chải.
- Vậy cô vào trong nhà để tôi cho cô xem về mụ phù thủy già ấy, và sẽ cho cô nghe những gì mụ ấy đã làm.
Hai người đến chân các bậc thềm dẫn lên hàng hiên ngôi nhà. Rodney giữ chặt nàng hơn khi họ bước lên các bậc thềm bằng gỗ ván đã mục, có lẽ đã được ghép mãi những năm của thập niên 30. Cảnh ở đây trong còn dơ dáy hơn mọi chỗ khác mà Bailey từng nhìn thấy. Nàng tự hỏi không hiểu sao mà người ta có thể sống ở đây được.
Và bên trong còn tệ hơn bên ngoài nữa. Họ bước vào một căn phòng gồm những chiếc ghế gãy, bẩn thỉu và một chiếc ghế nệm bị gãy hết phân nửa mấy chân ghế, làm cho hai đầu ghế chênh lệch độ cao gần một tấc.
- Mời ngồi. - Rodney nói, giọng có vẻ dâm đãng. Rồi đưa tay chỉ cái ghế nệm đầu cao đầu thấp. Bailey nhìn quanh, thấy có một cái ghế dựa gỗ đối diện với cái ghế nệm, bèn đến ngồi xuống.
- Tôi ngồi đâu cũng được. Đau lưng, cần chỗ dựa.
- Có biết cách trị bệnh đau lưng ấy không? - Ông ta chồm sát mặt nàng làm Bailey phải quay mặt đi vì mùi hôi của hơi thở ông ta - Cần tập luyện, vận động nhiều. Cần làm như thế này...
Ông ta dùng mấy ngón tay vẻ một dấu hiệu tục tĩu, rồi đưa tay vuốt lên cánh tay nàng. Khi tay ông ta sờ soạng lên ngực nàng, Bailey đã phải xoay người nghiêng để tránh.
Rodney mỉm cười đứng lên nói :
- Thứ cô cần bây giờ là một ly rượu?
- Không, cảm ơn. Tôi chỉ...
- Cô từ chối lòng hiếu khách của tôi à? - Giọng ông ta mất hết vẻ vui vẻ vừa rồi.
- Không. Tôi chỉ...
- Vậy thì tốt rồi, chúng ta sẽ nhậu chút đỉnh, rồi tôi và cô có thể dành cả ngày nay... chuyện trò. - Ông ta nheo mắt cho nàng biết ngụ ý của mình.
Nếu ông ta không cầm khẩu súng trên tay, chắc Bailey đã đứng lên bước ra khỏi nhà rồi. Bailey suýt ngã khỏi ghế khi Rodney chợt lên tiếng gọi.
- Này mụ vợ đâu? Ra đây? Không thấy ta có khách sao?
Căn phòng nàng đang ngồi còn có ai cánh cửa, một cửa mở khóa. Nhìn qua cánh cửa mở, nàng thấy một cái giường ngủ bẩn thỉu, chăn gối nhàu nhò. Từ cánh cửa đóng chợt hé mở một khuôn mặt xanh xao của một cô bé trông trạc mười ba, mười bốn tuổi hé mắt nhìn ra.
- Ra đây! - Rodney hét lớn, và cô gái nọ bước vào phòng.
Bailey sững sờ khi nhìn thấy cô bé bụng đang mang thai nhiều tháng. Trông nó cỡ chỉ bằng một nữ sinh tốt nghiệp tiểu học.
Bailey nhìn lên thấy Rodney đang theo dõi mình: khuôn mặt ông ta có chút tự hào khi bảo rằng: “Con vợ tôi đấy. Tôi còn sinh con ngon lành lắm. - Cô có đứa nào không?”
Bailey vẫn nhìn đăm đăm vào cô gái đang nhìn xuống sàn nhà đợi lệnh ông ta.
- Cô có con không? - Rodney lớn tiếng hỏi lại.
- Không, tôi không có con.
- Vậy tôi có thể giúp cô - Rodney nói - Có lẽ cô và tôi...
Cánh cửa sau lưng cô gái mang bầu mở rộng, và một cô gái khác xinh đẹp hơn, tuổi khoảng mười lăm bước ra. Cô gái này mặc chiếc áo dài đã cũ rích, nhưng sạch sẽ, mái tóc vàng gọn gàng và sạch.
- Cô ấy không muốn đứa con nào của bố đâu, và nếu bố động đến cô ấy, cảnh sát sẽ lại đến đây đấy. - Cô gái nói khi đưa cho ông ta một lon bia.
- Không ai hỏi mày - Rodney bảo con gái - Còn đồ uống của cô ta đâu?
- Cô ấy không muốn uống bia như thế lúc 10 giờ sáng, có phải vậy không cô?
Bailey mỉm cười nhẹ nhìn hai đứa :
- Tôi chỉ muốn hỏi vài câu hỏi thôi.
- Về nhóm The Golden Six? - Cô gái hỏi, giọng đấy vẻ chế nhạo khiến Bailey hết sức ngạc nhiên. - Về những ngày vinh quang huy hoàng trước khi ông trở thành một kẻ vô công rồi nghề và vô dụng như bây giờ?
- Ra khỏi đây ngay! - Rodney hét lớn - Để yên cho tao và vị khách đây nói chuyện.
Cô gái không biết gì đến lệnh của ông ta, cũng cái giọng gay gắt ấy.
- Bố để yên cho cô ấy nhé, bố nghe rõ không? - Rồi quay sang Bailey :
- Ông ấy mà chạm đến người cô, cô cứ la lên rõ không.
Bailey lặng lẽ gật đầu.
- Vậy cô hãy nêu các câu hỏi đi. Ông ấy biết rõ mọi chuyện về sáu anh chàng đó, và ông sẽ nói suốt ngày nếu cô chịu ngồi và lắng nghe. Cuộc sống ông ấy như dừng hẳn lại vào ngày Frank McCallum chết. - Nói xong cô gái dịu dàng choàng tay qua vai cô bé mang thai dìu ra khỏi phòng và đóng cửa lại.
- Đừng để ý đến nó - Rodney lên tiếng khi cánh cửa đóng lại - Cô thấy đó, con gái tôi chẳng kính trọng bố nó bằng con nhỏ kia. Con bé trẻ hơn là vợ tôi đấy. - Rồi ông ta nhìn Bailey bảo - Giờ cô có thể hỏi tất cả chuyện gì cô muốn hỏi. - Giọng ông ta lại có chút đe dọa - Trừ phi cô đang viết một cuốn sách khác kể xấu chúng tôi.
- Không, tôi hứa sẽ không viết một cuốn sách loại nhứ thế. - Bailey ngừng lại, không kịp đặt ra một lý do nào giải thích cho cuộc thăm viếng này - Bà Spangler ấy, bà ta lòng đầy ganh tị, vì ganh tị là một cảm xúc rất mạnh mà tôi chưa bao giờ cảm thấy ở chính mình, vì tôi chẳng có có lý do gì để ganh tị với người đàn ông nào, chắc ông hiểu ý tôi nói, thì ganh tị làm gì?
Ông ta nhìn Bailey như mong đợi nàng nói rằng ông ta hãy còn là người đàn ông đẹp trai.
- Ông có biết một cậu bé có môi sứt không? - Bailey hỏi.
- Có vài đứa. Cô có muốn xem hình của mụ T.L. Spangler không?
Bailey định bảo không, nhưng rồi chỉ khẽ mỉm cười.
Rodney đặt súng săn xuống rồi bước đến một cái tủ cũ ở góc phòng. Phần trên tủ có những cánh tủ mà bản lề đã bong ra.
Nhưng những cánh tủ bên dưới được một ống khóa lớn khóa chặt. Rodney móc túi lấy chùm chìa khóa, rồi chọn một chiếc đút vào ổ. Ông ta quay lưng bảo Bailey.
- Ở đây cẩn thận thế mới được, lũ trẻ con này nghịch ngợm lắm. - Bailey thấy cái kệ bên trong được sửa chữa kỹ và ngăn nắp. Nằm bên trên kệ là hai tập an bum ảnh, gáy da loại đắt tiền. Nàng chợt thấy cơn giận bùng lên dữ dội. Đám con ông ta sống cực khổ bẩn thỉu, trong khi ông ta uống bia, và có những tập ảnh bìa da loại đắt tiền như thế!
Rodney nhẹ rút tập ảnh nằm trên, như đang cầm một vật quý báu vô giá, cẩn thận lật hai phần ba tập, rồi bước lại phía nàng nói :
- Mất hết một trang. Thường thường, tôi tìm nó ra ngay, nhưng cô đã làm cho con tim tôi đập rộn rã, nên mãi mới tìm thấy nó.
Ôi, sao nàng không đem Matt đi theo? Bailey thầm nghĩ. Hay Violet. Hay mang theo một khẩu 45?
Ông ta đưa ngón tay có chiếc móng dài bẩn thỉu chỉ vào một bức ảnh :
- Mẹ ấy đây rồi. Đó là con mẹ T.L. Spangler của cô khi cùng học với chúng tôi. Có phải đó là con bé xấu xí nhất mà cô nhìn thấy không?
Bailey nhìn cô gái trong bức ảnh, và phải thú nhận quả bà ta lúc ấy là người mà thỉnh thoảng được gọi là “Kém may mắn”, tóc thì quăn, kính cận dày, người không được thẳng, răng hô cằm lẹm, mặt đầy trứng cá.
- Giờ cô trông thấy cái ảnh này xem. - Ông ta lật sang một trang khác. Đó là phần bìa của tờ tuần báo Time, trên đó có hình ba người phụ nữ với hàng tít lớn. “Những người của tương lai” - Bailey phải nhìn thật kỹ mới nhận ra là người phụ nữ hình gần ống kính là Thượng nghị sĩ Spangler, tóc được vuốt thẳng, không còn cặp kính dày cộm, răng cũng được sửa lại bình thường, cằm đã chỉnh lại bớt lẹm và da không còn dấu vết nào của những vết tích cũ.
- Công trình giải phẫu thẩm mỹ rất tốt - Rodney lên tiếng khen - Không biết người nào đã làm công việc này?
Sau đó ông ta lật ngược trang cũ và nói :
- Con bé ấy rất say mê Kyle, muốn chiếm lấy y nên đã làm mọi cách để được anh chàng Kyle ấy chú ý lúc chúng tôi còn học ở trường. Và khi thấy anh ta không lưu ý gì đến mình, cô ta bèn thề sẽ trả thù. Vì thế mà mụ ta đã viết cuốn sách ấy.
- À, ra thế - Bailey cầm trả lại tập an bum cho ông ta rồi hỏi - Ông Yate, ông chắc là mình không nhớ một đứa bé có chiếc môi sứt phải không?
Rodney gấp tập an bum lại, đem nó cẩn thận trả về chỗ cũ trong tủ, rồi hỏi :
- Năm 1968 thì nó bao nhiêu tuổi?
- Chín tuổi.
- Không. Tôi không nhớ có đứa bé nào như thế. Cô có chắc là nó ở Calburn không?
- Vâng, tôi... - Nàng định nói là mình hiện có một bức ảnh của thằng bé ấy đứng trước cây dâu tằm ở trang trại của nàng, nhưng nghĩ lại, không muốn tiết lộ chuyện ấy với ông ta - Thôi, có lẽ tôi đi về đây.
- Cô chưa thể đi được - Rodney bước lại phía nàng nói - Tôi còn ba tập như thế nữa, đầy cả hình ảnh. Cô và tôi, chúng ta có thể cùng ngồi cạnh nhau nhìn từng bức ảnh một.
Bailey đứng lên nói :
- Có lẽ xin để dịp khác.
Rodney lên chắn lối ra cửa và nói :
- Cô không thể đi được. Hãy còn quá sớm mà! - Giọng ông ta đầy ngụ ý xấu.
Bailey bước lại cửa, kéo mạnh, rồi thoát ra được bên ngoài mấy giây sau đó, rồi đi xuống các bậc thềm trước hiên, bước đến phía cái xe.
Từ hàng hiên, Rodney lớn tiếng bảo :
- Đợi chút!
Bailey dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
- Tôi quên mất, Lucas McCallum có chiếc môi sứt, nhưng vào mùa hè năm ấy nó đã được mười bốn tuổi rồi, một thằng bé bự con. - Bailey chầm chậm quay lại nhìn ông ta.
- Nó là một đứa bé xấu xí, rất xấu xí. Môi trên của nó rách hở lên đến tận mũi, để lộ cả nướu ra, và hai tai thì thẳng chè bè. Có phải đó là thằng bé mà cô tìm không?
- McCallum à? - Bailey hỏi.
- Đúng, con của Frank. Cô có nghe nói đến Frank chứ?
- Vâng có. - Bailey nhẹ nhàng đáp. Một người trong nhóm The Golden Six, người có liên quan đến vụ sát nhân rồi tự vẫn.
- Đúng rồi, Frank đấy, Luke là con của Frank, thằng bé ấy rời thị trấn sau khi Frank chết. Và chẳng bao giờ nghe nói đến nó nữa, mà cũng chẳng còn có ai quan tâm. Nó là cái vết của một mảnh vụn cắt trên vải. Nó không sợ ai cả. Nó là một đứa bé dễ nóng giận.
Bailey không còn nghi ngờ gì nữa, Lucas McCallum và James Manville là một người. Chân nàng như tự động, không còn bị khối óc kiểm soát, từ từ quay bước về phía ngôi nhà lại.
- Vậy mới phải - Rodney nói - Cô vào lại đây để rồi tôi kể cho cô nghe về Frank. Anh ta là một người tuyệt vời.
- Lucas - Bailey nói - Hãy nói cho tôi nghe về Lucas.
- Ừ, bất cứ ai. Cô cứ vào đây, rồi tôi sẽ kể cho cô nghe bất cứ chuyện gì cô muốn biết.
Lần này thì nàng phải ngồi trên chiếc ghế nệm dài đầu cao đầu thấp nghe ông ta lòng dòng về câu chuyện đầy vẻ vang của sáu cậu học sinh tuyệt vời từng cứu mạng cả ngôi trường, trong bốn mươi lăm phút. Sốt ruột nàng lại lên tiếng ngắt ngang câu chuyện của ông ta.
- Thế còn Lucas? - Đây là lần thứ hai mươi nàng hỏi câu trên.
Rodney cau mày khó chịu khi bị ngắt quãng lần này.
- Chẳng có gì nhiều về thằng bé đó, nó không có ở đây khi sự việc quan trọng trên xảy ra. Mãi sau này khi Frank bỏ ra đi, rồi trở lại với cô đó... - Rodney xua tay không muốn nói thêm nữa.
- Thế còn bà mẹ của Luke?
- Chẳng bao giờ gặp bà ấy cả. Mà cũng chẳng muốn gặp. Nếu bà ta có cái mặt như thằng bé, thì rất có thể bà ta đánh thuốc Frank để lên giường ngủ với bà ta, rồi sau đó bịa đặt nó là con của Frank. Anh ta là con người rộng lượng. Có gì cũng cho bạn cả. Rất có thể anh ta nhận thằng bé ấy vì lòng tốt. Con người Frank là thế đấy.
- Ông thánh Frank. - Bailey lẩm bẩm. Rodney nhìn nàng đăm đăm, rồi lên tiếng hỏi :
- Sao cô hỏi tôi nhiều về thằng bé đó vậy? Cô biết nó à. - Bailey đáp. Nàng không thích cái lối Rodney đang nhìn mình.
- Thằng bé đó chẳng những xấu xí hơn con mẹ Spangler mà còn hèn hạ hơn nữa. Cô tính viết một cuốn sách về nó à?
- Không - Bailey đáp - Dĩ nhiên là không.
Rodney nhìn đăm đăm nàng trong một lúc, như cố tình xem mình có thể tin được nàng không.
- Vậy tại sao cô lại muốn biết về thằng bé xấu xí ấy mà lại không muốn biết về chúng tôi?
- Tôi... à... tôi.
Đôi mắt ông ta càng lúc càng soi mói hơn, nên Bailey phải cố tìm một câu hợp lý. Nàng hít vào một hơi dài, rồi nói :
- Tôi muốn mở một vụ làm ăn về đóng đồ hộp, và tôi được biết người chủ nông trại mà tôi hiện ở trước kia có vào hội thực phẩm, nên tôi muốn biết về ông ta. Tôi có vào internet tìm, nhưng không thấy tin tức gì về người từng sở hữu nông trại ấy.
Ông ta chau mày nhìn nàng vẻ dữ dằn, làm nàng vô cùng hoảng sợ. Bailey đứng lên chầm chậm đi ra lại cửa trước.
- Tất cả chỉ có vậy. Tôi chỉ tò mò về nông trại mà tôi mua và muốn biết thêm về nó thôi. Có một cây dâu tằm ở đấy, và...
Rodney mở mắt lớn.
- Cây dâu tằm à? - Ông ta lặng lẽ nói - Có phải cô là người đàn bà góa đang ở trên khu đất cũ của Gus không?
Bailey thấy nhẹ người hẳn đi.
- Phải rồi. Đúng là tôi. Tôi nghe nói tên ông ta là Guthrie, nhưng chắc ông nói đúng, Gus. Ông có biết là ông ấy treo cổ tự vẫn không?
Bailey đã ra gần đến cửa, ông ta thì ngồi ở ghế, vậy mà trong một thoáng ông ta đã nhảy lại cố bóp cổ nàng.
- Gus Venter là con người xấu xa tội lỗi, đáng chết lắm! Y đáng chết lắm!
Rodney đẩy nàng đến cửa sổ, và Bailey cố gỡ tay ông ta ra, cánh cửa sổ chợt mở ra ngoài, làm Bailey ngã người ra theo, rơi vào vòng tay của một cậu thanh niên. Cậu ta lảo đảo lùi ra phía sau mấy bước. Khi bình tĩnh lại đưa mắt nhìn thì nàng thấy đôi mắt xanh của một người mà nàng đã thấy trong nhiều bức ảnh, đôi mắt của Rodney Yates. Thời gian đã lùi trở lại chăng? Nàng thầm nghĩ. Mình đã rơi qua cửa sổ trở về những năm 50 chăng?
Nhưng sau đó cậu thanh niên nọ đã đặt nàng xuống, nắm tay nàng, kéo chạy :
- Cô có chìa khóa đấy chứ? - Cậu ta hét lớn.
Phải mất vài giây đồng hồ nàng mới hiểu anh ta nói gì, rồi nhìn thấy chiếc Toyota đang đậu dưới chân đồi... Đằng sau nàng tiếng Rodney đang la hét giận dữ. Hai người vừa chạy đến xe thì nàng nghe tiếng súng nổ, rồi tiếng xe nổ máy.
- Chúng ta hãy chạy đi, cô - Cậu thanh niên lớn tiếng bảo nàng trong khi nhảy vào chỗ tay lái - Chìa khóa xe đâu rồi?
Bailey vẫn còn chưa hết bàng hoàng về những chuyện vừa xảy ra. Chuyện gì đã làm cho ông lão dâm đãng Rodney biến thành một kẻ sát nhân? Nàng cảm thấy cổ mình vẫn còn đau nhức, chỉ lẩm bẩm bảo cậu trai :
- Dưới sàn xe.
Cậu trai khom người nhặt chiếc chìa khóa lên. Quay người nhìn về phía có tiếng động cơ xe. Bailey thấy một chiếc xe vận tải lớn màu đen có những chiếc bánh lớn đang tiến về phía họ. Bailey tự động phản ứng, cầm lấy chìa khóa xe cậu ta, nhảy vào sau tay lái, cho mở máy.
Trong khi cậu thanh niên tìm chìa khóa. Rodney đã lái chiếc xe vận tải xuống và đang sắp chận lối đi xuống đồi. Khi nhìn thấy chiếc xe ấy đang hướng về phía mình, nàng biết chỉ còn một cách là đâm thẳng về hướng nó. Nếu phải dừng lại quay xe để tìm một lối khác, ông ta sẽ đến ngay. Vì thế nàng cho xe chạy với tốc độ tối đa.
- Đừng! - Cậu thanh niên la lớn - Chạy xuống núi - Theo lối đằng kia. Hãy ra khỏi nơi đây. Khi ông ta nổi điên, ông ta có thể bắn mà không biết gì cả.
Bailey đưa mắt nhìn lối đi nhỏ chạy giữa hàng cây mà anh chàng chỉ, nhưng nếu đi theo con đường ấy, nàng sẽ phải dừng lại quay xe. Làm thế Rodney có thể từ phía sau bắn tới, nên nàng cứ giữ cho xe chạy thẳng, càng lúc càng tăng tốc độ. Một trong hai chiếc phải tránh, nếu không phải tông vào nhau.
- Rẽ qua! Rẽ qua! - Cậu thanh niên hét lớn.
Nhưng Bailey không tránh, mà Rodney tránh. Vào giây chót, ông ta đã bỏ tay lái sang phải tránh xe nàng trong đường tơ kẻ tóc.
- Cô điên rồi! - Cậu thanh niên lớn tiếng bảo nàng. Bailey cho xe chậm lại, rồi lùi xe.
- Không đâu. Tôi từng sống cả đời cạnh một người biết cách chơi liều thấu cáy. - Rồi nhìn qua anh ta - Cậu gài dây nịt an toàn chưa?
Cậu ta cầm sợi dây nịt trên ghế gài vào người.
- Giờ thì chúng ta đi xuống. - Bailey nói, nhìn tới trước thấy Rodney đang còn cho quay xe. Nàng biết ông ta sẽ đuổi theo mình, và lần này chắc ông ta không nhường mình nữa “em chỉ dùng yếu tố bất ngờ được một lần thôi” - Jimmie đã từng bảo nàng thế. - “Sau đó em cần phải dùng bộ óc và tài khéo léo”.
- OK. - Nàng nói lớn - Đã đến lúc phải dùng bộ óc.
- Cô nói chuyện với ai vậy?
- Với người trước đây tôi biết. Tên cậu là gì?
- Alex, - Cậu thanh niên trả lời - cô học lái xe ở đâu vậy?
- Có lẽ ở Bermuda. - Xe hai người đang chạy xuống một đồng cỏ, nhưng trước mặt lại có một hàng rào, và trên lối mòn có một tảng đá lớn bắt Bailey phải bẻ thật ngặt để tránh - Không! - Nàng nói - Tôi học ở Johanhesburg, Nam Phi. - Bên trái nàng có một con lộ cũ, và Bailey cho xe rẽ sang đấy. Phía trước mặt họ là một dòng suối có những tảng đá thật lớn. Nàng phải cho xe lách sang phải, rồi sang trái để tránh khỏi tông vào chúng. Khi sang đến bên kia bờ, nàng hỏi anh ta :
- Cậu có biết đường chạy xuống xa lộ không?
- Tôi cứ ngỡ là cô biết chứ... - Rồi Alex chợt ngừng lại - OK, chạy chậm lại. Có một con lộ cũ dọc đâu đây, nhưng không được sử dụng trong nhiều năm. Rất có thể đầy cả những khúc gỗ. Hơn nữa, cô đã bỏ xa bố tôi đằng sau rồi.
- Bố cậu à? - Bailey ngạc nhiên hỏi.
- Phải, ông ấy... - Alex trợn tròn mắt nhìn thấy chiếc xe hơi của ông bố qua các câu hỏi - Ông biết cô đang hướng về đâu, vì thế ông đã chặn đường rồi. Ông sẽ phục kích chúng ta. - Bailey liền cho ngừng xe, rồi lùi lại.
- Cô làm gì vậy? - Alex hỏi.
- Trở về đường vừa rồi. Nều ông ấy chặn ở đây thì chúng ta đi ngõ khác.
- Nhưng cô không thể làm thế. Vừa rồi cô băng ngang qua được dòng suối ấy là nhờ may mắn. Không thể làm thế lại được.
Khi cho xe quay lại và hướng xuống đồi, nàng nhìn cậu ta hỏi.
Alex thở một hơi dài, cố trấn tĩnh :
- Theo cô.
Bailey liền tăng tốc độ cho xe chạy xuống lại dòng suối. Và lần thứ nhì nàng lại may mắn lách qua được những tảng đá nọ. Khi qua được bên kia, Alex hỏi :
- Tôi cần một ly rượu.
- Cậu còn quá trẻ uống rượu sao được! - Bailey nói.
- Quá trẻ để chết, nhưng điều đó cũng sẽ không giữ tôi khỏi chết được.
Bailey bẻ quẹo tay lái vào con đường trước đó nàng đã đi lên, và trong một lúc thấy bớt khẩn trương, nhưng rồi tiếng xe của Rodney lại vang lên trong rừng làm Bailey vội phóng xe với tốc độ 50 dặm một giờ trên con đường mòn nọ.
- Cô đã làm gì khiến ông ấy nổi giận vậy? - Alex hỏi.
- Tôi không biết - Bailey đáp - Tôi đề cập đến Gus, và Luke và cây dâu tằm, thế là ông ấy bỗng nổi khùng lên.
Nàng lách xe tránh một tảng đá lớn, rồi nhìn vào kính chiếu hậu :
- Ông ấy tiến tới gần hơn rồi!
- Độ nửa dặm đường. Nếu cô có thể dẫn trước ông nửa dặm là cô có thể thoát được. Ông không thể lái lên xa lộ. Ổng mà rời vùng núi ấy là viên cảnh sát sẽ nhốt ông ta mãi mãi.
- Có con đường tắt nào không?
Khi không nghe Alex trả lời, nàng nhìn qua cậu ta lớn tiếng hỏi.
- Ở đâu?
- Nó là một con đường kéo gỗ. Không qua được. Không thể đi theo con đường đó được.
- Ở đâu? - Bailey hỏi lại.
Alex đưa tay chỉ. Trước mặt họ là một lối trống chạy xuyên qua rừng cây.
- Bám chặt nhé! - Nói xong nàng cho xe quay hướng về con đường mòn.
Alex nhìn ra sau.
- Ông không đuổi theo chúng ta theo lối này được. Ông biết là không thể qua được. Nhưng, ôi, ông ấy đang ở ngay phía sau chúng ta kìa!
Bailey cho chiếc xe phóng qua một khúc gỗ nằm giữa đường khiến cả hai bật tung lên, đầu chạm trần xe.
- Nguy hiểm thật! Chúng ta có thể chết bất cứ lúc nào - Alex nói - Đức Chúa của ta là người dẫn dắt, và sẽ đưa ta nằm xuống một vùng...
Alex ngừng lại, nhìn cảnh Bailey vừa thấy. Cây cầu mà lần cuối anh nhìn thấy vẫn còn nguyên, giờ phân nửa của nó đã nằm dưới nước. Con sông sâu và nước chảy xiết.
Kế đó là tiếng la hoảng của hai người khi chiếc xe bay vọt khỏi cây cầu, rồi bay vọt qua con sông.
Khi chiếc xe va mạnh vùng đất bên kia sông, trong một lúc cả hai sững sờ không nhận ra là mình vừa thoát nạn, và hãy còn sống.
Alex tỉnh lại trước. Cậu ta nhìn ra phía sau thấy Rodney bên kia con sông đang bước ra khỏi xe, tay cầm khẩu súng. Alex nhìn Bailey, và Bailey lại nhìn cậu thanh niên.
- Tôi sẽ không sợ quỷ dữ. - Cả hai cùng lên tiếng, rồi Bailey nhấn chân ga, nhưng chiếc xe vẫn bất động. Nàng quay khóa công tắc xe, nhưng máy vẫn không nổ. Alex chồm người sang nhìn đồng hồ xăng.
- Cô ơi, hết xăng rồi!
Bailey chưa kịp lên tiếng trả lời. Alex đã nắm tay nàng, kéo ngang qua ghế, khom người xuồng chạy quanh ra trước mũi xe, và ẩn nấp ở đấy cho đến khi nghe hai tiếng súng nổ của Rodney.
Alex hét lớn :
- Nào, trong khi ông ta nạp đạn. - Hai người bắt đầu chạy, và chạy mãi cho đến khi đụng đường xa lộ.
- Giờ thì chúng ta an toàn rồi - Alex nói - Cô có thể chạy chậm lại. À này, cô tên gì?
- Bailey James. - Nàng đáp, rồi chìa tay bắt tay Alex.
Cả hai đứng cạnh đường xa lộ trong khi những chiếc xe mười tám bánh veo veo qua lại phía sau, nhìn nhau mỉm cười, rồi sau đó bật cười lớn.
- Trong đời tôi chưa bao giờ tôi thấy sợ hãi đến thế! - Alex nói.
- Tôi cũng vậy.
- Cô à? Cô quả là tuyệt vời hết chỗ nói. Trầm tĩnh, lạnh lùng. Chắc cô sống với cái nghề lái xe như thế.
- Tôi là một người nội trợ. Cả đời tôi nhiều lắm cũng chỉ lái được độ 150 dặm đường.
Cả hai đi bộ dọc theo đường xa lộ, cười nói độ một dặm đường trước khi ông Shelby tình cờ chạy ngang qua và đưa họ về nhà Bailey.

Chương trước Chương sau