shopee

Cây dâu tầm - Chương 21

Cây dâu tầm - Chương 21

Cây dâu tầm
Chương 21

Ngày đăng
Tổng cộng 30 hồi
Đánh giá 10/10 với 17747 lượt xem

Tôi muốn biết kẻ nào bảo tôi phải làm chuyện này? - James Manville, người cao, lớn con trong chiếc áo da của một tay đua xe, mái tóc trông như bờm sư tử và cặp ria mét rậm nhìn người đàn ông nhỏ thó, ngực mang một tấm y hiệu, nói với vẻ chế nhạo.
- Thưa ông, đó là một phần của hợp đồng của ông - Người đàn ông nọ trả lời - Hội chợ bảo đảm chiếc xe của ông có một chỗ trong...
- Thôi, được rồi. - Jimmie nói - Vậy thì tôi làm giám khảo cho vụ gì đây? Cắm hoa à?
Người đàn ông nọ không biết là Jimmie hỏi đùa.
- Không. - Ông ta nhìn xuống kẹp giấy trên tay đáp - Bảo quản thực phẩm. Mứt và Rau câu. - Rồi ông ta nhìn lên Jimmie thêm - Tôi xin lỗi ông. Yêu cầu một người có tầm vóc như ông đi làm giám khảo cho một thứ nhỏ nhặt như vầy là chuyện không thể chấp nhận được. Và dĩ nhiên tôi sẽ tìm xem kẻ nào đã làm chuyện này và sa thải y ngay. Y là...
- Ở đâu?
- Ông định hỏi kẻ đó ở đâu à?
- Không! - Jimmie nói - Tôi muốn hỏi là cuộc trưng bày thực phẩm bảo quản đó ở đâu?
- Dạ, dạ. Xin mời ông đi theo lối này.
* * * * *
- Lillian, ông ấy thích chị. - Sue Ellen nói.
- Không, không phải - Lillian Bailey đáp, trong khi nắm chặt bốn sợi ruban màu xanh mà cô gái đoạt được - Ông ấy chỉ lịch sự thế thôi.
- Chị không đùa đấy chứ? Có bao nhiêu vị giám khảo hôn má những người đoạt giải nào?
- Tại ông ấy lại... - Lillan không thể nói tiếp, vì ở lần thứ tư James Manville hôn má nàng, ông đã thì thầm bảo nàng. Gặp tôi ở trường đua Ferris lúc 3 giờ và Lillian đã gật đầu.
- Tôi phải đi đây! - Nói xong Lillian chạy về phía k chính mà cô gái biết là mẹ và chị mình đang ở đấy. Dolores sẽ lên hát ngay sau cuộc đua xe hơi lần đầu tiên. Cuộc đua có chàng tham gia. Lillian thầm nghĩ và thấy người mình rung động mạnh.
Mẹ và chị nàng được bố trí một k vực nhỏ ở phía sau vận động trường, mặt trước để trống, ba mặt kia được che bằng bạt. - Một tấm ván ép bắt ngang qua mấy con ngựa gỗ ở phía sau, và Dolores ngồi trước một tấm gương, đang tô mi mắt. Cô gái đang mặc bộ đồ nữ cao bồi nhỏ nhất, bộ đồ có nhiều tua.
- À, con đây rồi. - Freida Bailey lên tiếng khi thấy con gái vừa trở về - Đừng đứng ì ra đấy. Kiếm việc gì làm thử nào! Xem thử con có thể giúp sửa soạn tóc cho chị được không?
Lillian cầm cây lược, bắt đầu chải tóc cho chị.
- Coi chừng! - Dolores la lên - Tao bị dính đầy cả sáp đen này nếu mày cứ lắc đầu tao như thế.
- Xin lỗi. - Lillian nói, rồi hít vào một hơi dài. Làm thế nào nói cho họ biết là James Manville, đúng anh chàng James Manville đã yêu cầu mình đến gặp ông ta? Liệu họ có sẽ nắm lấy tay mình kêu thét lên vì vui sướng, như từng làm khi Dolores thắng trong một cuộc tranh tài ca hát? Lillian chỉ nói - Con đoạt giải.
Freida đang lục tìm trong chiếc rương lớn mà họ mang theo từ cuộc biểu diễn này đến cuộc khác.
- Mẹ không tìm thấy khẩu súng lúc nhỏ của con. - Bà nói.
- Nó ở đâu đấy mà! - Dolores nói - Cứ lục tìm đi.
- Con đã thắng giải. - Lillian nói lớn hơn, rồi làm chiếc lược mắc kẹt trong mái tóc của chị. Dolores kêu lên vì bị đau.
- Ôi, thật vậy à, Lillian? - Freida nói - Con lại đoạt được một ruy băng xanh nữa thì tuyệt quá. Những món mứt của con luôn luôn đoạt được giải, phải không? Con cố giúp chị con một chút đi! Mười phút nữa là chị con lên sân khấu rồi, và có tin đồn là James Manville sẽ có mặt trong đám thính giả. Ông ta chưa vợ và giàu có.
Nói xong bà Freida và cô con gái lớn nhìn nhau cười lớn.
Lillian chợt thấy là mình không thể đứng dậy được.
- Ôi không! - Cô bé nói - Con quên mất. Con phải đi... - Cô bé không sao tìm ngay được một câu nói dối, nên chỉ quay người chạy ra khỏi trường đua, mặc cho lời kêu của mẹ. Lillian còn nhiều tiếng đồng hồ nữa trước khi gặp chàng, nhưng cô gái muốn có thì giờ để một mình say sưa với cái hương vị của sự hồi hộp, đợi chờ.
* * * * *
- Tôi không tin chuyện đó - Matt nói - Cô lúc ấy mười sáu và Manville lúc ấy bao nhiêu tuổi?
- Hai mươi sáu. - Bailey đáp.
- Và chắc là cô đến trường đua gặp ông ấy chứ?
- Vâng, đúng. - Nói xong Bailey nhắm mắt hồi tưởng lại kỷ niệm xưa, kỷ niệm tuyệt vời nhất trong cuộc đời nàng vì cuộc gặp gỡ đầu tiên ngày hôm ấy - Vâng, tôi đã gặp chàng, và đã có được một ngày thật y hoàng. Jimmie như một đứa trẻ nít, như chưa bao giờ có được cái tuổi thơ. Chúng tôi đã đi các xe trượt, và chàng đưa tôi đến xem chiếc xe đua của chàng. Vào thời điểm đó, Jimmie đã nổi tiếng là một tay đua xe gan dạ táo bạo, và giàu có. Họ mở đường đua cao tốc chỉ vì anh ấy, và Jimmie đã đem tôi làm một vài vòng đua như thế trên chiếc xe của chàng. Chàng còn để cho tôi lái nữa.
- Ông ấy tỏ cho cô biết là ông thích cô. - Matt nhẹ nhàng nói.
- Vâng. - Bailey nói - Anh ấy làm tôi cười, và anh ấy thích tôi thật, thích những gì tôi nói, và làm. Anh ấy thích cái diện mạo của tôi, cái vẻ mập mạp, cái mũi kích cỡ hơi lớn...
- Manville nhìn thấy con người thật của cô, phần bên trong của cô và ông ấy đã thấy vừa ý về cô.
- Vâng. - Bailey nói - Đôi khi tôi nghĩ rằng sự vừa ý ấy là cái chất kích thích mạnh nhất trên thế gian này.
- Nhất là khi mình đã biết được chút ít về nó trong cuộc đời mình - Matt nhẹ nhàng nói - Chàng đang cầm tay nàng mơn trớn nhẹ.
- Đúng - Nàng nói - Nhưng đó không phải chỉ một chiều. Tôi cũng cảm thấy một thứ gì đó mình cần có bên trong con người của anh ấy. Giá lớn tuổi hơn, lúc ấy chắc tôi cũng đã nghĩ anh ấy là một tay dê xồm chỉ muốn chiếm lấy cái trinh tiết của một cô gái thôi. Nhưng trước đó tôi cũng đã từng bị một người lớn tuổi hôn và cảm thấy sởn gai óc, nhưng Jimmie lại cho tôi một cảm giác tuyệt vời. Và dù có sự chênh lệch về tuổi tác, tôi không thấy có sự khác biệt nào giữa chúng tôi, - Bailey nhìn ra nơi khác trong một lát.
- Có lẽ đó là vì khi tôi gặp anh ấy tôi đã là một bà cụ rồi, hay ít nhất thì đó cũng là cái cảm tưởng khi tôi nhìn chính mình, và anh ấy là người dường như đã thiếu hẳn tuổi thơ.
- Hôm ấy cô ở với ông ấy bao lâu? - Matt hỏi.
- Lâu. Suốt cả buổi chiều và mãi đến tối.
- Má cô không lo lắng gì về cô con gái mười bảy tuổi đi ra ngoài một mình lâu thế sao?
- Chắc là không - Bailey nói - Bà và Dolores rất bận việc.
- Nhưng chắc cũng có kẻ nào đó cho bà biết là con gái bà và con người mang tiếng xấu James Manville cũng dạo chơi trong hội chợ chứ!
- Chúng tôi chẳng quen biết ai ở hội chợ ấy cả. Nó được tổ chức ở bang Illinois, còn chúng tôi thì ở bang Kentucky.
- Cô kể tiếp đi. Rồi chuyện gì xảy ra sau đó?
- Chỉ có thế. Jimmie và tôi lúc ấy đang cùng ngồi trên chiếc xe lượn lướt lên trên thì chàng chợt lên tiếng bảo tôi: “Cô chắc không muốn lấy tôi, phải không?” Và lúc ấy tôi đã la lên: “Có, có - trong khi chiếc xe lượn trở xuống bên dưới”.
Bailey đứng lên, bước lại cạnh lò sưởi. Những hồi tưởng trên làm nàng buồn. - Nàng và Jimmie đã sai lầm ở chỗ nào? Cái vận xấu bắt đầu từ lúc nào?
- Đến chân chiếc xe lượn, chàng nắm tay tôi, kéo ra bảo: “Mẹ em ở đâu?”
- Lúc ấy tôi hoảng sợ thật sự. Tôi khựng người lại, vì tôi biết nếu chúng tôi xin phép mẹ tôi để lấy nhau, cuộc hôn nhân sẽ không thành. Một trong hai người, mẹ tôi và chị tôi, rất có thể sẽ làm chàng cụt hứng. Hay có thể một trong hai người sẽ tìm cách giật lấy chàng, vì cả hai đều xinh đẹp. Ít tai hại nhất, có thể họ sẽ kéo dài cả tháng vạch chương trình cho lễ cưới, và tôi chắc Jimmie sẽ không chịu ngồi yên để chờ đợi những thứ tâng bốc rườm rà kép dài như thế. Trong một thoáng, tôi đã nhìn thấy rõ những thứ đó, nên tôi nhất quyết không bỏ lỡ cơ may duy nhất của mình với một người như James Manville bằng cách cho anh ấy biết là mình mới có mười bảy tuổi và cũng như bao nhiêu lần khác trước đây, Jimmie hoàn toàn hiểu được sự ngần ngại ấy của tôi.
Bailey hít một hơi thở thật sâu. “Em chắc không?” Jimmie hỏi tôi. “Vâng, em chắc lắm” tôi trả lời. “Không ngần ngại gì chứ?” Chàng hỏi tôi. “Không chút ngần ngại”, tôi đáp. “Anh sẽ chăm lo cho em”, chàng nói.
- Em biết anh sẽ làm thế, tôi đáp, rồi nắm chặt tay chàng theo chàng ra xe.
Ba tiếng đồng hồ sau chúng tôi lấy nhau. Và mãi đến ba tháng sau tôi mới gặp lại mẹ và chị tôi. Lúc ấy thì họ đã có thì giờ để điều chỉnh lại ý nghĩ của họ về cuộc hôn nhân của tôi đối với James Manville.
Mat nhích mép cười :
- Mở rộng đôi tay đón mừng cô, phải không?
- Mở rộng cái ví đựng tiền thì có.
- Tôi không phải là luật sư, nhưng để được hợp pháp, tôi nghĩ là Manville phải có giấy thỏa tận của mẹ cô trước khi làm lễ cưới. Lúc ấy có thì giờ không? Ông ấy có làm thế không? Có chỉ dẫn nào từ mẹ cô và chị cô cho thấy là bất cứ người nào trong hai người biết là cô sẽ lấy Manville trước buổi lễ cưới không?
Bailey cố nhớ lại mọi chi tiết của cuộc viếng thăm đầu tiên ấy.
- Jimmie bảo tôi phải làm lành lại với gia đình vì thế mà chúng ta trở về Kentucky để gặp họ. Với một số người khác, có lẽ đây là một sự đắc thắng, nhưng tôi lại thấy bối rối. Tôi cảm thấy mình đã làm chuyện sai khi bỏ nhà trốn đi. Và tôi rất muốn sự đồng ý chấp tận của họ.
- Hãy cố nhớ lại những gì mọi người nói hôm ấy, - Matt nói.
Bailey nhắm mắt, cố tập trung trí nhớ.
- Tôi nhớ đã nhìn thấy có nhiều đồ vật mới trong nhà, bàn ghế mới và một máy rửa bát đã được lắp đặt. Cũng có một ít sửa chữa nữa, tôi nhớ là mái nhà trông có vẻ mới. Tôi không bao giờ nói chuyện này, nhưng tôi biết mẹ và chị tôi đã nhận tiền của Jimmie, nhưng tính anh ấy vẫn hào phóng như thế.
- Thế còn phản ứng của mẹ và chị cô đối với cô thế nào?
Bailey ngập ngừng trong một lúc. Có những vết thương không bao giờ lành lại được. Sau cùng, nàng nói :
- Lạnh lùng, xa cách như những kẻ xa lạ. Tôi muốn mẹ tôi và Dolores ôm choàng lấy tôi và họ vô cùng sung sướng cho tôi. Nhưng thay vì thế, họ...
Bailey lại nhìn sang chỗ khác một lúc mới quay lui bảo Matt :
- Tôi không muốn lôi cả những chuyện của cái quá khứ ấy ra đây làm gì. Chẳng có gì tốt đẹp, và nó làm tôi đau lòng.
- Cô hãy nhớ đến người phụ nữ nọ trên truyền hình đang kêu khóc vì mất việc làm trong khi phải nuôi ba đứa con còn nhỏ - Matt nhẹ nhàng nói - Hãy tưởng tượng nỗi đau khổ của bà ta và bao nhiêu người khác đang phải gánh chịu.
Bailey lại nhắm mắt :
- Tôi có cảm tưởng như hai người không nhớ tôi, làm như tôi chưa bao giờ là một phần của cuộc sống của họ, hoàn toàn là một kẻ xa lạ với cả hai. Thay vì đưa cho tôi một ly Coke, như bà và chị tôi lúc ấy đang có, mẹ tôi lại mang ra một bộ đồ trà. Bà rót cho tôi một tách trà, và hỏi tôi có muốn một hay hai cục đường. Trong đời tôi chưa bao giờ uống một tách trà nóng, và chưa bao giờ nghe nói một cục đường. Tất cả đều rất lạ lùng đối với tôi.
- Hai người ấy có nói gì nhiều không?
- Chẳng nói gì nhiều. Tôi nhớ chúng tôi chỉ nói những chuyện lặt vặt, chuyện thời tiết, mưa gió đại khái như thế. Jimmie thì ngồi đấy, dựa người ra ghế vẻ nhàn nhã ung dung, thỉnh thoảng thấy chán suýt ngủ gục. Tôi thật muốn bầu không khí lúc ấy thật vui nhộn. Tôi muốn mẹ tôi lục những bức ảnh chụp lúc tôi hãy còn bé tí và kể cho Jimmie nghe về tôi lúc còn bé. Thay vì thế, có lần mẹ tôi lại gọi tôi là bà Manville. “Nhờ có bà” chị tôi đã nói một cách khó chịu như thế, rồi mẹ tôi nhìn chị ấy ra dấu bảo im. Tôi thấy ganh tị với cái nhìn ấy. Nó có vẻ gần gũi của một gia đình. Nó là...
- Khoan đã. - Matt ngắt lời - Chị cô có ý nói gì khi bảo: Nhờ có bà?
Bailey nhún vai :
- Tôi không biết. Chắc là chuyện gì riêng trong gia đình. Tôi đoán không liên can gì đến mình.
- Kể lại cho tôi nghe lời của mẹ cô đi.
- Bà nói: “Thêm trà chứ, bà Manville?” Rồi chị tôi nói: “Nhờ có bà”.
- Chị cô nói bà đây là chỉ cô hay chỉ mẹ cô?
- Tôi nghĩ là chị ấy đang nói chuyện với tôi, nhưng tôi lại đang nhìn Jimmie, và... - Bailey chợt mở to mắt - Anh có nghĩ là chị tôi bảo sở dĩ tôi làm bà Manville là nhờ mẹ tôi?
- Có lẽ vậy. Cô hãy nghĩ lại thời điểm lúc ấy. Lúc nào thì ông Manville có thể xin được giấy phép của mẹ cô?
- Anh ấy không thể làm được. Từ chiếc xe lượn, chúng tôi đã đi thẳng đến vị mục sư đang chờ sẵn. Không có thì giờ...
- Đang chờ sẵn - Matt nói - Mục sư đang chờ sẵn. Ông ấy biết cô còn ở tuổi vị thành niên vì cô đã thắng giải trong k dành cho các cô dưới mười tám tuổi. Chắc ông ấy đã lấy quyết định cưới cô khi trao tặng mấy dải ru băng xanh cho cô. Vào lúc cô gặp ông ấy ở trường đua Ferris thì ông ấy đã dàn xếp mọi việc rồi, nếu không má cô đã đi kiếm cô rồi. Tôi không thể tưởng tượng là ở một cái hội chợ của một thị trấn nhỏ mà lại không có những lời bàn tán xôn xao về một nhân vật có tên tuổi đã dành cả một buổi chiều cho một cô gái mới lớn. Một vài kẻ chuyên xía vào việc người khác chắc đã làm cho mình cái nhiệm vụ tìm mẹ cô gái và cho bà ta biết chuyện.
- Chàng đã tính trước buổi lễ cưới. - Bailey thì thầm.
- Có phải ông ấy tộc mẫu người lấy quyết định xong, rồi đoán chắc thế nào cô cũng đồng ý nên xúc tiến trước những vụ dàn xếp cần thiết không?
- Ồ, đúng thế. Đó đúng là điều mà Jimmie luôn luôn làm. Nó là một thứ triết lý của anh ấy. Anh ấy bảo là hầu hết mọi người đều là những kẻ không dứt khoát, và cho dù mình có bỏ ra nhiều năm trời để họ thấy rõ lý lẽ, đây có nghĩa là thấy quan điểm của anh ấy, họ vẫn có thể bước lùi lại chỉ trong một giây đồng hồ. Vì thế mà anh ấy làm sẵn hợp đồng trước khi đi vào các cuộc họp. Họ vừa đồng ý xong là anh ấy đã đưa tài liệu ra ngay.
- Tôi cho là ông ấy nhìn thấy cô, muốn lấy cô, và biết cô còn ở tuổi vị thành niên, nên đã bắt đầu làm những gì ông ấy thấy cần phải làm để cưới cô.
- Vậy anh cho là anh ấy có giấy phép của mẹ tôi?
- Vâng. Hơn thế nữa, tôi còn cho rằng gần đây Atlanta và Ray có thể đã được bảo là tờ giấy phép ấy có thật, và nếu được trưng ra, bọn họ có thể mất sạch. Vì thế mà họ đang thanh toán mọi thứ thật nhanh để lấy tiền mặt gửi ra ngoại quốc.
- Nhưng tờ giấy ấy ở đâu? - Bailey hỏi - Khi các chuyên viên kế toán đến lục giấy tờ của Jimmie, không thấy nó đâu hết.
- Có người biết.
- Ai?
- Chị cô. Tôi đoán chị cô hoặc có giấy tờ ấy, hoặc biết nó ở đâu.
Bailey mỉm cười :
- Ý kiến thật hay. Vậy tôi chỉ cần gọi chị tôi và hỏi là được phải không? Anh cho là chị tôi sẵn sàng nói cho tôi nghe? Ôi, tôi nói chuyện với chị ấy lần chót là... xem nào... cách đây ba năm. Lúc ấy chị ấy la hét bảo tôi đã hủy hoại cuộc đời của chị. Chị ấy bảo là do lỗi tại tôi mà người chồng thứ nhất của chị ấy đã ly dị chị. Tôi chẳng bao giờ biết có phải Jimmie là người đã dàn xếp để ông chồng chị ấy đi nhận một công việc làm ở vùng Trung Đông hay không. Sự thật là tôi không muốn biết chuyện đó. Nhưng Dolores lại chắc là chính anh ấy đã làm. Những chuyện Jimmie đã làm, như thiết lập món tiền trợ cấp hàng năm cho chị ấy và đứa con gái, mua cho họ một ngôi nhà thật lớn ở Florida, và tiếp tục trợ giúp cho chị ấy đến người chồng thứ hai và người chồng thứ ba, đối với chị ấy chẳng có nghĩa gì cả. Trong đầu có chị ấy, chính tôi đã làm cho cuộc đời chị ấy khổ.
Bailey hít vào một hơi dài để giữ bình tĩnh lại.
- OK. Vậy có lẽ cô không thể hỏi thẳng chị ấy được, nhưng chắc cũng có người nào đó có thể moi cái tin tức ấy từ chị ta.
- Tôi không biết ai làm được chuyện đó. - Bailey nói.
- OK. Chúng ta hãy suy nghĩ về chuyện này.
Một lát sau Matt đứng lên nhìn đồng hồ. Bailey dường như đọc được ý nghĩ của chàng lúc ấy. Họ đã trì hoãn công việc này đủ lâu rồi. Giờ thì họ phải đi báo cho Carol biết là chồng bà đã chết.

Chương trước Chương sau