Con chim khát tổ - Chương 21

Con chim khát tổ - Chương 21

Con chim khát tổ
Chương 21

Ngày đăng
Tổng cộng 45 hồi
Đánh giá 9.9/10 với 23235 lượt xem

Sáng sớm Chủ nhật Strike còn đang ngủ thì điện thoại đổ chuông. Chiếc điện thoại vẫn còn đang cắm sạc ngay bên cạnh giường. Bristow gọi. Giọng ông ta nghe có vẻ căng thẳng.
“Tôi nhận được tin nhắn của anh từ hôm qua, nhưng mẹ tôi đang mệt mà chiều hôm nay lại không có y tá. Lát nữa Alison sẽ đến ở cùng tôi. Nếu anh rảnh ngày mai tôi gặp anh vào giờ nghỉ trưa nhé? Đã có gì mới chưa?” Ông ta hỏi, có vẻ hi vọng.
“Có vài thứ,” Strike đáp cẩn trọng. “À này, máy tính xách tay của em gái anh giờ ở đâu rồi?”
“Ở đây, ngay nhà mẹ tôi. Sao vậy?”
“Anh cho tôi mượn coi được không?”
“Được thôi,” Bristow đáp. “Ngày mai tôi sẽ mang theo.”
Strike đồng ý gặp ngày mai. Bristow đưa tên và địa chỉ chỗ ăn trưa yêu thích của ông ta ở gần văn phòng rồi dập máy. Strike với tay lấy điếu thuốc, nằm trên giường vừa hút thuốc vừa ngắm nghía mấy vệt ngang dọc trên trần do ánh nắng chiếu qua mành cửa. Hắn tận hưởng sự im lặng một mình, không có tiếng trẻ con gào thét, không có Lucy cố vặn vẹo hỏi chuyện hắn trong khi thằng con nhỏ nhất vẫn la hét inh tai. Strike tự nhiên thấy cái văn phòng này thật bình yên dễ chịu. Hắn dụi tắt điếu thuốc, ngồi dậy và chuẩn bị đi tắm ở trường Đại học như thường lệ.
Cuối cùng mãi đến khuya Chủ nhật hắn cũng liên lạc được với Derrick Wilson, sau vài cuộc gọi nhỡ khác.
“Tuần này chưa được,” Wilson nói. “Bà Bestigui dạo này hay qua đây lắm. Tui còn phải lo công chuyện của tui, anh hiểu chớ? Khi nào tiện tui sẽ gọi ngay cho anh, được không?”
Đầu dây bên kia có tiếng chuông cửa.
“Anh đang trực hả?” Strike hỏi, trước khi Wilson kịp dập máy.
Hắn nghe người bảo vệ nói với người mới vào:
“(Ký vô sổ giùm cái). Ờ, sao?” Wilson lớn giọng hỏi hắn.
“Nếu anh đang ở ngay đó, anh tìm luôn trong sổ trực tên họ của một người bạn của Lula được không? Khi trước thỉnh thoảng cô này có ghé qua.”
“Bạn nào kia?” Wilson hỏi. “(Dà, chào ha.)”
“Người mà Kieran có nhắc tới; bạn quen hồi đi trị bệnh, tên là Rochelle. Tôi muốn biết họ của cô ta là gì.”
“À cái cô đó hả,” Wilson đáp. “Được rồi để đó tui sẽ tìm rồi tôi sẽ g…”
“Anh tìm luôn giờ được không?”
Hắn nghe tiếng Wilson thở dài.
“Thôi được rồi. Đợi đó.”
Có tiếng bước chân qua lại, tiếng đồ đạc va vào nhau, tiếng lạo xạo rồi sau đó là tiếng mấy trang giấy sột soạt. Trong khi chờ đợi, Strike dạo mắt qua các mẫu thời trang do Guy Somé thiết kế trên màn hình máy tính.
“À đây rồi,” giọng Wilson vang lên. “Tên cổ là Rochelle… đọc không ra… hình như là Onifade.”
“Viết sao?”
Wilson đánh vần từng chữ, Strike ghi lại.
“Lần cuối cùng cổ ghé qua là khi nào vậy hả Derrick?”
“Hồi đầu tháng Mười Một,” Wilson đáp. “(Dà, xin chào.)” Tôi phải đi đây.”
Ông ta dập máy lúc Strike cảm ơn. Hắn quay trở lại với lon bia Tennent’s, xem tiếp mấy mẫu thời trang mặc ban ngày của Guy Somé, cụ thể là một cái áo khoác có khóa kéo và mũ, có gắn chữ GS hoa hòe mạ vàng bên ngực trái. Logo đó hầu như có ở tất cả các mẫu trang phục nam ở mục “đồ may sẵn” trên trang web. Strike không hiểu còn bày đặt nói tránh là “đồ may sẵn” để làm gì, nghe rõ rành rành ý là “đồ rẻ tiền hơn”. Mục thứ hai của trang web, được gọi đơn giản là “Guy Somé”, gồm toàn những mẫu áo quần lên tới vài ngàn bảng. Mặc cho Robin đã rất cố gắng, tác giả của những bộ complet màu hạt dẻ, các thể loại cà vạt len bản mỏng, những chiếc đầm mini gắn mảnh thủy tinh và các kiểu mũ phớt bằng da này vẫn tiếp tục giả điếc trước tất cả những lời yêu cầu phỏng vấn liên quan đến cái chết của cô người mẫu mà ông ta từng cưng nhất.

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau