Đời ảo - Chương 11

Đời ảo - Chương 11

VẠCH TRẦN

Ngày đăng
Tổng cộng 27 hồi
Đánh giá 9.7/10 với 19786 lượt xem

Văn phòng của Jock Goddard không lớn hơn văn phòng của Tom Lundgren hay Nora Sommers. Điều này thật sự khiến tôi kinh ngạc. Nơi làm việc chết tiệt của Tổng Giám đốc Điều hành có lẽ chỉ lớn hơn khoang làm việc thảm hại của tôi vài mét. Tôi bước qua nó một lần, cứ ngỡ mình đi nhầm chỗ. Nhưng tên ghi ở đó - AUGUSTINE GODDARD - ở tấm bảng đồng trên cửa, và ông ta thực ra còn đang đứng ngay ở bên ngoài văn phòng của mình, nói chuyện với nhân viên hành chính, ông mặc áo cổ cao đen; không áo khoác và đeo cặp kính đọc màu đen. Người đang nói chuyện cùng ông ta là một phụ nữ da đen to lớn, mặc đồ xám bạc rất đẹp, tôi đoán đó là Florence. Chị ta có những dải màu xám xen qua tóc ở cả hai bên đầu và trông thật ghê gớm.
Họ đều nhìn lên khi tôi lại gần. Flo không biết tôi là ai, và Goddard phải mất một phút, nhưng rồi ông nhận ra tôi - hôm nay là ngay sau buổi họp lớn kia - ông ta nói, “Ồ, anh Cassidy, hay lắm, cảm ơn anh đã tới. Tôi lấy gì cho anh uống nhé?”
“Không sao đâu, cảm ơn,” tôi nói. Tôi nhớ ra lời khuyên của tiến sĩ Bolton và nói thêm, “À, có lẽ là ít nước lọc.” Ở gần ông trông còn nhỏ con hơn nữa, vai càng khom xuống. Bộ mặt yêu tinh nổi tiếng của ông, đôi môi mỏng, mắt lấp lánh - những thứ đó trông giống hệt mặt nạ Jock Goddard mà một đơn vị kinh doanh đã làm cho bữa tiệc Halloween toàn công ty vào năm ngoái. Tôi từng thấy một cái treo trên đinh ghim vào tường khoang làm việc của ai đó. Tất cả mọi người trong bộ phận kia đều đeo nó và đọc một cái gì đó kiểu như bài thơ trào phúng thì phải.
Flo trao cho ông một cặp hồ sơ bìa cứng - tôi có thể thấy đó là hồ sơ nhân sự của tôi - và ông bảo Flo chặn tất cả các cuộc gọi rồi dẫn tôi vào văn phòng. Tôi không biết ông muốn gì, vì vậy lương tâm tội lỗi của tôi căng ra hết cỡ. Ý tôi là tôi đang lén lút trong tập đoàn của ông, làm mấy trò gián điệp-chống-gián điệp này. Dĩ nhiên tôi đã cẩn thận, nhưng cũng có vài chỗ sơ hở.
Nhưng liệu nó có thật là chuyện xấu không? Tổng Giám đốc Điều hành không bao giờ tự vung rìu, hắn luôn để tay sai làm điều đó. Nhưng tôi không thể không tự hỏi. Tôi căng thẳng đến buồn cười, và tôi không giỏi che giấu điều này cho lắm.
Ông mở một cái tủ lạnh nhỏ ẩn trong tủ đồ và đưa cho tôi một chai Aquafina. Rồi ông ngồi xuống đằng sau bàn và ngay lập tức dựa vào chiếc ghế da cao của mình. Tôi ngồi xuống một trong hai cái ghế ở phía bên kia bàn. Tôi nhìn quanh và thấy bức ảnh của một người phụ nữ không đẹp lắm, có lẽ là vợ ông ta vì người này cùng trạc tuổi. Bà bạc tóc, trông bình thường, nhiều nếp nhăn đến ngạc nhiên, (Mordden từng gọi bà là chó nhăn shar-pei) và đeo chuỗi vòng cổ ngọc trai ba lớp theo phong cách của Barbara Bush, có lẽ là để che đi những ngấn mỡ dưới cằm. Tôi tự hỏi liệu Nick Wyatt trong sự ghen tị giận dữ với Jock Goddard có biết Augustine Goddard về nhà với ai hàng đêm không. Bọn gái điếm của Wyatt luôn bị thay thế hoặc xáo đổi vài đêm một lần, và họ đều có ngực như của người mẫu trên trang giữa tạp chí vậy; đó là yêu cầu công việc.
Có cả một giá sách đầy những mô hình ô tô nhỏ kiểu cũ, ô tô mui trần với đuôi xe to và những đường lượn xuống, vài xe tải chở sữa Divco cổ. Đó là những mẫu từ thập niên bốn mươi và năm mươi, có lẽ khi Jock Goddard mới là một đứa nhóc, một thiếu niên.
Ông thấy tôi nhìn chúng và hỏi, “Anh đi bằng gì?”
“Đi?” Trong một thoáng tôi không hiểu được ông đang nói về cái gì. “À, một chiếc Audi A6.”
“Audi,” ông lặp lại cứ như thể đó là một từ nước ngoài. Được rồi, có lẽ đúng thế thật. “Anh thích nó à?”
“Nó cũng ổn.”
“Tôi cứ nghĩ anh đi một con Porsche 911, hay ít nhất cũng là Boxster hoặc cùng loại như thế chứ. Những gã như các anh.”
“Tôi không thật sự mê xe lắm,” tôi nói. Đó là một phản ứng có tính toán, tôi sẽ thừa nhận như vậy, trái ngược một cách cố ý. Cố vấn của Wyatt, Judith Bolton thậm chí đã dành cả nửa buổi nói chuyện về xe để tôi có thể hòa nhập vào văn hóa của tập đoàn Trion. Nhưng lòng tôi lúc này lại bảo mặt đối mặt thì tôi sẽ không qua được. Tốt nhất là tránh nó hoàn toàn.
“Tôi tưởng ai trong Trion cũng thích xe,” Goddard nói. Tôi thấy ông có vẻ tinh quái, ông đang châm chọc sự mù quáng của những người theo mình. Tôi thích điều đó.
“Dầu sao thì họ cũng là những người có tham vọng,” tôi vừa nói vừa cười.
“Chà, anh biết đấy, xe là sự phung phí duy nhất của tôi, và cũng có lý do cho điều đó. Nhớ lại hồi đầu những năm bảy mươi, sau khi Trion được cổ phần hóa và tôi bắt đầu kiếm được nhiều tiền đến mức chẳng biết phải làm gì với chúng, một hôm tôi ra ngoài mua một cái thuyền, một chiếc du thuyền dài mười tám mét. Tôi hài lòng với nó vô cùng cho tới khi tôi thấy một chiếc dài hai mươi mốt mét chết tiệt ở bến. Dài hơn tới tận ba mét. Và tôi cảm thấy đau nhói, anh hiểu không. Bản năng cạnh tranh của tôi dâng lên. Đột nhiên tôi thấy - ồ, tôi biết thế là trẻ con, nhưng tôi nhịn không được, tôi cần phải có cái thuyền to hơn. Vậy anh biết tôi đã làm gì không?”
“Mua một cái thuyền to hơn.”
“Không. Tôi đã có thể mua cái thuyền to hơn dễ như trở bàn tay, nhưng sẽ luôn có thằng đần nào đó với cái thuyền to hơn nữa. Rồi ai sẽ thực sự là thằng đần? Chính tôi. Không thắng theo cách đó được.”
Tôi gật đầu.
“Vì vậy tôi bán của nợ đó đi. Ngay ngày hôm sau. Thứ duy nhất giữ cho nó nổi là sợi thủy tinh và lòng ghen tị.” Ông ta cười lặng lẽ. “Vì thế nên mới có văn phòng nhỏ này đây. Tôi cho là nếu văn phòng của ông chủ cũng bằng với tất cả những người quản lý khác, ít nhất chúng ta sẽ không có nhiều sự ghen tị về văn phòng ở trong công ty. Con người luôn cạnh tranh để xem của ai to hơn - cứ để họ chú ý vào thứ khác. Vậy Elijah, anh là người mới được tuyển vào.”
“Thực ra là Adam.”
“Chết thật, tôi cứ như thế thôi. Xin lỗi. Adam, Adam. Nhớ rồi.” Ông ta rướn lên phía trước ghế, đeo kính đọc sách lên và nhìn lướt qua hồ sơ nhân sự của tôi. “Chúng tôi tuyển anh từ Wyatt, nơi anh đã cứu Lucid.”
“Tôi không ‘cứu’ Lucid, thưa ngài.”
“Không cần phải giả bộ khiêm tốn ở đây.”
“Tôi không khiêm tốn. Tôi muốn nói cho chính xác.”
Ông cười như thể tôi làm trò khôi hài. “Trion so với Wyatt thì thế nào? Ồ, quên chuyện tôi hỏi đi. Đằng nào tôi cũng không muốn anh trả lời.”
“Không sao. Tôi rất vui được trả lời,” tôi nói, hoàn toàn thẳng thắn. “Tôi thích ở đây. Rất thú vị. Tôi thích mọi người.” Tôi nghĩ trong một giây, nhận ra nó quỵ lụy như thế nào, hoàn toàn nhảm nhí. “Chà, phần lớn mọi người.”
Đôi mắt tinh quái nheo lại. “Anh chấp nhận gói lương đầu tiên chúng tôi đề nghị,” ông nói. “Những người trẻ tuổi với phẩm chất, thành tích như anh, lẽ ra đã có thể đàm phán thêm khá nhiều.”
Tôi nhún vai. “Cơ hội này hấp dẫn tôi.”
“Có lẽ, nhưng nó khiến tôi thấy anh nóng lòng muốn thoát ra khỏi chỗ đó đến phát điên.”
Điều này khiến tôi căng thẳng, nhưng dù sao thì tôi cũng biết Goddard muốn tôi thận trọng. “Tôi nghĩ là Trion là nơi phù hợp với mình hơn.”
“Anh nhận được cơ hội như mình muốn chứ?”
“Chắc chắn rồi.”
“Paul, Giám đốc Tài chính cho tôi biết về chuyện anh xen vào vụ GoldDust. Rõ ràng là anh có nguồn cho mình.”
“Tôi giữ liên lạc với bạn bè.”
“Adam, tôi thích ý tưởng của anh về việc trang bị lại cho Maestro, nhưng tôi lo về thời gian phát sinh khi bổ sung giao thức mã hóa bảo mật. Hôm qua Lầu Năm Góc đã muốn có mẫu dùng thử rồi.”
“Không thành vấn đề,” tôi nói. Chi tiết vẫn rõ ràng trong đầu tôi như thể tôi đang nhồi sọ cho bài thi hóa học hữu cơ cuối kỳ. “Kasten Chase đã phát triển xong giao thức RASP, truy cập bảo mật an toàn dữ liệu. Họ đã có thẻ bảo mật Fortezza Crypto, modem bảo mật Palladium - phần cứng và giải pháp phần mềm đã được phát triển rồi. Có thể sẽ mất hai tháng để tích hợp vào Maestro. Còn lâu trước khi chúng ta nhận được hợp đồng, chúng ta vẫn thoải mái.”
Goddard lắc đầu, trông mụ đi. “Cả cái thị trường đáng nguyền rủa này đã thay đổi. Mọi thứ đều e-cái này và i-cái kia, và tất cả công nghệ đều quy về một mối. Giờ là thời đại tất-cả-trong-một. Người tiêu dùng không muốn ti vi và đầu VCR và máy fax và máy tính để bàn và dàn âm thanh stereo và điện thoại và tương-tự-như-thế.” Ông liếc mắt nhìn tôi, rõ ràng đang thả ý tưởng này để xem tôi nghĩ gì. “Tích hợp chính là tương lai. Anh nghĩ vậy không?”
Tôi nhìn nghi hoặc, hít sâu và nói. “Câu trả lời đầy đủ là... Không.”
Sau vài giây im lặng, ông cười. Tôi tìm hiểu kỹ rồi. Tôi đã đọc bản sao chép một số nhận xét không chính thức mà Goddard từng phát biểu tại một trong những hội nghị công- nghệ-của-tương-lai ở Palo Alto một năm trước, ông đã thao thao phê phán cái mà ông gọi là sự “sùng bái tính năng”, và tôi đã ghi nó vào trong bộ nhớ, nghĩ mình có thể lôi nó ra trong cuộc họp nào đó ở Trion.
“Tại sao?”
“Đó chỉ là sùng bái tính năng. Chạy trên nền chrome nhưng phải hy sinh sự dễ sử dụng, sự đơn giản và tính tao nhã. Tôi cho rằng chúng ta đều phát ngấy với việc phải bấm lần lượt ba mươi sáu nút ở trên hai mươi hai cái điều khiển từ xa chỉ để xem bản tin chiều. Tôi nghĩ khối người đã bực cả mình vì cái đèn KIỂM TRA ĐỘNG CƠ trong ô tô và ta không thể chỉ nhấc nắp xe lên để kiểm tra - ta phải đưa nó tới một tay thợ máy chuyên sâu nào đó có máy tính chẩn đoán và bằng kỹ sư từ MIT.”
“Thậm chí ngay cả khi anh là tay mê xe.” Goddard cười nhạo báng.
“Thậm chí là như vậy. Hơn nữa toàn bộ việc tích hợp này chỉ là chuyện hoang đường, một từ cao siêu sẽ trở nên nguy hại nếu ta tin vào nó quá. Không tốt cho kinh doanh. Máy điện thoại kiêm máy fax của Canon là một sự thất bại - máy fax tầm thường với điện thoại còn thảm hại hơn. Ta không muốn thấy máy giặt tích hợp với máy sấy, hay lò vi sóng tích hợp với bếp ga. Tôi sẽ không cần một thứ đồ kết hợp tủ lạnh - lò vi sóng - bếp điện - ti vi nếu tôi chỉ muốn giữ lạnh mấy lon Côca. Năm mươi năm sau khi máy tính được phát minh, nó được tích hợp với cái gì? Không gì cả. Như tôi thấy thì trò tích hợp nhảm nhí này chỉ là một con jackalope nữa mà thôi.”
“Con gì kia?”
“Con jackalope - sáng chế theo thần thoại của một tay thuộc nhồi tiêu bản động vật quẫn trí nào đó, mang hình dáng nửa thỏ nửa linh dương. Ông sẽ thấy nó trên bưu thiếp ở khắp miền Tây.”
“Anh không nhẹ lời nhỉ?”
“Khi tôi tin là mình đúng thì không, thưa giám đốc.”
Ông đặt hồ sơ nhân sự xuống rồi lại ngả lưng vào ghế. “Về góc nhìn bao quát thì sao?”
“Ý ông là?”
“Nhìn tổng thể về Trion. Có đánh giá rõ ràng nào không?”
“Dĩ nhiên là có một vài.”
“Nghe xem nào.”
Wyatt luôn cho thực hiện phân tích cạnh tranh về Trion, và tôi đã ghi nhớ chúng. “Xem nào, Hệ thống Y tế Trion có danh mục rất tốt, kỹ thuật thực sự tiên tiến nhất về cộng hưởng từ, y học hạt nhân và siêu âm, nhưng hơi yếu về khoản dịch vụ như quản lý thông tin bệnh nhân và quản lý tài sản.”
Ông cười, gật đầu. “Đồng ý. Tiếp đi.”
“Bộ phận Giải pháp Kinh doanh Trion rõ ràng là tệ hại - tôi không muốn nói với ông điều đó - nhưng ông đã có hầu hết mọi thứ trong tay để thâm nhập thị trường rất tốt, đặc biệt là về dịch vụ dữ liệu ethernet và giọng nói dựa trên IP và chuyển mạch. Phải, tôi biết vấn đề sợi quang hiện không tốt, nhưng dịch vụ băng thông rộng là tương lai, vì vậy chúng ta phải bám trụ lại. Tổ chức Aerospace đã mất vài năm khó khăn, nhưng nó vẫn có danh mục sản phẩm tin học nhúng xuất sắc.”
“Nhưng còn điện tử tiêu dùng thì sao?”
“Rõ ràng đó là mũi cạnh tranh chính của chúng ta, chính vì nó mà tôi chuyển tới đây. Ý tôi là đầu DVD cao cấp của chúng ta đánh bại cả Sony. Điện thoại không dây rất mạnh, vẫn luôn luôn mạnh. Điện thoại di động bán chạy như tôm tươi - chúng ta làm chủ cả thị trường. Chúng ta có tên tuổi - chúng ta có thể đặt giá đắt hơn ba mươi phần trăm cho sản phẩm của mình, chỉ vì nó có ghi Trion trên nhãn. Nhưng vẫn còn quá nhiều điểm yếu.”
“Ví dụ như?”
“Ừm, thật điên khi chúng ta không có sản phẩm nào thực sự hạ gục được con Blackberry. Thiết bị truyền thông không dây lẽ ra là sân chơi của chúng ta. Thay vì thế, chúng ta lại nhượng lại đất cho RIM, Handspring và Plam. Chúng ta cần những thiết bị không dây mạnh.”
“Chúng ta đang làm điều đó. Chúng ta đã có một sản phẩm khá thú vị sắp ra lò.”
“Vậy thì tốt quá,” tôi nói. “Tôi thực sự nghĩ là chúng ta bị lỡ chuyến về công nghệ và sản phẩm có thể truyền tải nhạc và phim số trên mạng Internet. Chúng ta rất nên chú trọng vào Nghiên cứu Phát triển sản phẩm ở đây, tìm đối tác cũng được. Đó là tiềm năng lớn để tạo ra doanh thu.”
“Tôi cho là anh nói đúng.”
“Và thứ lỗi cho tôi khi nói điều này, nhưng tôi nghĩ thật tệ rằng chúng ta không có dòng sản phẩm nào thực sự nhắm tới đối tượng trẻ em. Nhìn Sony xem - hệ máy chơi Playstation của họ có thể tạo sự khác biệt ra ngô ra khoai trong vài năm. Nhu cầu dành cho máy tính và đồ điện gia dụng cứ vài năm lại giảm một lần đúng không? Chúng ta đang đấu với những nhà chế tạo đồ điện ở Hàn Quốc và Đài Loan, chúng ta cạnh tranh về giá đối với màn hình LCD, đầu video số và điện thoại - đây là thực tế. Vì vậy chúng ta nên bán cho cả trẻ em - vì trẻ em không quan tâm tới sự suy thoái. Sony có Playstation, Microsoft có Xbox, Nintendo có GameCube, còn chúng ta có gì cho trò chơi trên ti vi? Chút xíu cỏn con. Đó là điểm yếu lớn cho một dòng sản phẩm hướng tới người tiêu dùng.”
Tôi để ý thấy ông lại ngồi thẳng lên, nhìn tôi với một nụ cười khó hiểu trên gương mặt nhăn nheo. “Anh cảm thấy thế nào nếu được giao chuẩn bị cho việc trang bị lại Maestro?”
“Đó là việc của Nora. Nói thẳng thì tôi không thấy thoải mái lắm về việc đó.”
“Anh sẽ báo cáo cho cô ta.”
“Tôi không chắc bà ấy sẽ thích thế.”
Nụ cười của ông cong lên. “Cô ta sẽ vượt qua thôi. Nora biết tiền trong túi mình đến từ đâu.”
“Dĩ nhiên tôi sẽ không chống lại lệnh ông, nhưng tôi nghĩ như thế có thể sẽ không tốt cho tinh thần chung.”
“À, vậy anh có muốn sang làm cho tôi không?”
“Không phải tôi đang làm cho ông sao?”
“Ý tôi là ở đây, trên tầng bảy. Trợ lý đặc biệt cho chủ tịch về chiến lược sản phẩm mới. Đồng trách nhiệm với bộ phận Công nghệ cao. Tôi sẽ cho anh một văn phòng, chỉ ngay phía cuối hành lang này. Nhưng không lớn hơn tôi, anh hiểu chứ. Có muốn không?”
Tôi không tin nổi mình đang nghe thấy cái gì. Tôi như muốn nổ tung vì kích động và căng thẳng.
“Chà, dĩ nhiên. Báo cáo trực tiếp với ông?”
“Đúng vậy. Chúng ta thỏa thuận thế chứ?”
Tôi cười chậm rãi. Trót thì trét, tôi nghĩ, và cứ thế. “Tôi nghĩ nhiều trách nhiệm hơn cần nhiều tiền hơn, giám đốc nghĩ vậy không?”
Ông ta cười phá lên. “À, thế à?”
“Tôi muốn thêm năm mươi nghìn đô mà lẽ ra tôi nên yêu cầu khi bắt đầu ở đây. Và tôi cũng muốn thêm bốn mươi nghìn đô vào quyền chọn cổ phiếu.”
Ông lại cười phá lên, nụ cười mạnh mẽ, gần giống như của ông già Noel, hô hô hô. “Anh can đảm lắm, anh bạn trẻ.”
“Cảm ơn ông.”
“Tôi sẽ nói với anh gì nhỉ. Tôi không cho anh thêm năm mươi nghìn đô. Tôi không tin vào tiệm tiến. Tôi sẽ nhân lương anh lên gấp đôi. Thêm vào cho anh bốn mươi nghìn đô quyền lựa chọn. Như thế anh sẽ cảm thấy đủ loại áp lực để chổng mông lên làm cho tôi.”
Để ngăn không há hốc miệng, tôi cắn môi trong. Trời ạ.
“Anh sống ở đâu?” ông hỏi.
Tôi nói cho ông biết.
Ông lắc đầu. “Không phù hợp lắm với một người ở tầm cỡ của anh. Hơn nữa với số giờ anh sẽ làm việc, tôi không muốn anh đi trên đường bốn mươi lăm phút vào buổi sáng và rồi lại thêm bốn mươi lăm phút nữa vào buổi tối. Anh sẽ có những đêm làm việc muộn, vì vậy tôi muốn anh ở gần đây. Sao anh không tìm lấy một căn hộ cao cấp ở Harbor Suites nhỉ? Giờ anh đủ tiền rồi. Chúng tôi có một người giải quyết mọi chuyện liên quan đến nhân viên của Trion, chuyên về vấn đề nhà cửa cho tập đoàn. Cô ta sẽ sắp xếp cho anh cái gì đó thoải mái.”
Tôi nuốt nước bọt. “Nghe được đấy,” tôi nói, cố kiềm chế không cười căng thẳng.
“Giờ, tôi biết anh nói mình không phải là một tay mê xe, nhưng con Audi này... tôi tin nó không có tỳ vết gì, nhưng sao anh không kiếm cho mình cái gì đó thú vị? Tôi nghĩ người ta nên yêu xe của mình. Cứ thử xem, sao lại không nhỉ? Ý tôi là đừng đi quá đà, nhưng cái gì đó thú vị. Flo có thể sắp xếp chuyện này.”
Ông đang nói họ sẽ cho tôi một chiếc xe sao? Trời đất ơi.
Ông đứng dậy. “Vậy anh theo chứ?” Ông chìa tay ra.
Tôi bắt tay. “Tôi không phải kẻ ngốc,” tôi thành thật.
“Không, rõ ràng rồi. Nào, xin chào đến với đội, Adam. Tôi trông chờ được làm việc với anh.”
Tôi loạng choạng đi ra khỏi văn phòng của ông và hướng tới dãy thang máy, đầu óc lơ lửng trên mây. Tôi cố lắm mới đi bình thường được.
Và rồi tôi chợt nhớ ra tại sao mình lại ở đây, công việc thực sự của mình là gì - làm thế nào mình đến được chỗ này, thậm chí vào tận văn phòng của Goddard. Tôi vừa mới được thăng chức cao hơn năng lực của mình rất rất nhiều.
Dù rằng thậm chí tôi còn không biết năng lực của mình là gì nữa.
36
Tôi không cần phải thông báo tin cho ai biết: sự kỳ diệu của thư điện tử và tin nhắn tức thời đã làm điều đó thay cho tôi. Tới lúc tôi quay trở lại khoang của mình, tin đã lan ra toàn bộ phận. Rõ ràng Goddard luôn hành động nhanh chóng.
Tôi vừa tới phòng vệ sinh nam vì buồn tè lắm rồi thì Chad xông vào và kéo khóa quần ở bồn tiểu cạnh tôi. “Vậy tin đồn là đúng à, anh bạn?”
Tôi sốt ruột nhìn gạch lát tường. Tôi thực sự cần giải quyết. “Tin đồn nào?”
“Như vậy tớ hiểu là phải chúc mừng cậu rồi.”
“Ồ, chuyện đó. Không. Chúc mừng bây giờ còn quá sớm. Nhưng dù sao cũng cảm ơn.” Tôi nhìn cái cần giật tự động nhỏ gắn vào bồn tiểu American Standard. Tôi tự hỏi ai đã phát minh ra nó, liệu họ có giàu lên không, và gia đình họ có nói đùa rằng gia sản của mình là ở trong nhà cầu không. Tôi chỉ muốn Chad biến đi cho khuất mắt.
“Tớ đã đánh giá thấp cậu,” hắn nói, bắn một tia mạnh. Trong lúc đó sông Colorado bên trong tôi đang đe dọa phá đập Hoover.
“Vậy à?”
“Vậy đấy. Tớ biết cậu giỏi, nhưng không biết giỏi đến thế nào. Tớ đã không công nhận cậu.”
“Tớ chỉ may thôi,” tôi nói. “Hoặc có lẽ là tớ giỏi ba hoa, và không biết vì sao Goddard lại thích điều đó.”
“Không, tớ không nghĩ vậy. Giữa cậu và ông ấy có thứ thần giao cách cảm như Vulcan vậy. Dường như cậu biết đúng điểm cần tác động. Tớ cá là hai người thậm chí không cần nói bằng lời. Cậu giỏi đến thế đấy. Tớ ấn tượng lắm, anh bạn. Tớ không biết cậu làm như thế nào, nhưng tớ rất ấn tượng.”
Hắn kéo khóa và vỗ vai tôi.
“Nói cho tớ biết bí quyết nhé?” hắn nói mà không chờ trả lời.
Khi tôi quay về khoang của mình, Noah Mordden đang đứng ở đó, xem xét những cuốn sách ở trên đỉnh tủ hồ sơ. Gã cầm một gói quà, trông giống như quyển sách.
“Cassidy,” gã nói. “Anh chàng Widmerpool quá-đỉnh-để-đến-trường của chúng ta.”
“Xin lỗi?” Trời ạ, gã này mê dẫn chiếu toàn những điều khó hiểu sao?
“Anh muốn cho cậu cái này,” gã nói.
Tôi cảm ơn gã và mở gói ra. Đó là một quyển sách, một cuốn sách cũ bốc mùi nấm mốc. Dòng Binh pháp Tôn Tử được dập vào bìa vải trước.
“Đó là bản dịch năm 1910 của Lionel Giles,” gã nói. “Theo anh là bản tốt nhất. Không phải bản in đầu tiên, không kiếm nổi đâu, nhưng ít nhất cũng là một bản in sớm.”
Tôi cảm động. “Anh lấy đâu ra thời gian mua cái này.”
“Tuần trước, thực ra là mua trực tuyến. Anh không định đem nó làm quà chia tay, nhưng thành ra đúng thế rồi. Ít nhất giờ thì cậu không còn cớ nào nữa.”
“Cảm ơn anh,” tôi nói. “Tôi sẽ đọc nó.”
“Đọc đi. Anh nghĩ giờ cậu sẽ càng cần nó hơn nữa đấy. Nhớ lại câu kotowaza của người Nhật, ‘Cứng quá dễ gãy.’ Cậu may mắn nên mới thoát ra khỏi quỹ đạo của Nora, nhưng lên cao quá nhanh trong bất cứ tổ chức nào thì cũng đều mang lại những hiểm họa lớn. Diều hâu có thể sải cánh, nhưng sóc chuột thì không bị hút vào động cơ phản lực.”
Tôi gật đầu. “Tôi sẽ nhớ điều đó.”
“Tham vọng là phẩm chất hữu ích, nhưng cậu lúc nào cũng phải xóa dấu vết của mình.”
Chắc chắn gã đang ám chỉ điều gì đó - gã hẳn đã thấy tôi bước ra khỏi văn phòng của Nora - và điều đó dọa tôi sợ chết khiếp. Gã đang vờn tôi tàn ác như mèo vờn chuột.
Nora gọi tôi tới văn phòng mụ bằng thư điện tử, và tôi chuẩn bị tinh thần đón nhận bão tố. “Adam,” mụ gọi khi tôi bước vào. “Tôi vừa nghe tin xong.”
Mụ đang cười. “Ngồi xuống đi, ngồi xuống đi. Tôi thấy mừng cho anh quá. Và có lẽ tôi không nên tiết lộ điều này, nhưng tôi rất vui rằng họ đã nhìn nhận nghiêm chỉnh sự nhiệt tình của tôi dành cho anh. Vì như anh biết đấy, họ không phải lúc nào cũng lắng nghe.”
“Tôi biết.”
“Nhưng tôi cam đoan với họ, nếu các anh làm điều này, các anh sẽ không hối tiếc đâu. Adam phù hợp lắm, tôi bảo họ như vậy, cậu ta sẽ vượt quá sự mong đợi của các anh. Các anh cứ tin lời tôi, tôi biết cậu ta.”
Phải, tôi nghĩ, bà nghĩ bà biết tôi. Bà không ngờ nổi đâu.
“Tôi thấy anh lo lắng về việc chuyển vị trí, vì vậy tôi đã gọi vài cuộc điện thoại,” mụ nói. “Tôi rất vui rằng mọi chuyện xảy ra tốt đẹp với anh.”
Tôi không trả lời, tôi quá bận nghĩ xem Wyatt sẽ nói gì khi nghe tin này.
37
“Trời đất,” Nicholas Wyatt nói.
Trong nửa giây, cái vỏ bọc bóng loáng, hoàn chỉnh và rám nắng chứa đầy sự ngạo mạn của lão bị nứt ra. Lão nhìn tôi bằng ánh mắt gần như là khâm phục. Gần như thôi. Dù sao thì đây cũng là một Wyatt hoàn toàn mới, và tôi thích được thấy điều đó.
“Mày đang đùa tao đấy à?” lão tiếp tục trân trối. “Tốt nhất đây không nên là chuyện đùa.” Cuối cùng lão quay đi, và tôi nhẹ cả người. “Đúng là không thể tin-cái-chết-mẹ-gì.”
Chúng tôi đang ngồi trong máy bay riêng của lão, nhưng nó không đi đâu cả. Chúng tôi đang đợi con bồ lẳng lơ mới nhất của lão đến để cả hai cùng bay đi Đảo Lớn ở Hawaii, ở đó lão có một biệt thự trong khu nghỉ mát Hualalai. Chỉ có tôi, Wyatt và Arnold Meacham. Tôi chưa bao giờ ở trong một chiếc máy bay riêng nào, và chiếc này thật khá, một chiếc Gulfstream G-IV, khoang trong rộng bốn mét, dài khoảng hai chục mét gì đó. Tôi chưa bao giờ thấy khoảng trống nào rộng như thế này trong một chiếc máy bay. Gần như có thể chơi bóng đá trong này được. Chỉ có không quá chục ghế, một phòng họp tách riêng, hai phòng tắm vòi hoa sen lớn.
Tin tôi đi, tôi chẳng bay tới Đảo Lớn đâu. Đây chỉ là trò đùa cợt thôi. Meacham và tôi sẽ xuống trước khi máy bay cất cánh đi bất cứ đâu. Wyatt đang mặc áo sơ mi lụa đen gì đó. Tôi mong lão bị mắc ung thư da đi cho rồi.
Meacham cười với Wyatt và nói nhỏ. “Ý tưởng rất hay, Nick.”
“Tao phải nhường lời khen đó cho Judith,” Wyatt nói. “Cô ta mới là người nghĩ ra đầu tiên.” Lão chậm rãi lắc đầu. “Nhưng tao nghĩ chính cô ta cũng khó ngờ được chuyện này.” Lão cầm điện thoại lên và bấm hai nút.
“Judith,” lão nói. “Anh chàng của chúng ta giờ làm trực tiếp dưới quyền Ngài Lớn rồi. Kahuna Vĩ Đại ấy. Trợ lý điều hành đặc biệt cho Tổng giám đốc.” Lão ngừng lời, cười với Meacham. “Anh không đùa em.” Lại dừng lại. “Judith, em yêu, anh muốn em sắp xếp một khóa học cấp tốc với chàng trai của chúng ta.” Ngừng lại. “Phải, đúng rồi, dĩ nhiên đây là chuyện ưu tiên hàng đầu. Anh muốn Adam hiểu hắn rõ như lòng bàn tay. Anh muốn thằng nhóc trở thành trợ lý đặc biệt tốt nhất mà hắn từng tuyển được. Phải.” Và lão chấm dứt cuộc gọi với một tiếng bíp. Quay lại tôi, lão nói. “Mày vừa tự cứu được mình đấy, anh bạn. Arnie?”
Meacham trông như thể đã đợi lời nhắc này từ lâu. “Bọn tao đã kiểm tra tất cả những tên trong AURORA mày đưa,” hắn cay độc nói. “Không một cái tên chết tiệt nào dẫn ra được điều gì.”
“Như thế là sao?” tôi hỏi. Trời ạ, tôi mới ghét gã này làm sao.
“Không có số An sinh Xã hội, không có gì cả. Đừng đùa với bọn tao, anh bạn.”
“Anh nói gì vậy? Tôi đã tải chúng xuống trực tiếp từ danh mục của Trion ở trên website.”
“Ờ, thế đấy, chúng không phải tên thật, thằng khốn. Tên nhân viên hành chính là thật, nhưng tên ở bộ phận nghiên cứu rõ ràng là tên giả. Chúng chôn sâu giữ kỹ như thế đấy - chúng thậm chí không liệt kê tên thật trên website. Chưa bao giờ nghe chuyện thế này cả.”
“Nghe không đúng lắm,” tôi lắc đầu nói.
“Mày thành thật với bọn tao đấy chứ?” Meacham nói. “Vì nếu mày không thành thật, thì trông đấy, bọn tao sẽ bóp chết mày.” Hắn nhìn Wyatt. “Nó làm lộn tung những hồ sơ nhân sự - rồi chẳng thu được gì mấy.”
“Các hồ sơ đó biến mất, Arnold,” tôi phản bác. “Bị dời đi rồi. Họ cực kỳ cẩn thận.”
“Mày có gì về con đĩ đó rồi?” Wyatt xen vào.
Tôi cười. “Tôi hẹn ‘con đĩ đó’ vào tuần sau.”
“Hẹn kiểu trai gái hả?”
Tôi nhún vai. “Cô nàng để ý tôi. Cô ta ở trong AURORA. Cô ta là liên hệ trực tiếp với sản phẩm bí mật.”
Thật ngạc nhiên, Wyatt chỉ gật đầu. “Hay lắm.”
Meacham dường như nhận ra giờ gió thổi chiều nào. Hắn đã thao thao về cách tôi làm hỏng vụ ở Nhân sự, và việc những cái tên trong AURORA ở website của Trion không biết tại sao lại là giả, nhưng sếp hắn lại chỉ chú tâm vào cái gì đúng, về sự biến chuyển tình thế đáng kinh ngạc, và Meacham không muốn bị lạc nhịp. “Mày giờ sẽ tiếp cận được với văn phòng của Goddard,” hắn nói. “Có không biết bao nhiêu thiết bị mày có thể cài vào.”
“Thật đúng là không thể tin được,” Wyatt nói.
“Tôi không nghĩ chúng ta cần phải trả nó lương cũ ở Wyatt nữa,” Meacham nói. “Với những gì nó đang kiếm được ở Trion thì thôi đi. Trời ạ, con diều chết tiệt này kiếm được nhiều hơn cả tôi.”
Wyatt có vẻ thích thú. “Không, chúng ta đã giao kèo rồi.”
“Anh vừa gọi tôi là gì?” tôi hỏi Meacham.
“Có rủi ro về mặt an ninh khi chúng ta chuyển tiền từ quỹ của tập đoàn vào tài khoản cho thằng nhóc này, dù có qua bao nhiêu vỏ bọc đi nữa,” Meacham nói với Wyatt.
“Anh gọi tôi là ‘con diều’,” tôi khăng khăng. “Ý anh là gì?”
“Tao tưởng nó không thể lần ra được,” Wyatt nói với Meacham.
“ ‘Con diều’ là sao?” tôi hỏi. Giống như con chó vớ được khúc xương, tôi không chịu buông chuyện này, dù có làm Meacham bực mình thế nào.
Meacham thậm chí không thèm nghe, nhưng Wyatt nhìn tôi và nói khẽ. “Đó là cách nói về gián điệp tập đoàn. Một con diều là một ‘cố vấn đặc biệt’ ra bên ngoài để thu thập thông tin tình báo bằng bất cứ giá nào, làm công chuyện.”
“Diều là sao?” tôi hỏi.
“Mày thả một con diều, và nếu như nó vướng vào cây, mày chỉ cần cắt dây đi,” Wyatt nói. “Chối bay chối biến, mày từng nghe từ này rồi chứ?”
“Cắt dây,” tôi thẫn thờ lặp lại. Một mặt, tôi chẳng quan tâm đến chuyện đó chút nào, bởi cái dây đó thực sự là dây xích cổ. Nhưng tôi biết khi chúng nói về việc cắt dây, ý chúng là bỏ mặc tôi mắc kẹt.
“Nếu chuyện trở nên tồi tệ,” Wyatt nói. “Chỉ cần đừng để chuyện trở nên tồi tệ thì sẽ không ai phải cắt dây. Nào, con chó cái đó biến đi đâu rồi? Nếu nó không tới đây trong hai phút nữa, tao sẽ cất cánh mà không có nó.”
38
Và rồi tôi làm một điều hoàn toàn điên rồ nhưng thật tuyệt vời. Tôi ra ngoài và tậu cho mình một chiếc Porsche chín mươi nghìn đô.
Từng có lúc tôi hẳn sẽ ăn mừng tin tốt theo kiểu say bí tỉ, có lẽ là phung phí tiền vào ít sâm panh hoặc vài chiếc CD. Nhưng đây là cả một tầm cỡ khác. Tôi thích ý nghĩ cắt dây cái tạp dề khâu nhãn Wyatt bằng cách đổi xe Audi lấy Porsche, ưu đãi của Trion.
Bạn từng bao giờ mua bán xe Porsche chưa? Không giống như mua một chiếc Honda Accord đâu, hiểu chứ? Không đơn giản chỉ là đi từ ngoài phố vào và yêu cầu lái thử. Bạn phải qua nhiều trò trước đó. Bạn phải điền vào mẫu, họ muốn biết tại sao bạn lại ở đây, bạn làm gì, dấu hiệu của bạn là gì.
Rồi cũng có nhiều lựa chọn tới mức có thể làm bạn phát rồ. Bạn muốn đèn pha bi-xenon không? Bảng tín hiệu Arctic Silver thì sao? Bạn thích da thuộc hay da thuộc mềm? Bạn muốn bánh xe Thiết kế Thể thao hay Thể thao cổ điển II hay Turbo-Look I?
Cái tôi muốn là một chiếc Porsche, và tôi không muốn mất bốn đến sáu tháng đợi người ta chế tạo tùy biến ở Stuttgart-Zuffenhausen. Tôi muốn lái nó ra khỏi lô. Tôi muốn nó ngay bây giờ. Họ chỉ có hai chiếc ô tô hai chỗ loại 911 Carrera trong tay, một chiếc màu đỏ Hồng quân và một chiếc màu đen kim loại bazan. Cuối cùng phải xét đến đường khâu trên da. Chiếc màu đỏ dùng da đen như đồ giả, và tệ nhất là chỉ khâu lại màu đỏ, khiến nó mang hơi hướng cao bồi miền Tây thô thiển. Trong khi đó, mẫu màu đen bazan có nội thất đồ da mềm màu nâu tự nhiên tuyệt vời, với cần số và bánh lái bọc da. Tôi quay lại ngay sau khi lái thử và bảo chọn thôi. Có lẽ tay bán xe nghĩ tôi là loại khách chỉ xem hàng, hoặc đến cuối cùng lại không thể bóp cò được, nhưng tôi đã làm, và hắn cam đoan với tôi rằng tôi đã lựa chọn đúng. Hắn thậm chí còn đề nghị cho người trả chiếc Audi tôi thuê cho nhà cung cấp - hết sức chóng vánh.
Giống như bay bằng phản lực vậy; khi bạn đạp chân ga, nó thậm chí còn nghe như một chiếc Boeing 767. Ba trăm hai mươi mã lực, tăng tốc từ không lên sáu mươi dặm một giờ trong năm giây chẵn, mạnh không tin nổi. Nó rung và gầm lên. Tôi đẩy vào đĩa CD tự ghi mới nhất mình thích và cho nổ tung nhạc Clash, Pearl Jam và Guns N’ Roses trong khi phóng tẹt ga đến chỗ làm. Nó khiến tôi cảm thấy như thể mọi chuyện đều ổn cả.
Thậm chí trước khi tôi chuyển sang văn phòng mới, Goddard muốn tôi tìm chỗ ở mới, thuận tiện hơn để tới tòa nhà Trion. Tôi cũng chẳng định bàn cãi; đã đến lúc lắm rồi.
Lính của ông giúp tôi dễ dàng bỏ lại đống rác nơi tôi đã sống rất lâu và chuyển sang căn hộ mới ở trên tầng hai mươi chín của tháp Nam Harbor Suites. Tháp nào trong hai tháp cũng có khoảng trăm rưỡi căn hộ cao cấp trên ba mươi tám tầng, đủ loại từ phòng làm việc tới phòng có ba buồng ngủ. Khu tháp được xây trên nóc khách sạn phô trương nhất trong khu vực, nhà hàng của nó đứng đầu trong bảng xếp hạng Zagat.
Căn hộ trông giống như từ trong ảnh chụp của tờ Phong Cách đi ra. Nó rộng khoảng sáu trăm mét vuông, trần cao gần bốn mét, sàn lát đá và gỗ cứng. Có một “phòng chính” và một “thư viện” cũng có thể dùng làm phòng ngủ phụ, rồi một phòng ăn trang trọng và một phòng khách khổng lồ.
Cửa sổ từ sàn tới trần nhìn ra quang cảnh ngất ngây nhất mà tôi từng thấy. Một phía phòng khách là thành phố, trải rộng phía dưới hút tầm mắt, phía kia là cảnh biển.
Bếp kiêm phòng ăn trông giống như phòng trưng bày ở một công ty thiết kế đồ bếp cao cấp với đủ loại tên nổi tiếng: tủ lạnh Sub-Zero, máy rửa bát Miele, bếp kiêm lò nướng lưỡng nhiên liệu hiệu Viking, tủ của Poggenpohl, quầy mặt đá granit, thậm chí có cả “hang” rượu âm tường.
Chẳng phải là tôi sẽ cần tới bếp. Nếu bạn muốn “ăn tối trong nhà”, tất cả những gì bạn phải làm là nhấc điện thoại trên tường bếp lên và bấm một nút, rồi bạn sẽ được khách sạn phục vụ ăn uống tại phòng, thậm chí nếu báo trước thì sẽ có cả đầu bếp của nhà hàng trong khách sạn lên để nấu nướng cho bạn và khách khứa.
Có một câu lạc bộ thể dục thể thao hiện đại, rộng mênh mông, phải đến mấy chục nghìn mét vuông, nhiều người giàu có không sống tại đây vẫn đến tập thể dục, chơi quần vợt hay tập thái cực quyền, rồi tắm hơi và qua quán cà phê uống sinh tố giàu đạm.
Bạn thậm chí không cần tự cho xe vào bãi. Chỉ cần lái nó tới trước tòa nhà, rồi người phục vụ khách sạn sẽ tới nhanh chóng đưa nó đi đâu đó đỗ cho bạn, rồi bạn gọi xuống để yêu cầu đưa xe tới.
Thang máy đi với tốc độ siêu âm, nhanh tới mức tai bạn muốn nổ đốp ra. Tường thang màu gỗ gụ, sàn lát đá cẩm thạch, rộng bằng căn hộ cũ của tôi.
An ninh cũng tốt hơn rất nhiều. Đám tay chân của Wyatt sẽ không dễ gì đột nhập được vào đây để lục lọi đồ của tôi. Tôi thích thế.
Không căn hộ nào ở khu Harbor Suites tốn dưới một triệu, và cậu nhóc này hơn hai triệu đô, nhưng tất cả đều miễn phí - thêm đồ nội thất nữa - ưu đãi của Hệ thống Trion, một khoản bổng lộc.
Chuyển nhà không vất vả chút nào, vì tôi hầu như không giữ lại gì ở căn hộ cũ. Tổ chức Từ tâm và Đội quân Cứu tế tới lấy đi cái ghế bành sọc ô to và xấu xí, cái bàn bếp formica, giường lò xo và đệm, đủ loại đồ đồng nát, thậm chí cả cái bàn thô cũ kỹ. Rác rơi ra khỏi chiếc ghế bành khi họ lôi nó đi - giấy nhàu nát, gián, đủ thứ thuốc men linh tinh. Tôi giữ lại máy tính, quần áo và cái chảo rán bằng sắt đen của mẹ (vì lý do tình cảm thôi - không phải tôi dùng nó đâu). Tôi đóng gói tất cả đồ vào xe Porsche, thế là bạn biết ít đồ như thế nào rồi đấy, bởi hầu như không có tí chỗ nào để đồ trong một cái xe Porsche. Tất cả đồ đạc tôi đặt từ cửa hàng nội thất đẹp đẽ Domicile (theo lời khuyên của đại lý) - những chiếc ghế bành to phồng, bọc quá dày đến mức bạn có thể bị chúng nuốt chửng, với ghế đồng bộ, rồi bộ bàn ăn trông giống như lấy từ cung điện Versailles ra, một cái giường khổng lồ với thành sắt, cả thảm trải sàn Ba Tư. Còn có nệm hãng Dux siêu đắt nữa. Mọi thứ. Cả đống bộn tiền, nhưng này - tôi chẳng phải trả tiền cho một thứ gì.
Thật ra, lúc Domicile đang giao đồ đạc thì người giữ cửa, Carlos gọi lên bảo tôi có khách ở dưới nhà, một Ngài Seth Marcus nào đấy. Tôi bảo anh ta để Seth lên ngay.
Cửa chính đã mở sẵn cho người chuyển đồ, nhưng Seth vẫn bấm chuông và đứng ngoài hành lang. Cậu ta mặc áo phông Sonic Youth và quần bò Diesel rách. Đôi mắt nâu vốn sống động, thậm chí tới mức hưng cảm, giờ trông đờ đẫn. Seth trông như đang kìm nén - tôi không rõ đó là vì cảm thấy bị đe dọa, hay ghen tị, hay tức giận vì tôi đã biến mất khỏi màn hình ra đa của cậu ta, hay kết hợp cả ba điều đó.
“Chà,” Seth nói. “Tao lần ra được mày rồi.”
“Chà,” tôi nói và ôm cậu ta. “Chào mừng đến với nơi ở xoàng xĩnh của tao.” Tôi không biết nói gì hơn. Không biết tại sao tôi thấy xấu hổ. Tôi không muốn Seth thấy chỗ này.
Seth vẫn đứng nguyên một chỗ ở hành lang. “Mày không định bảo tao mày chuyển nhà à?”
“Chuyện hơi đột ngột,” tôi nói. “Tao đang định gọi mày.”
Seth lôi ra một chai sâm banh New York rẻ tiền từ cái túi vải bạt kiểu người đưa thư và đưa cho tôi. “Tao đến ăn mừng. Tao đoán giờ thì một thùng bia không còn xứng với mày nữa.
“Hay quá!” tôi nhận chai rượu và lờ đi lời chỉ trích. “Vào đi.”
“Thằng chó này. Hay thật,” Seth nói bằng giọng ỉu xìu, không hào hứng mấy. “To nhỉ?”
“Sáu trăm mét vuông. Xem nhé.” Tôi dẫn Seth đi xem. Cậu ta nói toàn những câu buồn cười kiểu “Nếu đó là thư viện, thì mày hẳn phải cần sách chứ?” và “Giờ tất cả những gì mày cần để trang bị cho phòng ngủ là một cô nàng.” Cậu ta bảo căn hộ của tôi là “gai mắt” và “tồi tệ”, cũng là cách nói giả găngxtơ để nói rằng cậu ta thích nó.
Seth giúp tôi tháo vải và băng nhựa ra khỏi một trong những cái ghế bành to tướng để chúng tôi có chỗ ngồi. Cái ghế được đặt ở giữa phòng khách, gần như trôi ở đó, đối diện biển.
“Được đấy,” Seth nói, thả mình xuống ghế. Cậu ta trông như thể muốn đặt chân lên đâu đó, nhưng họ chưa mang bàn cà phê tới, may quá, bởi tôi không muốn cậu ta gác đôi giày Doc Martens lấm bùn lên đó.
“Giờ mày cắt sửa móng tay à?” Seth hỏi ngờ vực.
“Thỉnh thoảng,” tôi khẽ thừa nhận. Tôi không tin nổi cậu ta chú ý tới tiểu tiết như là móng tay tôi. Trời ạ. “Phải trông cho ra dáng một người quản trị, mày biết đấy.”
“Kiểu tóc làm sao thế? Hỏi thật đấy.”
“Nó làm sao?”
“Mày không nghĩ là, tao không biết nữa, nó hơi đồng bóng sao ấy?”
“Đồng bóng?”
“Ý là trông hơi bị bảnh chọe. Mày trát phân vào tóc mày à, như keo xịt hay kem gì đó?”
“Một ít keo,” tôi trả lời một cách phòng thủ. “Thế thì sao?”
Seth liếc mắt, lắc đầu. “Mày xịt nước hoa?”
Tôi muốn đổi chủ đề. “Tao tưởng tối nay mày làm việc,” tôi nói.
“À, mày nói về trò làm phục vụ ở quầy rượu hả? Không, tao bỏ rồi. Việc đó hóa ra lại hoàn toàn chán ngấy.”
“Nơi đó có vẻ rất hay.”
“Nếu mày làm ở đó thì không. Chúng đối xử với mày như mày là thằng bồi bàn chết giẫm vậy.”
Suýt nữa thì tôi cười phá lên.
“Tao có trò này khá hơn nhiều,” cậu ta nói. “Tao vào ‘Đội năng lượng di động’ của Red Bull. Họ cho mày cái xe khá được để lái loanh quanh, và về cơ bản thì mày phân phát mẫu, nói chuyện với mọi người và mấy trò như thế. Thời gian hoàn toàn linh động. Tao có thể làm nó sau trò trợ lý luật sư.”
“Nghe tuyệt đấy.”
“Trăm phần trăm luôn. Nó cho tao nhiều thời gian rỗi để sáng tác ca khúc tập đoàn.”
“Ca khúc tập đoàn?”
“Công ty lớn nào cũng có một bài - loại rock hay rap hạng bét gì đó.” Cậu ta hát váng lên dở tệ: “Trion! - Thay đổi thế giới của bạn! Như thể đó. Nếu Trion chưa có bài nào, biết đâu mày có thể có lời với đúng người giúp tao. Tao cá là tao sẽ có tiền bản quyền mỗi khi bọn chúng mày hát nó ở buổi picnic của tập đoàn hay gì đó.”
“Tao sẽ xem thử xem,” tôi nói. “Này, tao không có cái ly nào. Tao đang đợi chuyển đồ, nhưng đồ còn chưa tới. Người ta bảo thủy tinh này được thổi bằng mồm ở Italy - không biết như thế liệu có còn dính mùi tỏi không.”
“Đừng nghĩ ngợi nhiều về chuyện đó. Đằng nào sâm panh có lẽ cũng tệ thôi.”
“Mày vẫn làm ở công ty luật chứ?”
Cậu ta trông xấu hổ. “Đó là khoản kiếm đều đặn duy nhất của tao.”
“Này, nó quan trọng đấy.”
“Tin tao đi, tao làm ít nhất có thể. Tao chỉ làm vừa đủ để giữ Shapiro xa mình thôi - fax, sao chép, tìm kiếm, gì cũng được - và tao vẫn còn nhiều thời gian để lướt web.”
“Hay thế.”
“Tao được trả khoảng hai mươi đô một giờ để chơi trò chơi trên web, ghi đĩa CD nhạc và giả vờ làm việc.”
“Tuyệt,” tôi nói. “Mày thực sự thắng được bọn chúng đấy.” Thật ra phải gọi là thảm hại.
“Đúng rồi.”
Và rồi tôi không biết tại sao lại buột miệng, nhưng tôi lên tiếng, “Vậy mày nghĩ mày đang lừa ai nhiều nhất, bọn chúng hay chính mày?”
Seth nhìn tôi buồn cười. “Mày đang nói về chuyện gì vậy?”
“Ý tao là mày lãng phí thời gian ở nơi làm việc, mày gian lận để sống, làm càng ít càng tốt - đã bao giờ mày tự hỏi vì sao mày làm thế chưa? Như là để làm gì ấy?”
Seth nheo mắt lại thù địch. “Mày làm sao vậy?”
“Rồi có lúc mày cũng phải ràng buộc mình với điều gì đó, mày biết đấy.”
Cậu ta dừng lời. “Kệ. Này, mày muốn ra khỏi đây, đi đâu đó không? Chuyện này hơi quá người lớn với tao, nó khiến tao thấy ong ong.”
“Được thôi.” Tôi đã cân nhắc gọi xuống khách sạn yêu cầu gửi lên một đầu bếp nấu cho chúng tôi, vì tôi nghĩ Seth có thể sẽ thấy ấn tượng, nhưng rồi tôi tỉnh táo lại. Đó sẽ không phải là một ý kiến hay. Với Seth nó sẽ là giọt nước làm tràn ly. Nhẹ cả người, tôi gọi xuống cho người làm ở khách sạn và bảo họ mang xe đến.
Xe đã đợi sẵn khi chúng tôi xuống tới nơi.
“Của mày đấy à?” Seth thở hắt ra. “Không đời nào.”
“Thế đấy,” tôi nói.
Sự điềm tĩnh cay độc và xa cách của cậu ta cuối cùng đã rạn nứt. “Thằng nhóc này phải tốn cả trăm nghìn đô ấy chứ!”
“Ít hơn thế,” tôi nói. “Ít hơn thế nhiều. Dù sao thì công ty thuê nó cho tao.”
Seth chầm chậm tiến tới chiếc Porsche, đầy kinh sợ, theo cái cách mà bọn khỉ nhân hình tới gần khối đá monolit trong phim Hành trình vào không gian năm 2001, và cậu ta vuốt ve cánh cửa màu đen bazan bóng loáng.
“Được rồi, anh bạn,” cậu ta hỏi. “Vụ gian lận của mày là gì thế? Tao cũng muốn có phần.”
“Không phải là gian lận.” Tôi nói không thoải mái khi chúng tôi vào xe. “Tao vô tình vào được vụ này thôi.
“Ồ, thôi nào. Mày đang nói chuyện với tao - với Seth đấy. Còn nhớ tao không? Mày buôn bán thuốc phiện hay sao thế? Bởi vì nếu như vậy, tốt nhất mày nên cho tao vào với.”
Tôi cười uể oải. Khi chúng tôi rồ ga đi, tôi thấy một chiếc xe trông ngu xuẩn đỗ ở trên phố, nó hẳn là của cậu ta. Một lon Red Bull to đùng màu xanh-bạc-lẫn-đỏ chễm chệ trên đỉnh chiếc xe nhỏ bé. Đúng là trò đùa.
“Của mày đấy à?”
“Ờ. Xịn đấy nhỉ?” Seth nghe không hào hứng lắm.
“Được lắm,” tôi nói. Thật lố bịch. “Mày biết tao tốn bao nhiêu cho nó không? Chẳng gì cả. Tao chỉ lái nó loanh quanh thôi.”
“Một vụ tốt đấy.”
Cậu ta dựa vào ghế da mềm. “Đi hay quá.” Seth hít sâu mùi xe mới. “Chà, tuyệt thật. Tao nghĩ tao muốn cuộc sống của mày. Muốn đổi không?”

Chương trước Chương sau