Nọc đọc qua thư điện tử - Chương 06

Nọc đọc qua thư điện tử - Chương 06

BIẾN MẤT KHÔNG VẾT TÍCH

Ngày đăng
Tổng cộng 19 hồi
Đánh giá 10/10 với 6538 lượt xem

Bản báo cáo của mẹ Tom ngắn ngủi nhưng thấm đẫm kinh hoàng. Tối hôm qua cô đi thăm một người bạn gái. Khi cô rời nhà, Tom vẫn còn ngồi trong phòng máy tính của cậu như mọi khi. Khoảng 23 giờ cô quay trở lại. Điện trong phòng Tom tắt. Cô Wood nghĩ là con trai mình đã ngủ rồi, và cô cũng lên giường luôn. Buổi sáng ngày hôm sau thức dậy vào lúc sáu giờ, cô muốn đánh thức Tom. Nhưng cậu không có nhà. Giường còn ngăn nắp nguyên, chưa được sử dụng. Lúc 6 giờ 15, cô Wood gọi điện cho cảnh sát. Cảnh sát đến vào lúc 6 giờ 30. Trong khoảng thời gian đó cô đã tìm ra rằng, trong nhà thiếu một chiếc túi thể thao và vài món trang phục. Cả hai viên cảnh sát ghi chép và cho là cô Wood không cần phải lo lắng quá như thế, cậu con trai của cô đang trong lứa tuổi ương bướng, ngang ngạnh. Bản thân họ thường xuyên phải nghe về những vụ thanh thiếu niên tuổi này bỏ nhà ra đi. Hiện thời người ta chưa thể làm được gì. Theo yêu cầu của cô Wood, họ đã xem xét cánh cửa và nhận thấy không hề có dấu hiệu của một vụ đột nhập. Sau bảy rưỡi một chút, hai cảnh sát viên lại bỏ đi.
Mười phút sau, Dick Perry xuất hiện và muốn gặp Tom.
Bối rối, cô Wood kể cho ông ta nghe là Tom đã biến mất. Ông thám tử nọ bắt đầu xem xét phòng của Tom và kiểm tra tất cả các khuôn cửa sổ và các cánh cửa trong tầng trệt, tìm dấu vết đột nhập. Ông ta làm việc kỹ lưỡng hơn cảnh sát rất nhiều, nhưng cả ông ta cũng không tìm thấy gì. Cuối cùng, cô Wood giao nhiệm vụ cho ông ta tìm Tom.
Đó là tình trạng hiện thời.
Bộ Ba??? lắng nghe chăm chú bản báo cáo. Họ muốn hỏi vài câu hỏi, nhưng họ biết đây là lúc phải gắng sức nhẫn nại. Đầu tiên, Justus phải giải thích đôi điều:
- Cô Wood, bản thân bọn cháu cũng có một văn phòng thám tử thành công. Cháu tin rằng thậm chí bọn cháu còn là những thám tử tốt hơn ông Perry. Chúng cháu rất muốn được giúp cô tìm Tom.
Bob trao cho cho cô Wood tấm danh thiếp của Bộ Ba???.
Bộ ba thám tử???
Chúng tôi nhận điều tra mọi vụ
Thám Tử Trưởng: Justus Jonas
Thám Tử Phó: Peter Shaw
Tra cứu và lưu trữ: Bob Andrews
Cô Wood cầm lấy tấm danh thiếp trong vẻ ngạc nhiên.
- Về phía tôi, tôi rất sẵn lòng, - cô nói sau khi đã đọc xong tấm thiệp - Càng có nhiều người đi tìm Tom càng tốt.
- Hay lắm. Liệu bọn cháu có được bắt đầu ngay lập tức và kiểm tra phòng của Tom không? - Justus hỏi.
Cô Wood gật đầu và dẫn Bộ Ba??? lên lầu một. Phòng của Tom nằm ngay phía bên phải cầu thang.
Đó là một căn phòng bình thường của một cậu bé mười sáu tuổi. Có lẽ ngăn nắp hơn một chút so với phòng của các thiếu niên đồng lứa khác . Ngược lại với Justus, Tom tự tay dọn giường. Justus quan sát trong vẻ nghi ngờ lần vải trải giường được vuốt rất thẳng, được in bằng vô số những chữ @. Suốt đêm qua rõ ràng Tom chưa nằm trên giường này.
- Đã có ai tìm dấu vân tay chưa? - Justus hỏi.
Cô Wood lắc đầu.
- Ông Perry quan sát cánh tủ bàn làm việc và đặc biệt kỹ là chiếc máy tính.
- Ông ta có phát hiện ra điều gì khác lạ không ạ?
- Khi xem máy tính, đã có thứ khiến ông ta ngạc nhiên.
- Đó là thứ gì vậy, thưa cô?
- Ừ thì, ông ấy nói rằng, Tom đã tháo đĩa cứng trước khi ra khỏi nhà. Và ông ấy cần phải tìm cho ra lý do.
- Tom đã mang tất cả các tập tin đi theo?
Justus sững sờ hỏi lại. Qua đó, vậy là cả tập tin mà cậu đã gửi cho cậu bạn qua đường thư điện tử vào ngày hôm trước cũng đã biến mất. Vậy mà cậu thì cứ hy vọng sẽ tìm thấy nó ở đây.
- Các cậu tự xem đi - cô Wood yêu cầu ba thám tử.
- Ngay đây ạ - Justus chần chừ. Peter, đầu tiên cậu mang cặp đi học của cậu lên đây đã. Mình hy vọng trong đó cậu có chứa dụng cụ xác định vân tay?
- Dĩ nhiên, - Peter trả lời. Luôn sẵn sàng hành động.
Cậu nhảy theo cầu thang xuống dưới, chỉ một vài tích tắc sau đã quay trở lại với thiết bị cần thiết.
Justus trỏ tay về phía chiếc máy tính, Peter vào việc.
Trong khi Thám Tử Phó dùng bút vẽ dàn một lớp bột mỏng lên bề mặt các đồ vật, Thám Tử Trưởng hỏi cô Wood xem ông Perry đã đưa ra những lời phỏng đoán nào.
- Ông ấy nói rằng Tom tự bỏ nhà đi. Chỉ có điều ông ta chưa rõ lý do. Có thể nó trốn chạy một cái gì đó. Nhưng đây không phải một vụ đột nhập, và chuyện chiếc túi thể thao vắng mặt cũng cho thấy là chính tay nó đã sửa soạn đồ.
- Có phải chiếc túi thể thao là chiếc túi cậu ấy thích nhất không? - Bob hỏi, giọng nhẹ nhàng như tiện thể.
Cô Wood nhìn cậu trân trân.
- Dĩ nhiên... - cô nói chậm, - đúng, cậu có lý, nếu nó có thời gian bình tĩnh dọn đồ, nó sẽ dùng túi khác. Cụ thể là cái túi màu xanh dương ở phía trên tủ kia. Đó mới là túi du lịch của nó. Nó căm thù thể thao. Chắc lúc đó nó phải vội lắm? Nói đến đây tôi mới nghĩ ra: thậm chí nó còn chưa đóng cửa căn hộ.
Tới lúc này thì Peter đã làm hiện được những dấu vân tay bên máy tính và Justus tìm cách bật máy lên. Đúng như chờ đợi, cậu không thành công. Không có đĩa cứng, máy không chạy. Cậu quan sát chiếc máy tính kỹ hơn: rõ ràng nó đã được mở ra rồi được lắp lại một cách rất cẩu thả.
Họ xem xét thêm một chút nữa trong phòng của Tom, nhưng không tìm thấy lời mách bảo nào. Cuối cùng, Peter yêu cầu cô Wood đưa ra hai đồ vật trên đó chắc chắn phải có dấu vân tay của Tom và của ông Perry.
- Để cháu có thể so sánh với những dấu vân tay tìm được trên máy tính. Đáng quan tâm là những dấu vân tay còn lại. Liệu trên máy tính này có dấu vân tay của cô không, cô Wood?
- Không, máy tính của tôi nằm trong phòng làm việc dưới kia. Tôi không bao giờ chạm vào máy của Tom.
Cô Wood đưa cho Peter một cái thước lấy ra từ cặp đi học của Tom cũng như tấm danh thiếp của ông Perry.
- Ông ấy đã đặt nó xuống mặt bàn và tôi chỉ chạm vào phần rìa thiệp - cô nói.
Thận trọng, Peter đút tấm danh thiếp của thế lực cạnh tranh vào một chiếc túi nhựa nhỏ, cậu không nhịn nổi và thoáng ném một cái nhìn nhanh lẹ xuống dưới tấm thiếp:
Văn phòng thám tử Santa Monica
Thám tử già dặn kinh nghiệm: Dick Perry
Điều tra, canh chừng và nghiên cứu
Với Dick Perry, bạn chắc chắn thành công!
Peter thấy trong người nôn nao khó chịu: "Với Dick Perry bạn chắc chắn thành công!” đúng là một kẻ khoe khoang phách lối. Mặc dù vậy, cậu vẫn phải thú nhận rằng, tấm thiệp này chắc chắn sẽ gây ấn tượng tốt đối với khách hàng. Thế nhưng cậu thấy tấm thiệp Bộ Ba??? của bọn cậu còn tốt hơn nhiều.
Ba chàng thiếu niên chia tay với cô Wood. Trước khi để họ ra về , cô thoáng đề cập đến vấn đề tiền công.
- Các cậu biết không, thật ra thì tôi cũng không mấy quan tâm xem các cậu đòi bao nhiêu, mặc dù tôi chẳng có nhiều tiền - cô nói. Nhưng tôi muốn có Tom về nhà.
Justus an ủi cô trong cả hai phương diện.
- Nhờ đến bọn cháu là cô đã nhờ đến những thám tử tài năng nhất của vùng Rocky Beach. Thêm vào đó lại không mất tiền, cho mẹ của Tom lại càng không.
Bộ Ba??? quay thẳng trở lại Bộ Tham Mưu, vì buổi chiều nay họ không có giờ học. Peter ngay lập tức lao vào việc phân tích đánh giá những vết vân tay. Trong lúc chờ đợi, Bob và Justus sắp xếp lại tất cả những dữ liệu mà họ đã thu thập được. Câu hỏi mở còn là, liệu Tom có thật sự bỏ nhà ra đi như Dick Perry phỏng đoán, hay cậu đã bị bắt cóc.
- Việc cậu ấy lựa bừa một cái túi có thể là dấu hiệu cho cả hai trường hợp - Bob nói. Cái đĩa cứng biến mất cũng thế.
Cả Justus giờ đây cũng thấy cậu đang lần mò trong sương mù.
- Bọn mình thậm chí không biết liệu việc biến mất của Tom có liên quan chút nào với tập tin mà mình đã gửi đến cậu ấy hay không. Ít nhất thì việc Tom cùng bức thư điện tử đó biến mất cũng là một thất bại của chúng ta.
- Và Dick Perry thì tiến hơn chúng ta rất xa.
- Cái túi bùn nhờn nhụa này khiến mình phát điên lên - Justus bực bội. Sao gã không tập trung vào các vụ việc vùng Santa Monica, gã xục xạo ở Rocky Beach này mà làm gì!
Bob cười.
- Chắc hiện thời ở Santa Monica rất yên bình. Hay là ông ta quá chán ngán cái việc luôn luôn phải xăm xoi các vụ ngoại tình của những ngôi sao và những tiểu ngôi sao của ngành phim ảnh. Thay vào đó, ông ta ngồi mà nghĩ ra những câu văn vần ngu ngốc. Cậu còn nhớ không nhỉ? "Nếu có kẻ muốn xâm hại bạn, cứ hỏi đến Dick Perry là an tâm!" Tiếu lâm, tiếu lâm thật!
- Bọn tống tiền, đồ kẻ trộm, những xác chết dối lừa, thuốc trị bệnh tóc thưa - Justus đáp và lại bật lên một tràng cười nữa.
Peter ngồi bên bàn làm việc, chỉ nghe hai bạn chuyện trò bằng nửa tai. Giờ cậu xoay về. Nhưng không phải vì sáng kiến làm thơ bất chợt của Justus. Bộ mặt đỏ rực của cậu cho biết cậu vừa tìm thấy một yếu tố thú vị.
- Các bạn ơi! Thử đoán xem trên máy tính của Tom còn có vân tay của ai nữa?
- Dick Perry - Justus bình tĩnh. Gã ta đã kiểm tra máy tính.
- Cái đó đúng - Peter trả lời. Tiếp tục đi?
Bực bội, Bob kêu lên:
- Này cậu, đây có phải trò chơi hỏi đáp trên ti vi không? Dĩ nhiên là trên đó có cả dấu vân tay của Tom nữa!
- Không hề có. Cuộc không?
- Không thể thế được! - Justus ngạc nhiên kêu lớn. - Chờ đã... để mình đoán. Ngoài ra không tìm thấy bất kỳ một dấu vân tay nào khác!
- Chính xác, Thám Tử Trưởng. Cậu suy luận nhanh đấy. Điểm 10 cho cho cậu. Điều đó có nghĩa rằng, đã có ai đó cọ chùi máy tính một cách rất cẩn thận trước khi Dick Perry xem xét nó vào sáng sớm hôm nay.
- Và yếu tố này rõ ràng chĩa tới khả năng Tom đã bị bắt cóc, - Justus bổ sung. - Bởi nếu không thì làm sao Tom, người đã bỏ ra đi vội vàng đến như thế, lại để thời gian lau chùi bàn phím và cả cái máy tính, trước khi trốn ra khỏi nhà?
- Đúng thế! Đã có kẻ khác làm chuyện đó: một tay khách thăm lạ mặt. Chính gã khách thăm đó có thể cũng chiếm chiếc đĩa cứng.
Bob cân nhắc:
- Vậy là Tom đã để cho thủ phạm vào nhà, vì không có dấu hiệu đột nhập. Rồi sau đó gã đàn ông kia đã uy hiếp được cậu ấy.
- Tại sao lại là gã đàn ông? - Justus đáp lại. Không có dấu vết của một cuộc vật lộn. Tom có thể đã bị đe dọa bằng súng lục từ một người đàn ông hoặc đàn bà. Tom đã phải thu dọn đồ đạc của mình rồi sau đó gã hay ả thủ phạm ép cậu ấy bỏ đi.
- Tất cả những yếu tố này mang lại cho vụ án một bước ngoặt mới.
Peter bật máy tính lên.
- Để mình quét những dấu vân tay đưa vào trong máy, sau đó ta sẽ so sánh chính xác hơn.
Thật nhanh, cậu đưa vào máy một loạt các mật khẩu, được bộ ba thám tử sử dụng để bảo vệ các tập tin của họ. Khi nhìn thoáng vào hộp thư đến, cậu la to.
- Này! Justus! Bob! Ta có thư! Các cậu không biết là của ai đâu! Một E-Mail của Tom!

Tổng hợp deal ngon trên Internet

Chương trước Chương sau